[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Pigchecker

Chim TO

Chương 10: Buổi học đầu tiên và gã công tử tên Long​

Sáng hôm sau, tao đến trường sớm ba mươi phút nhưng vẫn cảm thấy mình là thằng đến muộn.

Giảng đường C2 to vật vã, rộng gấp mười lần cái phòng học cấp ba ở quê. Bàn ghế xếp theo hình bậc thang, dốc đứng như khán đài sân vận động. Điều hòa tổng chạy ù ù, phả ra cái hơi lạnh khô khốc, làm tao rùng mình trong chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng. Cái áo này tao mặc đi tổng kết năm lớp 12, giặt đi giặt lại đến mức cổ áo sờn rách lòi cả chỉ, nhưng đây là cái lịch sự nhất tao có.

Tao lấm lét chọn một chỗ ngồi ở góc khuất nhất trên cùng, sát vách tường. Vị trí chiến lược của mấy thằng tự kỷ hoặc mấy thằng lười học. Từ đây, tao có thể quan sát cả thế giới mà không sợ bị ai soi mói cái vẻ nhà quê của mình.

Sinh viên lục tục kéo vào.

Tao ngồi thu lu, tay ôm khư khư cái balo, mắt trân trân nhìn đám bạn cùng trang lứa. Cùng là mười tám tuổi, cùng đỗ đại học, nhưng sao chúng nó khác tao thế?

Bọn con gái váy ngắn trên đầu gối, chân trắng muốt, đi giày cao gót lộc cộc. Đứa nào cũng trang điểm nhẹ, môi son đỏ chót, tóc uốn xoăn bồng bềnh. Mùi nước hoa, mùi phấn son bay ngào ngạt lấn át cả mùi máy lạnh.

Bọn con trai thì khỏi nói. Quần bò Levi’s, áo phông có cổ Polo hoặc Tommy, chân đi Nike, Adidas trắng bóc không một vết bẩn. Tóc tai vuốt keo bóng lộn, kiểu Undercut sành điệu đang mốt. Trên tay chúng nó không phải là tập vở kẻ ô ly như tao, mà là những chiếc iPhone 5, 5s sáng choang, hoặc sành điệu hơn là iPad.

"Ê tối qua đi bar không? Tao thấy mày check-in trên Face."
"Có, đi với ông anh. Lên 1900 vui vãi, nhạc căng đét."
"Hè rồi tao vừa đi phượt Hà Giang về, mệt nhưng phê..."

Những câu chuyện của chúng nó lọt vào tai tao như tiếng nước ngoài. Bar sàn, check-in, phượt... Những từ khóa xa xỉ mà tao chưa từng dám nghĩ tới. Tao cúi mặt xuống bàn, lấy ngón tay cạy cạy lớp sơn bong tróc trên mặt gỗ, cố thu mình lại bé nhất có thể.

Giữa cái rừng người sành điệu ấy, tao như một con cóc ghẻ lạc vào bầy thiên nga.

"Cạch!"

Cửa giảng đường phía dưới mở toang. Một thằng con trai bước vào.

Cả lớp im bặt mất vài giây rồi lại ầm ĩ. Thằng này đi muộn mười lăm phút, nhưng dáng điệu thì ung dung như đi dạo trong vườn nhà nó.

Nó cao, chắc phải mét tám. Dáng thư sinh nhưng vai rộng. Nó mặc cái áo sơ mi trắng phẳng lỳ, sơ vin trong quần âu đen cắt may vừa khít. Tay đeo đồng hồ kim loại sáng loáng, một bên vai đeo hờ hững cái túi chéo bằng da nâu.

Nó bước qua mặt giảng viên – một ông tiến sĩ già khó tính đang hắng giọng chỉnh micro.

"Em xin lỗi thầy, tắc đường quá ạ."

Nó cười. Một nụ cười nửa miệng, vừa hối lỗi vừa tự tin.

Ông thầy già, người vừa mới quát một đứa con gái vì tội nói chuyện riêng, tự nhiên dịu giọng hẳn:
"Lần sau chú ý giờ giấc. Tìm chỗ ngồi đi."

Nó gật đầu, lướt mắt qua các hàng ghế. Chỗ ngon đã kín hết. Nó tặc lưỡi, sải bước dài leo lên phía trên, rồi đặt mông xuống ngay cái bàn phía trước tao.

Một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào mũi tao. Không nồng nặc như bọn con gái, mà là mùi gỗ, mùi cam chanh gì đấy rất nhẹ, rất sang. Sau này tao mới biết đó là mùi nước hoa Chanel Bleu, thứ mùi của tiền bạc và sự trải đời.

Nó lôi từ trong túi da ra một con Macbook Air mỏng dính. Cái logo quả táo phát sáng trong ánh đèn lờ mờ của giảng đường như một biểu tượng quyền lực. Tao nhìn xuống cái balo của mình, bên trong là con Dell cục gạch nặng 3 cân rưỡi đang nằm im thin thít, tự nhiên thấy nhục nhục.

Nó quay sang bắt chuyện với mấy đứa bên cạnh ngay lập tức. Giọng Hà Nội chuẩn, trầm ấm, nói chuyện duyên vãi đái. Chỉ 5 phút sau, mấy đứa con gái bàn bên đã cười khúc khích vì mấy câu đùa của nó.

Tên nó là Long. Phạm Đức Long.

Giờ giải lao, giảng đường ồn như cái chợ vỡ. Tao vẫn ngồi im, không dám đi vệ sinh vì sợ mất chỗ, hoặc sợ phải len lỏi qua đám chân dài kia.

Thằng Long loay hoay lục túi da, rồi quay ngoắt xuống dưới, nhìn thẳng vào mặt tao.

"Ê ông bạn, có cái bút nào không? Cho tôi mượn tí, quên hộp bút ở nhà."

Tao giật mình. Đây là lần đầu tiên có người trong lớp nói chuyện với tao. Tao luống cuống mở ngăn khóa balo, lôi ra cây bút bi Thiên Long vỏ xanh trắng.

Cây bút này tao dùng từ hồi ôn thi đại học. Cái nắp đã mất, đầu bút bị tao cắn nát bét, nhựa te tua nham nhở vì thói quen cứ căng thẳng là gặm bút.

Tao chìa cây bút ra. Tay tao hơi run.

Long nhìn cây bút, rồi nhìn tao. Ánh mắt nó dừng lại ở cái đầu bút nát bét vài giây. Tao thấy cơ mặt nó hơi giật giật, khóe môi nhếch lên một cái cười nửa miệng.

"Cảm ơn nhé. Bút chiến đấy."

Nó cầm lấy cây bút, quay lên viết nhoay nhoáy vào tờ giấy note gì đó. Tao nóng ran cả mặt. Câu khen của nó nghe như một cái tát vào mặt tao vậy.

Viết xong, nó quay xuống trả lại.

"Thanks ông. Tôi là Long. Ông tên gì?"

"An." Tao đáp cụt lủn, nhận lại cây bút rồi nhét vội vào túi quần như giấu đi một bằng chứng phạm tội.

"An à? Tên hay. Nhìn mặt hiền khô, chắc dân tỉnh lên hả? Quê đâu đấy?"

"Hà Tĩnh."

"À, miền Trung nắng gió. Chịu khó lắm đấy. Thôi cứ tự nhiên nhé, anh em cùng lớp cả."

Nó vỗ nhẹ vào vai tao một cái – cái kiểu vỗ vai của kẻ bề trên ban ơn cho kẻ dưới, rồi quay đi tiếp tục câu chuyện dang dở về đôi giày Jordan mới mua với thằng bên cạnh.

Tao ngồi đó, vai vẫn còn cảm giác cái vỗ nhẹ của nó. Nó không có ý xấu, tao biết. Nhưng cái cách nó nhìn thấu tao, cái cách nó phân loại tao vào nhóm "dân tỉnh chịu khó" chỉ trong một nốt nhạc làm tao thấy khó chịu kinh khủng.

Khoảng cách giữa tao và nó không chỉ là cái bàn học. Nó là cả một thế hệ, một xuất thân.

Mười một giờ rưỡi, chuông reo tan học.

Đám sinh viên ùa ra cửa như ong vỡ tổ. Bọn nó í ới gọi nhau đi ăn trưa.

"Long ơi, đi ăn lẩu không? Căng tin mới mở lẩu ly đấy."
"Thôi, nóng bỏ mẹ. Ra cổng sau ăn cơm văn phòng đi, có điều hòa."

Long đứng dậy, cất cái Macbook vào túi da. Nó nhìn thấy tao đang lúi húi nhét quyển vở vào balo.

"An, đi ăn cùng bọn này cho vui không? Làm quen luôn."

Mấy đứa bạn của nó – trai có gái có – quay lại nhìn tao. Những ánh mắt tò mò, dò xét. Một đứa con gái thì thầm gì đó vào tai đứa bên cạnh rồi cười khúc khích.

Tao đứng hình.

Đi ăn? Với cái đám công tử tiểu thư này? Vào quán cơm văn phòng có điều hòa?

Trong túi tao còn đúng 110 nghìn sau khi mua gói xôi sáng nay. Một bữa cơm của bọn nó chắc bằng tao ăn cả ba ngày.

Tao nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo nhất có thể:
"Thôi, chúng mày đi đi. Tao... tao hẹn thằng bạn cấp ba ở cổng trước rồi."

"Thế à? Tiếc nhỉ. Thôi hôm khác nhé."

Long nhún vai, không nài nỉ thêm một câu. Nó khoác vai một thằng khác, cả hội cười nói rôm rả bước ra khỏi giảng đường, để lại tao đứng trơ trọi giữa những hàng ghế trống hoác.

Tao đợi bọn nó đi khuất hẳn mới dám bước ra.

Tao không đi ra cổng trước, cũng chẳng có thằng bạn nào đợi cả. Tao đi vòng ra sau khu giảng đường, nơi có mấy cái ghế đá nằm lọt thỏm dưới tán cây xà cừ già.

Tao ngồi xuống ghế đá, lôi từ ngăn bên hông balo ra một cái bánh mì không nhân.

Bánh mì này tao mua lúc sáng ở bến xe buýt, ba nghìn một cái, dai nhách và nguội ngắt. Tao bẻ một mảng, nhét vào mồm nhai trệu trạo. Bột mì khô khốc dính chặt vào vòm họng, nghẹn ứ. Tao phải uống một ngụm nước lọc to đùng mới nuốt trôi được.

Trước mặt tao là cái nhà ăn căng tin ốp kính sáng loáng.

Qua lớp kính trong suốt, tao thấy Long và đám bạn đang ngồi quây quần bên một cái bàn dài. Bọn nó gọi đồ ăn ê hề, nước ngọt, trà sữa đủ cả. Long đang nói gì đó, tay múa may, cả đám cười nghiêng ngả. Nụ cười của bọn nó rạng rỡ, vô tư, không vướng bận chút bụi trần nào.

Tao ngồi đây, gặm cái bánh mì ba nghìn, nhìn vào thế giới bên trong lồng kính đó.

Chỉ cách nhau một tấm kính thôi, mà sao xa vời vợi.

Tao nhận ra một điều cay đắng: Cái nghèo ở quê nó không đáng sợ bằng cái nghèo ở phố. Ở quê, ai cũng nghèo như nhau, nên chả ai thấy nhục. Còn ở đây, cái nghèo của tao bị đặt cạnh cái giàu của chúng nó, bị phơi bày dưới ánh đèn neon, bị soi chiếu bởi những con iPhone đời mới và những bộ quần áo hàng hiệu.

Sự tự ti nó không giết chết tao ngay lập tức. Nó như liều thuốc độc ngấm từ từ, gặm nhấm từng chút một cái lòng tự trọng của thằng trai mười tám tuổi.

Tao cắn một miếng bánh mì nữa, nhai ngấu nghiến như muốn nghiền nát cái sự tủi thân đang dâng lên trong lòng.

Hương vị của buổi học đầu tiên không phải là kiến thức, mà là vị bột mì chua loét và cái nhìn thương hại của thằng công tử tên Long.
Có khiểu phết đấy tml. Bánh cuốn phết
 

Pigchecker

Chim TO

Chương 17: Đêm cuối cùng ở chung​

À tao quên chưa kể. Tao thoát chết.

Chính xác là thoát cái án "ra đê" vào phút chót.

Một triệu hai polymer mới cứng nằm trong tay bà Hồng từ hôm cuối tháng. Bà cầm tiền, đếm roẹt roẹt, nhếch mép một cái rồi gạch tên tao ra khỏi danh sách đen. Không một lời khen, không một sự thông cảm. Chỉ là giao dịch sòng phẳng.

Số tiền đó không phải của mẹ tao gửi. Cũng không phải tiền công bốc vác hay trông kho đêm.

Của thằng Long. Phạm Đức Long.

Hôm đó ở trên giảng đường, tao đã làm cái việc hèn hạ nhất mà tao từng thề sẽ không bao giờ làm: Mở mồm vay tiền thằng bạn cùng lớp mới quen.

Tao nhớ cái cảm giác lúc đứng chặn nó ở cửa nhà vệ sinh nam. Tim tao đập như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Mặt nóng ran. Tao lí nhí:

"Long... cho tao mượn một củ. Tháng sau tao trả."

Long đang rửa tay. Nó nhìn tao qua gương. Không ngạc nhiên, không dò xét. Nó lau tay vào khăn giấy, thong thả rút cái ví da bò dày cộp từ túi quần sau.

Rút ra hai tờ năm trăm. Kẹp giữa hai ngón tay đưa cho tao.

"Cầm lấy. Bao giờ có thì trả. Đừng để bụng."

Nó nói nhẹ tênh như thể vừa cho tao mượn cái bút bi hết mực. Rồi nó bước ra ngoài, để lại mùi nước hoa Chanel Bleu thơm nức át cả mùi thuốc tẩy bồn cầu.

Tao đứng đó, cầm tờ tiền còn ấm hơi tay nó. Vừa mừng vì sống sót, vừa nhục. Cái nhục của kẻ dưới cơ. Nhưng cái dạ dày và mái nhà trên đầu đéo cho phép tao giữ lòng tự trọng.

***

Tối.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ thằng Khánh:
*"Nay nghỉ. Công an đang quét khu Đặng Tiến Đông. Ở nhà đi."*

Tao thở dài, vứt điện thoại xuống chiếu.

Thế là mất toi 200 nghìn dự tính. Và tệ hơn, tao mất cái cớ để trốn khỏi phòng tối nay.

Tao bị nhốt trong cái hộp diêm hơn mười mét vuông này với thằng Dũng. Đúng cái đêm nó dọn đồ đi.

Căn phòng im lặng như nhà xác. Chỉ có tiếng *sột soạt* của túi ni lông và tiếng băng dính *rẹt rẹt* kéo dài nghe chói tai vãi chưởng.

Dũng đang gấp quần áo.

Nó làm việc rất gọn gàng, dứt khoát. Những cái áo phông được cuộn tròn, nhét vào vali. Mấy đôi giày bata cũ được bọc báo cẩn thận.

Tao ngồi bó gối ở góc phòng, dựa lưng vào tường, tay cầm quyển giáo trình Triết học nhưng mắt nhìn vô định vào khoảng không.

Căn phòng thay đổi từng phút.

Mỗi khi Dũng nhấc một món đồ đi, một khoảng trống lại hiện ra.

Chỗ góc tường kia, nơi nó hay để chồng sách, giờ lộ ra mảng vôi mốc xanh mốc đỏ. Cái dây phơi quần áo chăng ngang phòng giờ trống hoác, chỉ còn lại mấy cái móc nhựa của tao đung đưa lẻ loi.

Những thứ vốn dĩ "của chung" giờ được tách bạch rõ ràng đến tàn nhẫn.

"Cái này của tao."
"Cái kia của mày."

Ranh giới được vạch ra. Không còn là "phòng bọn mình" nữa.

Dũng lôi từ gầm giường ra một cuốn sổ tay nát bét. Nó ngồi bệt xuống sàn, tay cầm cái bút bi, mặt nghiêm trọng như đang tính sổ nợ quốc gia.

"Ê An. Tính tiền cái."

Tao bò lại gần.

"Tiền điện tháng này hết 180 nghìn. Chia đôi mỗi thằng 90. Tiền nước 50 nghìn một người cố định. Tiền mạng 100 nghìn chia đôi. Tổng cộng mày đưa tao 190 nghìn."

Nó đọc vanh vách. Con số nhảy múa.

Tao móc ví. Số tiền lẻ còn lại sau khi trả bà Hồng. Đếm đủ 190 nghìn đưa cho nó.

Dũng cầm tiền, đếm lại hai lần. Xong xuôi, nó nhét vào túi quần, rồi chỉ tay vào chai dầu ăn Neptune còn một nửa và túi bột giặt Omo dở dang để ở góc chạn.

"Chai dầu ăn mua 42 nghìn, dùng một nửa còn 20. Bột giặt mua 15 nghìn, còn 1/3 coi như 5 nghìn. Tổng 25 nghìn. Chia đôi là 12 nghìn rưỡi."

Nó ngẩng lên nhìn tao:
"Mày đưa tao 12 nghìn cũng được. Đồ này tao không mang đi, để lại cho mày dùng."

Tao nhìn nó. Nhìn cái mặt tỉnh bơ của nó.

12 nghìn.

Nó tính toán đến từng nghìn lẻ với thằng bạn nối khố đang rỗng túi, trong khi nó sắp dọn sang ở với con người yêu đi xe ga, có điều hòa.

Tao cười nhạt. Móc tờ 20 nghìn cuối cùng ra.

"Không có tiền lẻ. Mày cầm cả đi."

"Thế tao nợ mày 8 nghìn nhé. Lúc nào có tao trả." Dũng cầm tờ tiền, nhét túi cái rụp. Câu "lúc nào có tao trả" nghe sáo rỗng vkl, như một câu thần chú vô nghĩa.

Nó tiếp tục phân loại đồ đạc.

Một cái xô nhựa màu hồng nứt miệng. Một cái chảo chống dính đã tróc sơn đen sì lòi cả kim loại trắng ở đáy. Một cái phích nước rạng đông cũ mèm.

"Mấy cái này..." Dũng đá chân vào cái xô. "Tao sang bên kia nhà con Hương có đủ hết rồi. Đồ mới. Mấy cái này mày giữ lấy mà dùng. Coi như tao kỷ niệm."

Kỷ niệm.

Nó "kỷ niệm" cho tao một đống rác mà nó lười mang đi vứt.

Tao nhìn cái chảo tróc sơn. Cái chảo đã từng rang cơm, từng rán trứng, từng nấu mì cho hai thằng suốt nửa tháng qua. Giờ nó nằm chỏng chơ, xấu xí, bị chủ cũ chê bai vứt bỏ.

Giống tao.

"Ừ. Để đấy tao dùng." Tao đáp cụt lủn. Dù sao thì tao cũng đếch có tiền mua chảo mới. Tự ái không mài ra mà rán trứng được.

Xong xuôi tất cả, đồng hồ chỉ 11 giờ đêm.

Bụng réo.

Dũng lôi ra hai gói Hảo Hảo cuối cùng.

"Làm bát mì chia tay không?"

"Triển."

Tao cắm ấm siêu tốc. Nước sôi. Úp mì.

Hai thằng ngồi đối diện nhau, ở giữa là hai bát mì tôm bốc khói nghi ngút. Không có trứng, không có xúc xích. Chỉ có mì và nước sôi.

Mùi tôm chua cay sộc lên mũi, quen thuộc đến phát ngán.

"Xoạt... xoạt..."

Tiếng húp mì là âm thanh duy nhất.

Tao muốn nói cái gì đó. Kiểu như nhắc lại chuyện hồi cấp 3 trèo tường đi chơi nét. Hay chuyện hồi mới lên xe khách bỡ ngỡ.

Nhưng nhìn Dũng cắm mặt vào bát mì, tay kia lướt điện thoại nhắn tin cho người yêu, tao lại nuốt lời vào trong.

Những câu chuyện cũ giờ đã lạc hậu rồi. Nó đang sống ở thì tương lai. Còn tao vẫn loay hoay ở thì hiện tại tiếp diễn với cái nghèo.

Ăn xong, Dũng châm điếu Thăng Long. Khói thuốc bay mù mịt trong căn phòng chật hẹp, quẩn quanh dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo.

Nó kéo khóa cái túi du lịch to nhất. Tiếng *roẹt* kéo dài như tiếng xé vải.

Nó vỗ vỗ vào cái túi, rồi quay sang nhìn tao. Lần đầu tiên trong tối nay, nó nhìn thẳng vào mắt tao.

"Tháng sau mày xoay được tiền không?"

Câu hỏi lạnh lùng, thực tế, đâm thẳng vào tim đen tao.

Nó không hỏi "Mày có buồn không?" hay "Mày sống một mình có ổn không?". Nó hỏi về tiền.

Nó sợ tao không trả nổi tiền nhà, rồi lại gọi điện vay nó, hay làm phiền cuộc sống mới của nó.

Tao rít một hơi thuốc lá ké của nó, nhả khói từ từ. Cố tỏ ra bình thản nhất có thể.

"Lo được. Tao đang kiếm việc rồi. Có thằng bạn giới thiệu làm ở quán cà phê, lương cũng ổn."

Tao nói phét. Làm chó gì có quán cà phê nào. Chỉ có cái kho hàng lậu đầy bụi và nguy cơ bị công an hốt.

"Ừ, thế thì tốt. Tìm thằng nào ghép vào sớm đi cho nhẹ gánh. Chứ một mình gồng triệu hai thì vỡ mặt đấy. Ở cái đất Hà Nội này, sểnh ra là chết đói."

Dũng gật gù, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Nó đã hoàn thành nghĩa vụ "quan tâm" cuối cùng. Lương tâm nó đã sạch sẽ để bước ra đi.

"Thôi ngủ. Mai tao đi sớm."

Nó dập thuốc, tắt điện.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Tao nằm trên gác xép. Dũng nằm dưới sàn.

Chỉ 5 phút sau, tiếng ngáy của Dũng vang lên. Đều đều. Vô tư lự.

Nó ngủ ngon lành. Ngày mai nó sẽ đến một chân trời mới, có người yêu, có chăn ấm đệm êm.

Còn tao mở mắt thao láo nhìn lên trần nhà tối om.

Ngày mai, khi Dũng đi rồi, căn phòng này sẽ chỉ còn lại mình tao.

Sẽ không còn ai để chia tiền điện. Không còn ai để chia đôi gói mì tôm. Không còn ai để nói chuyện, dù chỉ là những câu chuyện nhạt toẹt, tính toán sòng phẳng.

Tao xoay người, úp mặt vào gối.

Đêm cuối cùng. Không có lời chúc ngủ ngon. Không có cái bắt tay tạm biệt.

Chỉ có tiếng ngáy của kẻ ra đi và tiếng thở dài kìm nén của kẻ ở lại.

Rẻ rúng thật. Tình bạn 3 năm cấp ba, có lẽ sẽ kết thúc bằng một tờ 20 nghìn không có tiền lẻ trả lại.
Hay đấy. Mày làm nhà văn được rồi. Chuyện rất đời, nghe chua chát nhưng thật vl
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 112: Hoàng hôn Ba Vì

Mười hai giờ trưa. Nắng Ba Vì dội thẳng xuống nóc cái lều bạt khổng lồ, hầm hập như một cái lò hấp.

Hơn ba chục con người chui rúc vào bên trong, ngồi quây thành những vòng tròn méo mó. Bữa trưa dã ngoại của bọn tao đơn giản, không có gì ngoài mấy khay kimbap cơm cuộn nguội ngắt, xúc xích rán công nghiệp và mấy hộp mì tôm úp vội. Mùi dầu mỡ, mùi rong biển quyện với mùi mồ hôi của đám đông vừa hì hục cả buổi sáng tạo thành một thứ không khí đặc quánh. Mọi tinh tuý được dồn hết vào bữa tối.

Cái góc lều chỗ tao ngồi sượng trân.

Mấy thằng năm hai, năm ba vừa nhai xúc xích vừa cười hô hố, thỉnh thoảng lại ném ánh mắt đầy ẩn ý về phía tao và Hạ. Cái vụ vấp ngã đè lên nhau lúc sáng rõ ràng đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất để chúng nó xâu xé làm mồi nhậu.

Tao không quan tâm. Tao cầm đũa, gắp ba bốn khoanh kimbap tống thẳng vào mồm, nhai ngấu nghiến. Tao ăn như một thằng chết đói, mặc kệ sự đời. Đối với một thằng con buôn, nạp đủ năng lượng để chiều còn bốc vác quan trọng hơn việc bận tâm dăm ba cái lời trêu chọc rách việc.

Ngồi đối diện tao qua cái mâm là Lê Thu Hạ.

Nó không như tao. Nó gắp một miếng cơm cuộn, cúi gằm mặt xuống, cắn từng miếng nhỏ xíu. Từ lúc ngã đến giờ, nó né ánh mắt tao hoàn toàn.

Đang nhai dở, Hạ hơi nghẹn. Nó vươn tay định với lấy chai nước suối Lavie nằm tít ở góc mâm, nhưng bị cái lưng của một thằng béo khóa trên chắn ngang. Nó lóng ngóng, rụt tay lại, khẽ nuốt khan.

Tao thấy hết.

Tao với tay tóm lấy chai nước suối ướp lạnh ngay cạnh chân mình. Tao vặn ngược nắp chai, nghe một tiếng tạch nhỏ để phá lớp niêm phong, rồi vặn hờ lại.

Tao ném nhẹ một cái.

Bộp.

Chai nước lạnh ngắt rơi trúng ngay giữa lòng Hạ.

Nó giật mình, ngước mắt lên. Tao vẫn đang húp mì tôm sùm sụp, mắt tập trung cao độ vào đồ ăn, không thèm nhìn nó. Một sự chăm sóc thô lỗ, cộc lốc, không có lấy một nửa lời mời mọc sến súa.

Hạ cầm chai nước lên. Nhận ra cái nắp đã được vặn lỏng sẵn, khóe môi nó khẽ giật giật. Nó quay mặt đi hướng khác, tu một ngụm nước. Tao liếc thấy vành tai nó hơi đỏ lên.

Ba giờ chiều.

Nắng gắt đến chói mắt. Lão Hoàng chủ nhiệm lùa cả đám ra giữa bãi cỏ chơi cái trò tập thể tốn sức nhất quả đất: "Bão nổi lên rồi".

Luật chơi hỗn loạn vãi lìn. Cả đám chạy thành một vòng tròn lớn theo tiếng nhạc sàn xập xình từ cái loa kẹo kéo. Khi nhạc tắt, lão Hoàng hô bão cấp mấy, lập tức mọi người phải lao vào ôm nhau kết thành nhóm với số lượng tương ứng. Đứa nào thừa ra thì ăn vạch nhọ nồi lên mặt hoặc nằm bò ra hít đất.

Tao chán ngấy mấy cái trò ồn ào vớ vẩn này. Tao lững thững đi bộ ở cái vòng ngoài cùng, hai tay đút túi quần. Nhạc tắt, lão Hoàng gào lên, đám đông xô đẩy, dẫm đạp lên nhau để kéo áo, túm tóc tranh giành chỗ. Tao lùi lại hẳn, đứng khoanh tay nhìn chúng nó làm trò khỉ. Loại ngay từ vòng đầu cho rảnh nợ.

Ngược lại với tao, Lê Thu Hạ là cái rốn của vũ trụ. Bọn con gái xúm lại kéo nó, mấy thằng con trai thì mắt sáng rực, lăm lăm tìm cơ hội để được kết nhóm ôm eo sếp phó.

Sau ba bốn vòng loại, quân số trên sân vơi đi một nửa. Lão Hoàng cầm mic, cười nham hiểm.

- Bão cấp hai! Chỉ một nam và một nữ!

Âm thanh dội qua loa. Cả bãi cỏ loạn cào cào. Mấy thằng thanh niên ế vồ vập lao đi tìm đối tác như bắt được vàng.

Từ phía góc sân, một thằng béo khóa trên – cái thằng lúc trưa ngồi chắn chai nước của Hạ – lăm lăm lao tới. Cái thân hình cả tạ của nó húc bừa qua đám đông, mắt nhắm thẳng vào vị trí của Hạ.

Hạ đang bị hai đứa con gái đẩy ra, lảo đảo đứng không vững. Nó quay lại, thấy thằng béo đang lao ầm ầm về phía mình với hai cánh tay giang rộng. Mặt nó hoảng hốt.

Một bước. Hai bước.

Tao không nghĩ ngợi. Bản năng phản xạ chớp nhoáng kích hoạt.

Từ phía bên ngoài. Tao sải một bước dài, lách qua khe hở của hai thằng đang ôm nhau. Cánh tay phải vươn ra, túm chặt lấy cổ tay Hạ.

Tao giật mạnh. Lực kéo dứt khoát lôi tuột nó lùi lại phía sau lưng tao.

Ngay khoảnh khắc Hạ mất đà ngã ngửa ra bãi cỏ, tao buông tay. Tao không ôm nó vào lòng như trong mấy bộ phim thanh xuân máu chó. Tao thả tay ra hoàn toàn.

Bịch.

Hạ ngã ngửa xuống nền đất êm. Thằng béo khóa trên lao tới, vồ hụt, mất đà đâm sầm vào một cặp nam nữ khác đang đứng cạnh đấy, ngã nhào lộn vòng.

Tao đút tay lại vào túi quần, đứng sừng sững nhìn xuống thằng béo đang lồm cồm bò dậy.

- Chơi bời kiểu gì cục súc mất nhân tính như trâu húc mả thế anh trai? - Tao gằn giọng, cái giọng lỳ lợm, khinh khỉnh. - Suýt nữa thì sếp phó bị đè bẹp ruột rồi.

Thằng béo quê độ, lấm lét phủi quần áo rồi lảng đi chỗ khác.

Dưới đất, Hạ chống tay ngồi dậy. Cỏ dính đầy trên lưng áo. Nó ngước lên nhìn tao. Ánh mắt nó bực bội vì cú ngã điếng người do tao thả tay quá phũ phàng. Nhưng sâu bên trong cái bực dọc ấy, nó nhận ra một sự thật trần trụi. Tao đẩy nó ngã, nhưng tao vừa chặn đứng tất cả những thằng đàn ông khác có ý định chạm vào người nó.

Sự bảo kê thô bạo, ích kỷ và mang tính sở hữu tột độ.

Hạ phủi quần, không thèm nói một lời, lẳng lặng đi về phía bóng râm. Khóe môi nó mím chặt.

Năm giờ chiều.

Hoàng hôn Ba Vì nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên thảm cỏ. Gió núi bắt đầu thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh.

Đội Hậu cần được giao nhiệm vụ quan trọng nhất: Nhóm lửa làm tiệc BBQ.

Sáu thằng thư sinh xúm lại quanh một cái hố gạch. Chúng nó đổ cả bao than hoa đen sì vào, xếp đặc xịt đéo có một khe hở. Xong xuôi, một thằng cầm chai cồn nước, tưới ồng ộc lên đống than rồi châm bật lửa.

Phụt.

Ngọn lửa xanh lè bùng lên được ba giây rồi tắt ngúm. Than ẩm, cộng thêm xếp khít không có oxy, nó đéo thể cháy được.

Chúng nó thi nhau chúi mõm vào thổi. Thổi lấy thổi để.

Kết quả đéo có ngọn lửa nào. Chỉ có khói. Một cột khói đen kịt, khét lẹt bốc lên mù mịt. Bọn nó ho sặc sụa, nước mắt nước mũi tèm lem, mặt mũi thằng nào thằng nấy dính đầy nhọ nồi đen thui như Trương Phi. Đám con gái đứng xa cả chục mét vẫn phải bịt mũi chạy dạt ra.

Tao đang đi vác mấy khúc củi khô từ góc vườn về. Nhìn cái cảnh tượng tàn tạ đấy, tao chép miệng. Bực mình.

- Tránh ra. Các bác cứ để em.

Tao quẳng bó củi xuống đất. Bước vào giữa đám khói.

- Mấy việc chân tay hậu cần này cứ để em làm. Các bác ra lấy thịt thà cá mú ra đây chuẩn bị mà nướng thôi.

Tao dùng mũi giày bata, đá phăng mấy viên than ướt sũng cồn ra ngoài. Tao nhặt mấy cành củi khô, bẻ nhỏ, xếp thành một cái khung hình chóp nón ở giữa hố. Lấy vài tờ giấy báo vò nát nhét vào lõi. Sau đó mới nhặt từng viên than, xếp gác lên nhau, chừa ra những khe hở lớn để gió lùa vào.

Tao lấy bật lửa, châm từ dưới đáy chóp.

Lửa bén vào giấy, bén lên củi khô. Tiếng lách tách vang lên. Tao vớ lấy cái quạt nan rách của lão quản lý, bắt đầu vẩy cổ tay. Nhịp quạt đều đặn, không gấp gáp, đưa oxy luồn thẳng vào lõi đống than.

Bàn tay tao cọ vào mấy viên than xước xát. Mồ hôi trên trán túa ra, chảy xuống gò má, mang theo cả bụi than đen nhẻm.

Chỉ năm phút sau.

Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ. Nó liếm trọn đống than hoa, đỏ rực, cháy rừng rực, tỏa ra một luồng hơi nóng hầm hập hắt thẳng vào mặt tao.

Đám sinh viên thấy lửa cháy thì reo hò ầm ĩ. Chúng nó vứt lại cho tao cái bếp lò, tản ra đi bê mâm, dọn bát đĩa chuẩn bị nướng thịt.

Tao kéo cái ghế nhựa lùn tịt, ngồi bệt xuống cạnh đống lửa. Lấy mu bàn tay quệt ngang trán.

Từ phía sau lưng, tiếng bước chân êm ru tiến lại gần.

Hạ bước tới.

Nó không nói một câu nào. Nó cúi người xuống.

Bàn tay nó xé một cái khăn giấy ướt. Thay vì chìa ra đưa cho tao như một phép lịch sự thông thường, Hạ tự tay vươn tới.

Miếng giấy ướt lạnh toát chạm nhẹ vào gò má đang nóng rực lửa của tao.

Nó lau đi vệt nhọ nồi đen nhem nhuốc kéo dài từ khóe mắt xuống cằm. Những ngón tay thon dài, mát lạnh của nó phớt qua làn da thô ráp của tao.

Tao khựng lại. Tay đang cầm quạt nan dừng hẳn giữa không trung.

Hạ cũng sượng lại một nhịp. Ánh mắt nó chạm vào mắt tao qua ánh lửa bập bùng.

Nó vội vàng rụt tay về. Vo tròn cái khăn giấy ướt, nhét thẳng vào lòng bàn tay đang lấm lem đất cát của tao.

- Tự lau nốt đi. Còn định để người ta hầu từ A đến Z chắc.

Giọng nó gắt nhẹ, nhưng không giấu được sự bối rối.

Nó kéo một cái ghế nhựa khác, ngồi phịch xuống ngay sát cạnh tao. Nó vớ lấy cái kẹp sắt dài.

Tao tiếp tục phe phẩy cái quạt nan. Gió lùa vào, than đỏ rực lên.

Hạ dùng kẹp, gắp từng xiên thịt ba chỉ tẩm ướp xếp lên vỉ sắt. Xèo xèo. Mỡ lợn rỏ xuống than hoa hồng rực, bốc lên một mùi thơm nức mũi, đánh tan cái mùi cỏ ẩm của núi rừng.

Không ai nói thêm một câu nào. Tao quạt lò, Hạ lật thịt.

Ở phía xa, đám đông đang ồn ào bật nhạc, xếp bát đũa, rửa rau, xiên thịt. Còn ở cái góc này, dưới ánh sáng vàng cam của hoàng hôn Ba Vì và ánh lửa hắt lên mặt, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Tách.

Một ánh chớp flash lóe lên từ góc lều. Thằng thợ ảnh của ban Truyền thông vừa bấm trộm một tấm. Tao nghe thoang thoảng tiếng nó lẩm bẩm với đứa bên cạnh:

- Nhìn ông An với bà Hạ ngồi nướng thịt y hệt đôi vợ chồng trẻ mới cưới đi dã ngoại thế nhỉ.

Tao liếc mắt sang bên cạnh.

Một nửa khuôn mặt của Hạ đang được soi sáng bởi ánh than hồng. Đôi má nó ửng đỏ, không biết vì hơi nóng của bếp lò hay vì câu nói vô tình kia. Nó cắn nhẹ môi, lật lật xiên thịt, giả vờ như đéo nghe thấy gì.

Tao nhìn đốm lửa đang cháy. Cái lồng ngực chuyên tính toán thiệt hơn của tao bỗng nhiên chùng xuống, mềm nhũn.

Cái bình yên thô mộc, cái cảm giác "gia đình" xẹt qua giữa bãi cỏ hoang vu này, mẹ kiếp, nó có sức sát thương còn mạnh hơn hàng chục cái hợp đồng kinh tế cộng lại.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 113: Sinh viên

Trời Ba Vì về đêm tối đen như mực. Cái lạnh của vùng núi sương mù luồn qua từng lớp áo, rít vào da thịt.

Nhưng ở giữa bãi cỏ trống, một đống lửa trại to đùng đang bùng lên rực rỡ. Những khúc củi khô nổ lép bép, bắn ra những tàn lửa đỏ rực cuộn lên cao rồi tan biến vào màn đêm đen đặc. Sức nóng hầm hập tỏa ra một vòng tròn rộng, đánh bật cái giá rét ra ngoài ranh giới của tấm bạt nilon trải la liệt trên nền cỏ ẩm.

Không khí đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp. Mùi khói củi ngai ngái. Mùi thịt ba chỉ xém mỡ rỏ xuống than hoa xèo xèo. Mùi xúc xích công nghiệp nướng cháy vỏ. Và nồng nặc nhất là mùi bia Hà Nội vừa được khui nắp tanh tách.

Đám sinh viên ngồi quây thành vòng tròn. Đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ gay vì hơi nóng và men bia. Tiếng cười hô hố, tiếng cụng ly chan chát, tiếng văng tục chửi thề chen lẫn nhau ầm ĩ. Một mớ âm thanh lộn xộn nhưng không có chút ác ý nào. Nó là cái sự giải phóng năng lượng của những đứa bị nhốt trong giảng đường hàng tháng trời.

Tao ngồi vắt chéo chân trên mép bạt. Tay phải cầm một xiên thịt mỡ màng vừa nướng ban chiều, tay trái cầm lon bia ướt đẫm sương lạnh.

Tao cắn một miếng thịt. Nhai ngấu nghiến. Vị ngọt của thớ thịt tẩm ướp sơ sài, vị cay xè của tương ớt trôi tuột xuống cổ họng, kéo theo một ngụm bia lạnh buốt.

Cái mỏi nhừ của hai bắp tay sau cả một ngày vác lều, chẻ củi, xách nước bỗng nhiên dịu đi hẳn.

Tao nhìn ngọn lửa đang liếm láp mấy khúc gỗ. Nhìn cái đám bạn đồng trang lứa đang khoác vai nhau nghiêng ngả. Mép môi tao vô thức nhếch lên. Một nụ cười nhẹ hều, không toan tính.

Cái giao diện "ông chủ nhỏ" cau có, lúc nào cũng nhẩm tính xem một cái ốp lưng lãi bao nhiêu tiền tạm thời bị ngắt cầu dao. Năm trăm nghìn đóng góp. Tao từng xót đứt ruột. Nhưng ngồi ở đây, hít cái mùi khói khét lẹt này, ăn miếng thịt nướng do sức tao góp vào, tao thấy cái bài toán kinh tế ấy có vẻ không lỗ đến thế.

Đôi khi, thanh xuân đéo thể quy ra tiền. Nó quy ra những khoảnh khắc vô tri như thế này.

Ăn uống no say, bát đĩa giấy vứt ngổn ngang sang một bên.

Một thằng mọt sách ban sáng loay hoay dựng lều không xong, giờ vác ra một cây guitar mộc. Nó gảy mấy hợp âm dạo đầu. Tiếng đàn thùng tưng tưng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng.

Đéo cần MC giới thiệu, cái giai điệu quen thuộc của bài "Cây đàn sinh viên" vừa cất lên, cả cái vòng tròn người tự động gào lên hát theo.

Đứa hát sai nhịp, đứa rống lên chói tai, không có một quy luật âm nhạc nào tồn tại. Chúng nó chỉ cần hát to, hát cho bung hết cái lồng ngực. Chúng nó khoác vai nhau, lắc lư sang trái sang phải như những con lật đật.

Tao không hát. Tao chỉ ngồi nhịp nhịp mũi giày bata xuống nền đất theo tiếng đàn.

Cách tao vài người, ở phía bên tay phải. Lê Thu Hạ đang ngồi bó gối.

Nó mặc cái áo phông trắng, khoác hờ cái áo sơ mi caro mỏng bên ngoài. Tay nó cầm một lon bia chắc cũng đã vơi quá nửa. Hai gò má nó ửng hồng lên, không rõ vì sức nóng của than củi hay vì cồn đã ngấm vào máu.

Trong lúc cả đám đang gào thét nhắm mắt nhắm mũi hát, ánh mắt Hạ lướt qua ngọn lửa bập bùng, dừng lại ở chỗ tao.

Nó nhìn tao. Thằng nhóc lầm lì, lúc nào cũng chực chờ khịa đểu, mở mồm ra là sặc mùi tiền bạc, giờ đang ngồi ngoan ngoãn gõ nhịp chân, miệng tủm tỉm cười một mình. Cái vỏ bọc xù xì, gai góc bay sạch bách. Chỉ còn lại một thằng An mười chín đôi mươi rất đỗi bình thường.

Mắt hai đứa chưa kịp chạm nhau thì bài hát kết thúc trong một tràng vỗ tay rào rào.

Lão Hoàng chủ nhiệm đứng phắt dậy, tay cầm cái mic của loa kẹo kéo.

- Hát tập thể chán rồi anh em ơi! Giờ chơi luật rừng. Bầu show chỉ định. Chỉ trúng đứa nào đứa đấy phải ra giữa vòng solo một bài. Không hát thì phạt uống ba lon bia liên tiếp. Chơi không?

Cả đám rú lên đồng ý. Trò ép cung văn nghệ kinh điển muôn đời.

Vài ba đứa bị chỉ định lên hát. Đứa thì ấp úng, đứa thì hát như chaien cướp mic. Không khí càng lúc càng nóng.

Đến vòng thứ tư.

Thằng khóa trên. Cái thằng bị tao làm cho bẽ mặt ở quán trà đá hôm trước, giờ đang ngồi vắt vẻo bên cạnh lão Hoàng. Nó mượn hơi men, ánh mắt lia một vòng rồi chĩa thẳng cánh tay về phía tao.

- Từ sáng đến giờ Đội trưởng Hậu cần vất vả gánh team rồi. Phải mời sếp An lên góp vui một bài chứ nhỉ anh em! Lên! Lên! Lên!

Nó gào lên xúi giục. Cái giọng sặc mùi trả đũa. Nó muốn lôi tao ra giữa đám đông để làm trò cười. Một thằng thợ lầm lỳ như tao thì biết gì văn nghệ văn gừng.

Đám đông nghe có mùi kích động, lập tức hùa theo. Tiếng vỗ tay rầm rầm. Mấy đứa cầm lon bia gõ vào nhau tạo thành một thứ áp lực khủng khiếp đè thẳng xuống chỗ tao ngồi.

- An! An! An!

Tao khựng lại. Cầm lon bia trên tay, lưng cứng đờ.

Tao ghét cái trò làm màu trước đám đông. Đời tao chỉ quen đứng trong bóng tối. Đưa mặt ra ánh sáng để chúng nó bêu riếu không phải gu của tao.

Tao chép miệng. Đưa tay định giật nắp lon bia mới. Uống ba lon thì bụng hơi óc ách, nhưng còn hơn phải đứng lên làm thằng hề.

Đúng lúc tao cúi xuống cậy nắp lon.

Tao ngước mắt lên. Hạ đang nhìn tao chằm chằm.

Nó không hò hét như bọn xung quanh. Nó chống cằm lên đầu gối. Khóe môi nó cong lên. Một nụ cười nửa miệng, sắc lẹm và đầy tính thách thức.

Môi nó khẽ mấp máy. Khẩu hình miệng rõ mồn một từng chữ.

"Sợ à?"

Bàn tay đang cầm lon bia của tao khựng lại giữa không trung.

Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bị chọc trúng huyệt. Mày dọa tao bằng ba cái áp lực tập thể thì tao đéo quan tâm. Nhưng một đứa con gái, lại là đứa tao đang để mắt tới, ném cho tao hai chữ "Sợ à?" thì câu chuyện rẽ sang hướng khác hoàn toàn.

Tao sợ cái đéo gì.

Tao ném phịch lon bia xuống bạt. Tiếng bọt ga trào ra xèo xèo.

Tao chống tay, đứng phắt dậy. Phủi phủi gấu quần. Lững thững sải bước đi thẳng ra giữa khoảng đất trống cạnh đống lửa.

Tiếng hò reo vang lên gấp đôi. Thằng khóa trên nhếch mép, chờ xem trò vui.

Tao bước tới chỗ thằng cầm guitar. Cúi xuống nói nhỏ vài câu. Tao móc điện thoại ra, lướt tìm.

- Bài gì An ơi? - Thằng ôm đàn gào lên hỏi.

- Trót Yêu. Trung Quân. - Tao đáp cộc lốc.

Cả đám ồ lên một tiếng rõ dài. Một bài hát sến súa, ủy mị, trái ngược hoàn toàn với cái giao diện cục súc, áo phông đen quần túi hộp của tao.

Thằng guitar bắt đầu gảy đoạn dạo đầu.

Tao cầm cái mic. Hít một hơi. Bắt đầu vào nhịp.

Nhưng đéo. Giọng tao lệch tông hoàn toàn so với tiếng đàn mộc. Nó chênh phô, lạc quẻ đến mức mấy đứa ngồi đầu hàng phải bụm miệng cười.

Tao dừng lại. Hạ mic xuống.

Hơi quê. Nhưng tao không đỏ mặt. Tao quay sang thằng đánh đàn, xua tay.

- Thôi, mày nghỉ ngơi tí đi. Tao không hát theo đàn được. Lệch nhịp không quen khó hát vãi lìn. Bật beat trên điện thoại cắm vào loa cho nó chuẩn bài.

Đám đông lại được trận cười rũ rượi. Thằng khoá trên vỗ đùi đen đét, đắc ý ra mặt.

Nhạc beat vang lên. Rõ ràng. Đập thùm thụp.

Tao nắm chặt cái mic. Bắt đầu hát lại.

Giọng tao không cao vút, không trong trẻo như ca sĩ. Nó ồm ồm. Khàn khàn vì những đêm thức trắng hút thuốc và hít bụi vôi vữa. Mấy nốt lên cao, tao không luyến láy kỹ thuật, tao gào lên. Gào như cãi nhau với khách.

Nhưng tao bắt đúng nhịp. Không lệch một phách nào. Sự thô ráp, gân guốc của cái giọng nam trầm vỡ nát ấy tự nhiên ăn khớp một cách kỳ lạ với cái nền nhạc.

Đến đoạn điệp khúc.

"Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi..."
"Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy..."

Tao không nhắm mắt phiêu lãng như nghệ sĩ. Tao không đảo mắt nhìn vòng quanh đám đông đang vung vẩy cánh tay.

Ánh mắt tao ghim thẳng vào một điểm duy nhất.

Xuyên qua ngọn lửa đang bùng lên rừng rực. Xuyên qua làn khói xám mờ ảo. Ánh mắt tao khóa chặt vào vị trí của Lê Thu Hạ.

Tao hát. Mắt không chớp. Không lảng tránh.

Lời bài hát sến súa, mềm yếu. Nhưng cái cách tao nhìn nó lúc này lại nặng trịch, nam tính và trần trụi. Một sự khẳng định. Một câu trả lời cho cái nhếch mép thách thức ban nãy.

Hạ đang ngồi dựa cằm vào đầu gối.

Nó bắt được ánh mắt của tao. Nụ cười nửa miệng trên môi nó tắt ngấm.

Người nó hơi cứng lại. Nó không quay đi. Đôi mắt đen láy của nó mở to, phản chiếu ánh lửa đỏ rực, đón nhận cái nhìn xuyên thấu của tao.

Bản nhạc kết thúc ở nốt cuối cùng.

Tao buông mic. Thở hắt ra một hơi.

Cả bãi cỏ im phăng phắc mất hai giây. Rồi tiếng vỗ tay rầm rầm nổ ra. Tiếng huýt sáo inh ỏi.

- Đỉnh vãi lìn sếp ơi!
- Hát như đọc rap mà cháy khét lẹt!
- Giọng mộc mạc phong trần vãi!

Đám tân binh gào lên khen ngợi. Không có sự chế giễu. Cái sự chân thành, cục súc của tao đã đập nát cái ý đồ bêu riếu của thằng khóa trên. Mặt nó sượng trân, ngồi im thít không rặn ra được nửa nụ cười.

Tao lững thững bước về chỗ cũ. Ngồi phịch xuống mép bạt. Quệt lớp mồ hôi mỏng trên trán. Vớ lấy lon bia lúc nãy, bật nắp cái tạch, tu một ngụm dài.

Ở phía bên kia.

Hạ vẫn ngồi nguyên tư thế cũ. Nhưng bàn tay nó đang cầm lon bia khẽ gõ gõ nhịp xuống lớp vỏ nhôm. Nhịp gõ loạn xạ. Lồng ngực nó phập phồng.

Cái ánh mắt rực lửa, ghim chặt không buông của tao lúc nãy đã đập thẳng vào phòng tuyến cuối cùng của một đứa con gái luôn dùng sự lạnh lùng làm áo giáp.

Nó vội vàng đưa lon bia lên miệng. Tu cạn sạch phần nước còn lại. Một hành động dứt khoát để giấu đi gò má đang đỏ bừng lên, không biết vì men rượu, vì hơi lửa, hay vì một cái gì đó vừa bị tao đánh thức.

Đêm càng về khuya. Sương núi buông xuống đặc quánh.

Ngọn lửa tàn dần, chỉ còn lại những cục than hồng rực lập lòe. Cái giá lạnh của vùng núi bắt đầu ngấm qua lớp quần áo. Đám đông bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, co ro ôm lấy nhau. Tiếng hát hò tắt hẳn, nhường chỗ cho những tiếng thì thầm rầm rì buồn ngủ.

Tao chạy vào trong lều, kiếm cái balo.

Kéo khóa. Lôi ra một cái áo khoác nhẹ màu xám lông chuột. Cái áo tao nhét thêm phòng hờ trời lạnh ban đêm.

Tao vo tròn cái áo lại thành một cục.

Không nói không rằng, tao chạy ra, vung tay. Ném cái bộp một phát.

Cục áo nỉ bay vòng cung, rơi trúng phóc vào lòng Hạ đang ngồi khoanh tay co ro.

Hạ giật mình. Nó bắt lấy cái áo. Cúi xuống nhìn.

- Mặc vào. Ốm ra đấy mai không ai khiêng về đâu.

Tao nói vọng sang. Giọng cộc lốc. Lạnh tanh.

Tao quay mặt đi, mở nắp một lon bia khác, nhìn ra phía đồi cỏ tối om.

Hạ cầm cái áo khoác nỉ trên tay. Lớp vải ám một thứ mùi đặc trưng. Cái mùi xù xì, bụi bặm nhưng mang lại cảm giác an toàn đến lạ.

Nó không trả lại. Không cự nự.

Nó rũ cái áo ra, luồn hai cánh tay vào, đắp hờ.

Nó vùi cằm vào lớp cổ áo. Khóe môi nó bất giác cong lên. Một nụ cười mỉm, tĩnh lặng và giấu kín trong bóng tối của núi rừng Ba Vì.
 

Pigchecker

Chim TO

Chương 27: Lần đầu tiên​

Cái ôm kéo dài hơn mức cần thiết của một tình bạn trong sáng.

Mùi sả chanh trên tóc Ngân không còn chỉ là một mùi hương dễ chịu nữa. Nó biến thành một thứ chất dẫn cháy, len lỏi vào khứu giác, chạy dọc xuống sống lưng và kích hoạt một cái gì đó đang ngủ yên trong người tao.

Tao cảm nhận rõ lồng ngực mình đang phập phồng, ép sát vào vai nó. Tim tao đập mạnh đến mức tao sợ nó nghe thấy. Mà chắc là nó nghe thấy thật, vì tai nó đang áp ngay vào chỗ ồn ào nhất đó.

Ngoài trời, gió mùa vẫn rít từng cơn qua khe cửa sổ hở toác, nhưng trong cái ổ chăn lộn xộn này, không khí đặc quánh lại, nóng hầm hập.

Tao nới lỏng vòng tay, nhưng không buông hẳn. Hai bàn tay tao vẫn giữ lấy bắp tay nó, hơi đẩy nhẹ ra một chút để nhìn mặt.

Ngân ngước lên.

Dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều tà hắt vào từ cửa sổ, khuôn mặt nó hiện ra rõ mồn một. Mắt nó ầng ậng nước, long lanh. Má nó đỏ lựng, không biết do hơi ấm của cái ôm hay do ngượng. Vài sợi tóc mai bết lại dính trên trán.

Nó không tránh ánh mắt tao.

Cái nhìn của nó lúc này không có sự sắc sảo khi mặc cả mua sách cũ, cũng không có vẻ nghiêm túc khi giảng giải về nhân sinh quan. Nó mềm nhũn. Nó chờ đợi.

Cổ họng tao khô khốc trở lại, dù cơn sốt đã lui.

Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt tự nhiên, không son phấn.

Trong đầu tao lúc này không còn hình ảnh tờ tiền polymer xanh đỏ, không còn những dòng code hay nỗi lo tiền nhà. Tất cả những toan tính đời thường biến mất sạch sẽ. Chỉ còn lại một bản năng nguyên thủy thôi thúc tao phải làm một cái gì đó.

Tao cúi xuống.

Chậm.

Tao dò xét phản ứng của nó. Nếu nó quay đi, tao sẽ biến thành thằng hề vĩ đại nhất cái xóm trọ này. Nhưng nó vẫn đứng im, mắt khép hờ, cằm hơi rướn lên.

Đó là đèn xanh.

Tao áp môi mình vào môi nó.

Lần đầu tiên.

Nó không giống trong phim Hàn Quốc với nhạc nền du dương. Nó vụng về vãi chưởng.

Hai cái mũi va vào nhau. Răng tao cọ nhẹ vào môi nó làm tao giật mình rụt lại một tí. Nhưng ngay sau đó, cảm giác mềm mại và ấm nóng ùa đến, xóa tan mọi sự lóng ngóng.

Môi nó mềm như thạch, có vị ngọt nhẹ. Hơi thở của nó phả vào mặt tao, nóng hổi, thơm mùi kẹo cao su bạc hà nó hay nhai.

Tao nhắm tịt mắt lại.

Tay tao, vốn quen cầm chuột máy tính và bê vác thùng hàng, giờ lóng ngóng không biết để đâu. Tao đưa tay lên, vụng về luồn vào mái tóc rối của nó sau gáy, kéo nó sát lại gần hơn.

Ngân rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Tay nó bấu chặt vào lưng áo tao. Cái móng tay bấm vào da thịt qua lớp vải mỏng làm tao thấy nhói, nhưng cái đau đó lại kích thích kinh khủng.

Nụ hôn sâu hơn.

Tao mút nhẹ môi dưới của nó. Cái cảm giác đê mê chạy rần rần từ đỉnh đầu xuống gót chân. Tao không còn là thằng An đang ốm dặt dẹo nữa. Tao thấy mình khỏe như vâm, máu nóng chảy rần rật trong huyết quản.

Tao xoay người, kéo Ngân ngồi hẳn lên mép giường.

Chân giường cũ kêu "cót két" một tiếng phản đối, nhưng tao mặc kệ.

Hai đứa dính chặt lấy nhau. Khoảng cách giữa hai cơ thể bị triệt tiêu hoàn toàn.

Tao cảm nhận được những đường cong mềm mại của con gái mà trước giờ tao chỉ dám nhìn trộm hoặc tưởng tượng. Sự mềm mại ấy đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, cứng nhắc của cuộc sống tao hàng ngày.

Tay tao trượt từ gáy xuống lưng nó. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền qua lớp áo len mỏng tang.

"Cạch... Xoảng!"

Khuỷu tay tao trong lúc quờ quạng đã gạt phăng cái cốc nước cam trên bàn xuống đất.

Nước cam chảy lênh láng ra sàn gạch men, loang lổ. Cái cốc nhựa lăn lóc vào gầm giường.

Nhưng không đứa nào buồn cúi xuống nhặt. Thậm chí bọn tao còn chẳng buồn mở mắt ra nhìn.

Cái lộn xộn dưới sàn nhà chả là cái đinh gì so với cái lộn xộn trong lồng ngực tao lúc này. Tao muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi. Tao muốn giữ chặt lấy sự ngọt ngào này để bù đắp cho những ngày tháng chui rúc, tính toán, lừa lọc ngoài kia.

Ngân vòng tay qua cổ tao, kéo đầu tao xuống thấp hơn. Nụ hôn trở nên gấp gáp, hơi thở hai đứa loạn nhịp, hổn hển.

Đúng lúc tao đang định đẩy ngã nó xuống đệm.

"Rầm rầm rầm!"

Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch trên cầu thang sắt. Cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt rung lên bần bật, truyền rung chấn vào tận trong phòng.

- Đời là thế thôi... cần chi phải sầu... khi ta đã có...

Giọng hát vịt đực, lạc tông, sai nhạc vang lên oang oang.

Khánh.

Cái tên phá đám vĩ đại nhất lịch sử nhân loại.

Ngân giật bắn mình như bị điện giật. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực tao.

Tao bị đẩy bất ngờ, ngã ngửa ra sau, đầu đập cái "bộp" vào tường vôi. Đau điếng.

Hai đứa tách nhau ra nhanh như hai cực nam châm cùng dấu.

Ngân luống cuống đứng dậy, tay vuốt vội mái tóc rối bù, chỉnh lại cái cổ áo len bị xô lệch. Mặt nó đỏ như quả gấc chín, mắt đảo dáo dác tìm chỗ trốn dù cái phòng có mười mét vuông đéo có chỗ nào mà trốn.

Tao cũng ngồi bật dậy, vuốt mặt, cố điều hòa nhịp thở đang gấp gáp như chó đuổi.

Cánh cửa phòng bật mở toang.

Khánh đứng lù lù ở cửa, tay xách một cái túi ni lông đen sì, nách kẹp một cái quạt tản nhiệt cũ rích bám đầy bụi.

- Về rồi đây! Đcm lạnh vãi cả linh hồn. Tao mua cháo lòng đây, dậy húp tí cho nóng...

Nó khựng lại.

Nó nhìn tao đang ngồi thở dốc trên giường, tóc tai dựng ngược. Rồi nó nhìn sang Ngân đang đứng nép vào góc tường, mặt cúi gằm, tay vân vê vạt áo.

Rồi nó nhìn xuống vũng nước cam lênh láng dưới sàn.

Không khí trong phòng đông cứng lại trong khoảng ba giây.

Khánh chớp mắt, cái mặt nó nghệt ra trông ngu không tả được. Nhưng rất nhanh, cái bản năng "cáo già" của nó bật dậy. Nó nhếch mép cười, một nụ cười đểu cáng quen thuộc.

- Ơ kìa... Ngân sang chơi à? Tôi... tôi về hơi sớm nhỉ?

Ngân không trả lời. Nó lí nhí trong miệng:
- Ngân về đây. An uống thuốc đi nhé.

Nói xong, nó lách qua người thằng Khánh, chạy biến ra khỏi phòng như ma đuổi. Tiếng dép nó loẹt quẹt trên hành lang nhỏ dần rồi im bặt.

Trong phòng chỉ còn lại tao và Khánh.

Khánh ném cái túi cháo lòng lên bàn, đá cái cốc nhựa vào góc nhà. Nó kéo cái ghế xoay ra, ngồi phịch xuống, nhìn tao chằm chằm.

- Khỏe rồi à? - Nó hỏi, giọng đầy ẩn ý.

- Ừ. Đỡ rồi. - Tao đáp cụt lủn, quay mặt vào trong tường để giấu đi cái mặt vẫn còn nóng ran.

- Đỡ là tốt. Tao cứ tưởng mày sắp chết, ai ngờ ở nhà "hoạt động mạnh" gớm. Đổ cả nước thế kia cơ mà.

Nó cười hô hố, tiếng cười vang vọng khắp cái phòng trọ chật hẹp.

Tao không chửi lại nó như mọi khi. Tao ngồi im.

Tay tao sờ xuống mặt gối.

Đầu ngón tay chạm phải một vật cứng, nhỏ xíu.

Một cái kẹp tóc.

Cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt, hình nơ, đính mấy hạt đá nhựa rẻ tiền. Chắc lúc nãy giằng co nó bị tuột ra từ tóc Ngân.

Tao nắm chặt cái kẹp tóc trong lòng bàn tay. Các cạnh sắc của hạt đá ấn vào da thịt, đau nhói nhưng thật.

Tao đưa lên mũi ngửi trộm. Vẫn còn vương mùi của Ngân.

Thằng Khánh lôi cái quạt tản nhiệt cũ ra, bắt đầu tháo lắp, mồm liến thoắng kể về vụ sửa server kiếm được 5 lít ngon ơ.

Tao ậm ừ cho qua chuyện, nhưng tai tao ù đi, chả nghe lọt chữ nào.

Trong đầu tao chỉ còn lại dư vị của nụ hôn vụng về lúc nãy. Cái vị ngọt của son môi (hay là nước bọt?), cái vị mặn của mồ hôi, và cái hơi nóng hầm hập của da thịt.

Tao nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối đen như mực.

Nụ hôn đầu tiên.

Thằng An nhà quê, nghèo rớt mồng tơi, vừa hôn cô sinh viên Ngoại Thương phòng bên cạnh.

Và quan trọng hơn, nó đã hôn lại tao.

Tao đút cái kẹp tóc vào túi áo ngực, ngay sát trái tim đang dần bình ổn nhịp đập.

Đây không phải là một chiến tích để khoe khoang với thằng Khánh. Đây là một bí mật. Một cái mỏ neo giữ tao lại giữa cái dòng chảy xiết của cuộc đời này.

Tao đứng dậy, cầm lấy bát cháo lòng thằng Khánh mua.

- Ăn đi cho nóng. Nguội tanh ngắt bây giờ. - Khánh giục.

Tao múc một thìa cháo bỏ vào mồm.

Hôm nay cháo lòng ngon lạ lùng.

Cuộc đời sang trang rồi An ạ. Mày không còn là thằng trẻ con nữa. Mày vừa bước qua một cái ngưỡng cửa mà thằng Dũng hay thằng Long chắc cũng chả hiểu được cảm giác này đâu.

Cảm giác của lần đầu tiên. Run rẩy, lóng ngóng, nhưng đê mê đến tận cùng.
Dm giống hệt t, t thấy t trong câu chuyện này. Lần đó t cũng ốm nặng cô bạn chăm sóc tao… chỉ tiếc là chúng tao có duyên mà k có nợ… giờ cô ấy đã có gia đình riêng, con cái ngoan ngoãn, cuộc sống cô gái ấy bây giờ rất ổn, thế tao cũng thấy an lòng…
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo