Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
H mới đọc đến trang 32, hồi đầu đọc truyện sex cuốn hút thật. Nhưng về sau thích cái cuộc đời buôn bán kinh doanh của bác, tuổi trẻ sv bản lĩnh.
Nó có những khúc cua ngã rẽ khiến tôi trở nên như vậy, lắm lúc có những tuần tôi bị bắt mất 3 chuyến hàng tương đương con Jupiter thời đó
 

Zuogn

Yếu sinh lý
em h ms đến trang 100, đọc từ sáng đến giờ, suốt cả giờ làm luôn. Bác nào cập nhật cho e với, vk hiện tại cuar bacs thớt là Tuệ Anh hay chị Ninh Bình thế. {big_smile}
 

Tâm Thanh Tịnh

Yếu sinh lý
Nó có những khúc cua ngã rẽ khiến tôi trở nên như vậy, lắm lúc có những tuần tôi bị bắt mất 3 chuyến hàng tương đương con Jupiter thời đó

em h ms đến trang 100, đọc từ sáng đến giờ, suốt cả giờ làm luôn. Bác nào cập nhật cho e với, vk hiện tại cuar bacs thớt là Tuệ Anh hay chị Ninh Bình thế. {big_smile}
T mới đọc đến 88 trang kkk
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt

Đính kèm

  • IMG_6108.jpeg
    IMG_6108.jpeg
    1.4 MB · Xem: 35

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Những trận mưa và rét cắt da năm ấy, nó hành hạ bệnh viêm phổi và đau đầu của tao kinh khủng, sau mỗi trận tao hao hụt cơ thể khủng khiếp bởi thuốc kháng sinh, còn chị Ninh Bình thì hầu như cứ ở phòng tao một hai hôm lại về nhà, vì hương nó đi học tối ngày, tao ở nhà mỗi mình, chị mang luôn đồ xuống để thay rồi ngủ lại, ban ngày cơm nước giặt giũ, rồi ngồi máy tính làm việc của chị, chán thì lại nằm ôm nhau, tối thì xuống nằm với Hương, chị em cũng vui vẻ gắn kết hơn. Tao giới thiệu cho chị một chỗ bà học cùng lớp làm về dược, và thiết bị y tế, cho chị đến làm bán thời gian, sổ sách mang về làm báo cáo hàng tháng và hạch toán thu chi chứng từ, để chị được bận hơn thêm chút nữa, có thêm đồng ra đồng vào, phòng khi buôn bán có cách trở nhỡ nhàng, món rượu và thuốc lá của chị thì cũng có dấu hiệu nhàm dần,không nhàm bởi thị trường mà do sự chuyên tâm và vốn, bởi không làm to đổ số lớn thì cũng chỉ có đồng tiền công không đáng kể, nên kệ chị nhặt nhạnh được đâu thì được, bởi làm cái gì không chuyên tâm thì khó ra thành phẩm xứng đáng. Bố mẹ chị và anh của chị thì về sau này cũng gần gũi hơn, có quan tâm thăm hỏi nhưng đều hỏi vòng qua con gái, tao hiểu điều này nên cũng cứ ghi nhận với mình chị thôi đã, bởi cũng thừa hiểu tương lai còn dài, phát sinh biến cố còn nhiều thứ đang chờ đợi, nên cứ chân thành, nhiệt huyết và cháy hết mình với cái tuổi 24-25 này đã.

Cuối năm là bận công việc, bận liên hoan tổng kết, nói thật là khi đó tao hào hứng lắm, bởi không phải màng chuyện ăn uống, bới an hem tao và chị, cuộc sống cũng không tệ, nên không thiếu thốn cái cơ bản này cho lắm, xong môi trường công sở, lại của Nhà nước về mảng xây dựng nên tao gần như không vắng mặt, được giao lưu tiếp xúc nhiều, có thêm các mối quan hệ mới, học hỏi thêm được nhiều sau này, cơ bản là tính tao ra ngoài rất hào sảng, quảng bác nên lắm bạn, bạn nghiện ngập có, quan chức doanh nhân cũng không thiếu, kiểu đéo gì cũng chơi được.
Hàng họ ngày này nó chạy như tôm, rét, mưa nên đồ mùa đông và mùa xuân cứ về ầm ầm, nên dù tháng bị bắt 2 lần thì tao mặc kệ, không bỏ trận nào, lắm khi tao thuê thằng xóm trọ đi chở giúp chị Ninh Bình, đỡ phụ thuộc vào ông chú xe ôm kia, thành ra hai tháng giáp tết bọn tao kiếm ra cả hơn chục triệu mỗi tháng nhẹ như bỡn từ bộ môn này, anh Khiêm tao vẫn chăm đều, khi thì cây thuốc khi thì chai vang kèm cái phong bì sau mỗi lần quyết toán, nhỏ nhưng trân quý và vẫn chơi đến tận bây giờ, dù mõi người một nghề, lệch nhau tuổi tác xong anh gặp nhau đều rất thích, những câu chuyện tâm giao rồi trà dư tửu hậu ôn nghèo kể khổ về một thời cách đây đã ngoài 20 năm. Nên khi anh em ngồi nhìn lại, đúng là nếu lắm thứ thấy khó mà bỏ qua, tránh né nó thì đúng là đỡ mệt mỏi đầu óc xong lại đánh mất cơ hội đằng sau.
Năm đó, tao chạy khu An Khánh mải miết, rồi các dự án trên Phú Thọ và Yên Bái, đúng làm xây dựng, dù không tham gia công việc thi công nhưng nếu không máu lửa thì khó theo được bởi nó bận và vất vả, nhưng nếu cứ ngồi lỳ một chỗ ở văn phòng đóng vai cụ chánh thì lại chỉ có đồng lương chưa ráo mồ hôi là hết tiền. Nên tao bận, không cùng chị về quê chơi dịp cuối tuần này được, chuẩn bị được ít quà gửi chị mang về cùng anh Thắng, tao một mình trên này xử lý hàng cho khách, cứ tối đến là tao với thằng em đi trả hàng, nhiều quá thì thuê ông xe ôm rồi cầm phiếu để chị đòi tiền chốt sổ, phần của tao lo đầu hàng về và chọn nhặt thêm cái mới để ướm khách cho đợt sau.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Công trường dưới An Khánh liên hoan, tao xuống đó nên được mời ở lại ăn cơm trưa, về đến văn phòng thì cũng đã giữa giờ chiều, ngà ngà tí men nên tao nhanh chân té sớm, tiện đi bán mấy cái máy cũ, và tí phụ kiện. chị Giang cũng chạy liên mien với mảng hồ sơ pháp chế rồi hợp đồng này nọ. Chị ở cty này đến nay cũng sang năm thứ 3, cũng đã có hợp đồng lao động không xác định thời hạn và cũng có bằng thạc sĩ Luật hồi giữa năm. Hương thì mải miết với bộ môn Tiếng Anh và thêm môn tiếng Nhật, quyết tâm sau này đi du học thêm mảng MBA, nên con bé cũng đã tang số kính trông thấy, cái phòng trọ thêm một chiếc xe máy cho nó thành ra cũng trở nên chật chội hơn hẳn.
Cái khu Chelsea Park khi đó nó đã lên hình hài, khu trung yên cũng đã trở nên tươm tất hơn sau mấy năm nham nhở nhếch nhác nửa công trường nửa đô thị, bọn tao khi đó có muốn đá bóng thì lại chạy qua khu cuối làng hoặc xuống Mễ Trì hoặc Trung Văn thuê sân.
Ngồi kiểm đếm lại tiền hàng và máy ở khu cồng trường Phương Đông, thì chị Giang nhắn tin hỏi về chưa, qua nhà chị ăn cơm, từ ngày tao ra ở với Hương ở khu mới và chị NYC về quê, chị hầu như toàn ăn uống một mình hoặc có hôm nấu cùng đứa phòng bên cạnh , chính là cái phòng cũ của tao hồi trước. Tự nhiên bà chị bảo sang ăn cơm, thì cũng không có gì bất ngờ, hương thì nó thường đi học thêm đến tối muộn mới về, thành ra hôm nào nó đi học như thế là tao không nấu cơm hoặc có thì nấu qua loa đơn giản. Thành ra tao nhận lời luôn xong vẫn cần tắm gội vì người vẫn hơi rượu và mùi khói thuốc lá ám vào.
Thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, xong tao không để ý vì đang trong nhà tắm, mưa và rét xong có bình nóng lạnh, xóm trọ vắng tanh, chưa mấy ai về ngoài bọn học sáng đã lịch kịch về quê hết, còn phòng nào có người đi làm thì mãi tối muộn, lại chưa đến giờ cơm tối nên nước non chảy mạnh thành ra cũng giải quyết dc khâu vệ sinh cá nhân tươm tất dù không được như ở nhà chị Ninh Bình. Có tiếng gõ cửa, tao khoác cái áo gió khi tóc còn ướt nước, thì hai chị em đang ở ngoài sân, thực là quả này tao chột dạ, giật mình vì sự xuất hiện của cô ấy lúc này. Mời hai chị em vào nhà xong lại chỉ có nước lọc đã nguội lạnh, chị Giang đưa tao túi giấy tờ ở cty rồi ngồi một lát sau quay xe về bảo đi chợ để tao và cô ấy với nhau.
Nói thật, lúc đó tao vẫn rất bình thản sau hơn một năm gặp lại từ khi dứt điểm chia tay với chị, qua một vài câu hỏi thăm thì tao cũng nắm được sơ qua tình hình trên đó trong hơn năm qua. Dù đã biết là sang năm, là chị cưới thằng của nợ kia như nó đã nói với tao từ đợt trước, nên tao đã đoán trước, là việc sang gặp tao lúc này là có một lý do cụ thể chứ không hề ngẫu nhiên vì biết tính tao đã dứt khoát dù có thể chị chưa biết tao đã có người yêu khác. Khi đó việc đầu tiên là tao chèn cánh cửa mở hẳn và mở luôn cửa sổ ban nãy khép để tắm gội, chị ngồi trên giường của Hương tay cầm cốc nước tao đưa còn tao ngồi ghế ở bàn máy tính. Thoáng nhìn, chị có chút khác so với hơn một năm trước, không hoàn toàn là nét thanh lịch của sinh viên mới ra trường, nhìn chị đúng dáng vẻ dân văn phòng hơn, chuyên nghiệp hơn, tóc đã cắt ngắn khá chỉn chu cẩn thận, lớp trang điểm dù nhẹ xong vẫn rất nét, đôi mắt vẫn nhìn đượm nét buồn và tâm trạng như ngày nào.
- Em xuống khi nào thế?
- Em xuống lúc đầu giờ chiều, anh dạo này thế nào
- Mọi thứ cũng bình thường, anh làm ở đây từ khi thực tập luôn đến bây giờ.
- Nhìn anh gầy và già hơn trước, công việc của anh bận và căng thẳng thế à
- Chắc chị Giang cũng kể với em rồi
- Chị ấy cũng nói qua thôi, em không tiện hỏi kỹ
- Thế em xuống đi chơi hay có việc gì thế, mà bố mẹ em trên nhà khỏe cả chứ?
- Bố mẹ em vẫn khỏe, còn em xuống lấy bằng tốt nghiệp
- Em đi một mình thôi ah, chồng chưa cưới của em không đi cùng em được à?
Nghe đến câu này chị có vẻ ái ngại, vì chắc chị biết cụ thể hai cuộc điện thoại lần trước của thằng hâm kia gọi và nghe tao xả cho một hồi rát tai.
- Em xin lỗi anh về chuyện hôm đó, em không nghĩ..,
- Chả sao đâu, anh không bận tâm lắm đến anh ta, có điều anh cũng không bất ngờ lắm về dự định của hai người, vì lẽ ra nó phải sớm hơn mới đúng.
- Thôi, chuyện đã qua thì kệ nó, nói lại làm gì, em cũng không muốn nhắc đến nữa.
- Uhm, và anh cũng không hỏi tại sao em lại quyết định với anh ta vì nó không còn liên quan gì đến anh nữa cả. Thành ra hỏi lại vô duyên. Xong thấy em như này là anh mừng rồi, chúc mừng em mọi sự viên mãn.
Chị im lặng và nhìn xa xăm ra ngoài sân đầy chăn và quần áo đang phơi. Hương đi học ở trường hay học thêm hả anh/
- Nó học thêm nữa, đến tối muộn mới về cơ.
- Học ngoại thương nhỉ,
- uh, nó học kinh tế đối ngoại, tao trả lời và bật cái máy tính, tìm list nhạc nghe cho chị và tao đỡ thấy nhàm, thực ra nhàm hay không thì lúc đó tao rất bình thản thậm chí là dửng dung.
- Anh vẫn giữ list nhạc ngày trước đấy ah
- Thì máy vẫn còn nguyên mà, thi thoảng một mình anh vẫn nghe cho đỡ vắng vẻ. Mà chị Giang đi đâu thế ?
- Chị ấy đi chợ rồi, vợ chồng anh trai chị ấy đang xuống HN, chắc gần tối là đến Mỹ Đình.
 

Zuogn

Yếu sinh lý
Đưa xe cho Dương và Hương về, tao ở lại với chị đi công việc, loanh quanh cũng đã gần 10h tối mới xong, lỉnh kỉnh đóng đồ đặt ở võng xe rồi chằng buộc đằng sau, chị ngồi giữa như bị ép sát vào lưng tao, và cảm giác mềm mại ấm áp lại khiến tao như muốn trỗi dậy, đã thé vòng tay chị cũng đang ôm chặt lấy tao nữa. Thời điểm đó, cái đường Phạm Văn Đồng và đường Cầu Diễn nó bụi và bẩn khủng khiếp, hai đứa về đến Nghĩa Tân, bụi và khói xe khét và hôi hám thật khó chịu. Như ông anh tao nói, mày cứ nhìn con đường nào mà hai bên nó có các trụ sở cơ quan hành chính, còn lại là nhà cấp 4 mái tôn hoặc nhà kiên cố mà lại xây tụt hẳn vào trong thì mặt đó thường ít dính giải tỏa hoặc nếu có thì phải rất mạnh, và hai con đường tao nói ở trên về sau này nó khác thật sự. Khi đi qua đoạn công viên Hòa Bình, thi thoảng chị lại véo bụng tao một cái và bảo những bà đứng gốc cây, lấp ló thập thò, khi đó tao mới thấy rõ cuộc sống của những người làm gái nghành quá lứa, mặc dù trận Apec đã bị lùa bị dẹp rất mạnh.
- Cùng một kiếp mưu sinh – chị nói
- Em bảo sao, là thế nào
- Anh thấy những bà cô bà chị kia, lấp ló quanh gốc cây xà cừ.
- Mỗi người mỗi phận, góc nhìn nào cũng đúng cả thôi
- Khiếp, độ này anh lại còn triết lý nhân sinh cơ đấy. Chứng tỏ là anh đang già nhanh hơn em đấy
- Em thích thế còn gì
- Thích gì mà thích, già nhanh là gia trưởng, khó tính khó nết, khó chiều
- Cái ấy thì ở trong nhà mình, còn ra ngoài đường, thì nhìn anh già hơn mọi người sẽ thấy em trẻ hơn, và họ thấy…
- Thấy gì?
- Thấy anh già hơn, chững chạc hơn thì trưởng hành hơn, thì nhìn bọn mình càng cân xứng hơn
- Thế giờ không cân xứng ah, chứng tỏ anh chê em già đúng không, cũng đúng thôi, kém vài tuổi còn già nhanh chứ đừng nói là bằng tuổi,
- Không, chê gì đâu, khách quan mà nói thì em trẻ hơn tuổi mà, em không thấy sao, nên cần phải giữ mãi nét thanh xuân này, không thì lãng phí và tiếc nuối lắm
- Nhìn trực giác, như ở lớp em, hay đám lớp anh cũng thế, em cũng trẻ hơn nhiều so với mọi người ấy thôi
- Thôi kệ, già nhận già, trẻ hưởng trẻ, em không nghĩ nhiều đâu, nên anh không phải lo lắng quá làm gì – chị cười
- Thế là em đang động viên lại anh đúng không, và xác nhận là anh già hơn em
- Thì già hơn là rõ rồi, ngay từ những ngày đầu gặp anh ở quán bia mình làm, em đã thấy như anh phải lớn hơn em ít nhất 2 tuổi, ai dè, lại sinh sau người ta có 4 ngày.
- Thế nếu biết anh kém tuổi em thật thì khi đó em có để ý anh nữa không
- Chắc em nhường anh cho mấy bé kia, chúng nó chả để ý anh không sót chi tiết cử chỉ nào
- Là sao?
- Anh không thấy ah, chứng tỏ anh vô tâm quá mức, mấy đứa ấy nó chả thích và nhìn anh suốt, em lạ gì, đứng thu tiền, em quan sát hết
- Kinh, thế chứng tỏ em toàn để ý anh
- Tất nhiên, mà cũng may là không thấy tình huống nào trớ trêu éo le khiến mình bận lòng, ngoài việc đổ cốc bia ướt hết quần áo người ta.
- Thì anh đã để lại cho em cái áo, không nghĩ là nó vẫn được giữ đến hôm anh nhận bằng tốt nghiệp.
- Mình đi lang thang chút nhỉ, thời tiết đẹp thế này cơ mà, sắp đến mùa hoa sữa rồi, lại được hít hà cái mùi hoa này
- Thôi về đi, anh đi làm cả ngày, về ngủ sớm mai còn ra bắt xe về quê.
- Thế anh đưa em về
- Anh về xóm trọ ah,
- Uh, anh về còn lấy quần áo chứ
- Anh về thật không
- Thì em chả bảo
- Oke, thế cũng được, mai em về một mình, anh không phải về nữa đâu
- Ơ, sao thế lại thay đổi luôn được
- Không sao, anh về đi, mai em về một mình – chị nhắc lại, giọng nhấn mạnh
- Anh về sang mai xuống đón em, gửi xe ở bến rồi đi xe khách về - chị im lặng đến lúc về mang đồ lên nhà.
Tao lấy cái khăn giấy cho chị lau mặt trong lúc chị ngồi ghi chép lại hôm nay nhưng chị lắc đầu
- Lát em tắm rồi rửa mặt, khăn đó em chỉ lau bếp và đồ đạc cho đỡ bụi và mùi, lau lên mặt nó có chất xút xà phòng, anh về đi muộn rồi, đi xe cẩn thận đấy. chị nói mà không nhìn mặt lên.
- Sao thế, em có gì không vui không thoải mái ah, chuyện hàng hóa hay ntn?
- Em không sao đâu.
Tao kéo lại cái rèm cửa tắt bớt đèn và nhắn tin cho Hương là không về mà ở lại mai đi sớm, nhờ đứa hàng xóm dắt hộ cái xe vào phòng cho nó vì cửa phòng hơi khó dắt và xe thì nặng.
Với tay định giằng cuốn sổ của chị thì chị đã giơ lên cho tao xem:
- Tổng tiền em cập nhật thêm đây, nay anh hào phóng với người ta quá, đáng ra không cần thiết, vì nhà này họ nợ lâu, em không thích phải như thế với khách mà hay nợ lâu, lại hay kì kèo lặt vặt.
- Thôi, không sao, xởi lởi tí mình chỉ có được
- Em hiểu cái này, tuy nhiên chỉ tùy người, không cần thiết vậy với nhà này, họ đông khách thế, hàng hóa bán tốt nhưng lại thích kiểu chiếm dụng tiền của người cấp hàng cho họ, như thế là không biết mình biết người, vụn vặt lởm khởm quá. Mình lãi đã ít rồi. coi như với nhà này mình chỉ hòa được tiền cước và xe ôm mấy lần trước.
- Uh, thôi cái đó coi như đã xong, cũng nốt lần này xem ntn, rồi mình điều chỉnh, hoặc có thể chỉ bán ít hay không cần bán cho họ nữa.
- Anh đang muốn biết, là sao em lại bảo mai em tự về một mình, có cái gì khiến em thay đổi quyết định? Hay là do anh bảo anh đưa em về rồi về xóm trọ và em không thoải mái về chi tiết này?
- Chị gấp lại mấy thứ rồi đứng dậy cầm cốc nước
- Cũng không có gì đâu, em nghĩ anh cũng cần nghỉ ngơi và ở nhà với Hương, anh cũng đi làm đi học cả tuần mà
- Cái đó không thành vấn đề, vấn đề là với em kia
- Em có biết là cả hơn một tuần, mình có gặp nhau thì cũng chỉ xoay quanh việc bán hàng,đổi trả gửi hàng, trong khi nay là ngày cuối tuần, mai thì kế hoạch về nhà em
- Em biết, chắc tại chiều em bảo nay anh về đây ăn tối rồi về xóm trọ, không được ở lại, và anh làm thế thật
- Thực tế anh thấy chuyện cũng không có gì,
- Đúng, không có gì thật mà
- Thành ra nó không đáng để mình phải tranh luận lúc này, còn nếu mai em muốn về một mình thì thôi, anh vẫn đưa em ra bắt xe về. Còn em, em có biết là anh muốn ở gần em ntn không, khi anh đã đi làm và thời gian hàng ngày nó cuốn anh theo, anh muốn được trút bỏ vứt hết những thứ kia bên ngoài khi ở bên em, khi mà cả tuần hầu như mình chỉ nói chuyện với nhau qua tin nhắn. Nên có vấn đề gì em cứ nói ra, đừng như thế.
- Chị nhìn tao cười khổ rồi đưa tao cái cốc. Nói thật em cũng muốn thế lắm, nên em cũng chuẩn bị hết đồ đạc cho anh đây rồi, có đi một tuần vẫn đủ quần áo thay mà. Lúc chiều tính bảo Dương ở lại nên em mới bảo anh thế, nhưng nó ngại mai em về sớm thì nó đòi về thôi,không lẽ anh không đọc được tình huống này, mà lại còn bảo về.
- ờ, cũng chỉ nghĩ đơn giản là vậy cho nên..,
- nên anh chỉ thắc mắc sao em lại không thoải mái thôi đúng không, chứ không gnhiex đến chi tiết kia.
- Thôi, mình lớn cả rồi mà – tao nói và ôm chị, nâng cằm lên và hôn lên trán và thấy ở góc nhìn này mới thấy cái sự bướng bỉnh cứng đầu của chị.
- Mặt em bụi bẩn lắm, anh cũng thế
- Nhưng hơi thở của em nó ngọt và chỉ muốn anh nuốt trọn lấy nó
- Thôi, đừng có nịnh, nay ăn sườn chua ngọt, có tỏi kia ông tướng. Thay gội rồi ngủ thôi, không xem TV hay mở máy tính nữa.
- Vậy mai thế nào nhỉ? Tao cạnh khóe
- Thế thôi anh về đi, mai xuống đón em sớm mình đi ăn rồi về
- Thế thì anh thấy như này là hợp lý hơn này
- Như nào anh
Tao bế xốc chị lên, quay một vòng rồi vật ngửa ra sofa, từ từ tháo bỏ từ trên xuống dưới trong khi đang nuốt từng nhịp thở của chị, say đắm, ngấu nghiến mãnh liệt.
haha, đọc đến đây là biết vợ bác là ai r nhé. Mất công dò lại mấy trang trước để so lại cho khớp số liệu. {ah}{ah}
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Skyfly

Tao là gay
Công trường dưới An Khánh liên hoan, tao xuống đó nên được mời ở lại ăn cơm trưa, về đến văn phòng thì cũng đã giữa giờ chiều, ngà ngà tí men nên tao nhanh chân té sớm, tiện đi bán mấy cái máy cũ, và tí phụ kiện. chị Giang cũng chạy liên mien với mảng hồ sơ pháp chế rồi hợp đồng này nọ. Chị ở cty này đến nay cũng sang năm thứ 3, cũng đã có hợp đồng lao động không xác định thời hạn và cũng có bằng thạc sĩ Luật hồi giữa năm. Hương thì mải miết với bộ môn Tiếng Anh và thêm môn tiếng Nhật, quyết tâm sau này đi du học thêm mảng MBA, nên con bé cũng đã tang số kính trông thấy, cái phòng trọ thêm một chiếc xe máy cho nó thành ra cũng trở nên chật chội hơn hẳn.
Cái khu Chelsea Park khi đó nó đã lên hình hài, khu trung yên cũng đã trở nên tươm tất hơn sau mấy năm nham nhở nhếch nhác nửa công trường nửa đô thị, bọn tao khi đó có muốn đá bóng thì lại chạy qua khu cuối làng hoặc xuống Mễ Trì hoặc Trung Văn thuê sân.
Ngồi kiểm đếm lại tiền hàng và máy ở khu cồng trường Phương Đông, thì chị Giang nhắn tin hỏi về chưa, qua nhà chị ăn cơm, từ ngày tao ra ở với Hương ở khu mới và chị NYC về quê, chị hầu như toàn ăn uống một mình hoặc có hôm nấu cùng đứa phòng bên cạnh , chính là cái phòng cũ của tao hồi trước. Tự nhiên bà chị bảo sang ăn cơm, thì cũng không có gì bất ngờ, hương thì nó thường đi học thêm đến tối muộn mới về, thành ra hôm nào nó đi học như thế là tao không nấu cơm hoặc có thì nấu qua loa đơn giản. Thành ra tao nhận lời luôn xong vẫn cần tắm gội vì người vẫn hơi rượu và mùi khói thuốc lá ám vào.
Thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, xong tao không để ý vì đang trong nhà tắm, mưa và rét xong có bình nóng lạnh, xóm trọ vắng tanh, chưa mấy ai về ngoài bọn học sáng đã lịch kịch về quê hết, còn phòng nào có người đi làm thì mãi tối muộn, lại chưa đến giờ cơm tối nên nước non chảy mạnh thành ra cũng giải quyết dc khâu vệ sinh cá nhân tươm tất dù không được như ở nhà chị Ninh Bình. Có tiếng gõ cửa, tao khoác cái áo gió khi tóc còn ướt nước, thì hai chị em đang ở ngoài sân, thực là quả này tao chột dạ, giật mình vì sự xuất hiện của cô ấy lúc này. Mời hai chị em vào nhà xong lại chỉ có nước lọc đã nguội lạnh, chị Giang đưa tao túi giấy tờ ở cty rồi ngồi một lát sau quay xe về bảo đi chợ để tao và cô ấy với nhau.
Nói thật, lúc đó tao vẫn rất bình thản sau hơn một năm gặp lại từ khi dứt điểm chia tay với chị, qua một vài câu hỏi thăm thì tao cũng nắm được sơ qua tình hình trên đó trong hơn năm qua. Dù đã biết là sang năm, là chị cưới thằng của nợ kia như nó đã nói với tao từ đợt trước, nên tao đã đoán trước, là việc sang gặp tao lúc này là có một lý do cụ thể chứ không hề ngẫu nhiên vì biết tính tao đã dứt khoát dù có thể chị chưa biết tao đã có người yêu khác. Khi đó việc đầu tiên là tao chèn cánh cửa mở hẳn và mở luôn cửa sổ ban nãy khép để tắm gội, chị ngồi trên giường của Hương tay cầm cốc nước tao đưa còn tao ngồi ghế ở bàn máy tính. Thoáng nhìn, chị có chút khác so với hơn một năm trước, không hoàn toàn là nét thanh lịch của sinh viên mới ra trường, nhìn chị đúng dáng vẻ dân văn phòng hơn, chuyên nghiệp hơn, tóc đã cắt ngắn khá chỉn chu cẩn thận, lớp trang điểm dù nhẹ xong vẫn rất nét, đôi mắt vẫn nhìn đượm nét buồn và tâm trạng như ngày nào.
- Em xuống khi nào thế?
- Em xuống lúc đầu giờ chiều, anh dạo này thế nào
- Mọi thứ cũng bình thường, anh làm ở đây từ khi thực tập luôn đến bây giờ.
- Nhìn anh gầy và già hơn trước, công việc của anh bận và căng thẳng thế à
- Chắc chị Giang cũng kể với em rồi
- Chị ấy cũng nói qua thôi, em không tiện hỏi kỹ
- Thế em xuống đi chơi hay có việc gì thế, mà bố mẹ em trên nhà khỏe cả chứ?
- Bố mẹ em vẫn khỏe, còn em xuống lấy bằng tốt nghiệp
- Em đi một mình thôi ah, chồng chưa cưới của em không đi cùng em được à?
Nghe đến câu này chị có vẻ ái ngại, vì chắc chị biết cụ thể hai cuộc điện thoại lần trước của thằng hâm kia gọi và nghe tao xả cho một hồi rát tai.
- Em xin lỗi anh về chuyện hôm đó, em không nghĩ..,
- Chả sao đâu, anh không bận tâm lắm đến anh ta, có điều anh cũng không bất ngờ lắm về dự định của hai người, vì lẽ ra nó phải sớm hơn mới đúng.
- Thôi, chuyện đã qua thì kệ nó, nói lại làm gì, em cũng không muốn nhắc đến nữa.
- Uhm, và anh cũng không hỏi tại sao em lại quyết định với anh ta vì nó không còn liên quan gì đến anh nữa cả. Thành ra hỏi lại vô duyên. Xong thấy em như này là anh mừng rồi, chúc mừng em mọi sự viên mãn.
Chị im lặng và nhìn xa xăm ra ngoài sân đầy chăn và quần áo đang phơi. Hương đi học ở trường hay học thêm hả anh/
- Nó học thêm nữa, đến tối muộn mới về cơ.
- Học ngoại thương nhỉ,
- uh, nó học kinh tế đối ngoại, tao trả lời và bật cái máy tính, tìm list nhạc nghe cho chị và tao đỡ thấy nhàm, thực ra nhàm hay không thì lúc đó tao rất bình thản thậm chí là dửng dung.
- Anh vẫn giữ list nhạc ngày trước đấy ah
- Thì máy vẫn còn nguyên mà, thi thoảng một mình anh vẫn nghe cho đỡ vắng vẻ. Mà chị Giang đi đâu thế ?
- Chị ấy đi chợ rồi, vợ chồng anh trai chị ấy đang xuống HN, chắc gần tối là đến Mỹ Đình.
Quả này lại mưa gió mùng mền quần áo tung toé nhờ
 

Skyfly

Tao là gay
Nếu là bro thì có lao vào ngấu nghiến cho đã đời không? 😅
Tôi lúc chia tay nyc đã dặn lòng k để phần con lấn át lúc gặp lại. Hận thay, khi em ấy chia sẻ có nym và tâm sự hỏi tôi, tôi đồng ý cho quen khí đó. Ngày em đi chọn váy cưới lại nhắn tôi đến, tôi chạy qua thì bất ngờ là điểm cho thuê váy và studio, em bảo e muốn tôi là người đầu tiên thấy em mặc áo cưới, chứ không phải chồng em. Và thế là chúng tôi lại lao vào nhau ngay chiều đêm hôm đó đến tận 21h tối hôm sau bro ạ. Tôi thấy tôi khốn nạn quá
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tôi lúc chia tay nyc đã dặn lòng k để phần con lấn át lúc gặp lại. Hận thay, khi em ấy chia sẻ có nym và tâm sự hỏi tôi, tôi đồng ý cho quen khí đó. Ngày em đi chọn váy cưới lại nhắn tôi đến, tôi chạy qua thì bất ngờ là điểm cho thuê váy và studio, em bảo e muốn tôi là người đầu tiên thấy em mặc áo cưới, chứ không phải chồng em. Và thế là chúng tôi lại lao vào nhau ngay chiều đêm hôm đó đến tận 21h tối hôm sau bro ạ. Tôi thấy tôi khốn nạn quá
Không, đúng ra như lớp trẻ bây giờ nói như vậy là em tận hiến còn anh tận hưởng
Cái chính là sau đó ai về nhà ấy thì em ấy có thấy hài lòng mãn nguyện hay không ấy 😂
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thôi,anh đưa em về thôi, mai em còn việc em nữa, mà anh về đó là bất tiện, còn hàng xóm xung quanh họ biết lại không hay cho chị Giang.
Thế thôi, mình không cần về đó cũng được, nay em không thể xa anh được, anh hãy ở bên em thêm một lần này nữa, nhé, em xin anh đấy, đừng để em bơ vơ lạc lõng hôm nay. Đi anh!
 

zai97

Tao là gay
Thôi,anh đưa em về thôi, mai em còn việc em nữa, mà anh về đó là bất tiện, còn hàng xóm xung quanh họ biết lại không hay cho chị Giang.
Thế thôi, mình không cần về đó cũng được, nay em không thể xa anh được, anh hãy ở bên em thêm một lần này nữa, nhé, em xin anh đấy, đừng để em bơ vơ lạc lõng hôm nay. Đi anh!
Lại nhá hàng à
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo