tuquydaica
Tao là gay
Hay
Có khiểu phết đấy tml. Bánh cuốn phếtChương 10: Buổi học đầu tiên và gã công tử tên Long
Sáng hôm sau, tao đến trường sớm ba mươi phút nhưng vẫn cảm thấy mình là thằng đến muộn.
Giảng đường C2 to vật vã, rộng gấp mười lần cái phòng học cấp ba ở quê. Bàn ghế xếp theo hình bậc thang, dốc đứng như khán đài sân vận động. Điều hòa tổng chạy ù ù, phả ra cái hơi lạnh khô khốc, làm tao rùng mình trong chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng. Cái áo này tao mặc đi tổng kết năm lớp 12, giặt đi giặt lại đến mức cổ áo sờn rách lòi cả chỉ, nhưng đây là cái lịch sự nhất tao có.
Tao lấm lét chọn một chỗ ngồi ở góc khuất nhất trên cùng, sát vách tường. Vị trí chiến lược của mấy thằng tự kỷ hoặc mấy thằng lười học. Từ đây, tao có thể quan sát cả thế giới mà không sợ bị ai soi mói cái vẻ nhà quê của mình.
Sinh viên lục tục kéo vào.
Tao ngồi thu lu, tay ôm khư khư cái balo, mắt trân trân nhìn đám bạn cùng trang lứa. Cùng là mười tám tuổi, cùng đỗ đại học, nhưng sao chúng nó khác tao thế?
Bọn con gái váy ngắn trên đầu gối, chân trắng muốt, đi giày cao gót lộc cộc. Đứa nào cũng trang điểm nhẹ, môi son đỏ chót, tóc uốn xoăn bồng bềnh. Mùi nước hoa, mùi phấn son bay ngào ngạt lấn át cả mùi máy lạnh.
Bọn con trai thì khỏi nói. Quần bò Levi’s, áo phông có cổ Polo hoặc Tommy, chân đi Nike, Adidas trắng bóc không một vết bẩn. Tóc tai vuốt keo bóng lộn, kiểu Undercut sành điệu đang mốt. Trên tay chúng nó không phải là tập vở kẻ ô ly như tao, mà là những chiếc iPhone 5, 5s sáng choang, hoặc sành điệu hơn là iPad.
"Ê tối qua đi bar không? Tao thấy mày check-in trên Face."
"Có, đi với ông anh. Lên 1900 vui vãi, nhạc căng đét."
"Hè rồi tao vừa đi phượt Hà Giang về, mệt nhưng phê..."
Những câu chuyện của chúng nó lọt vào tai tao như tiếng nước ngoài. Bar sàn, check-in, phượt... Những từ khóa xa xỉ mà tao chưa từng dám nghĩ tới. Tao cúi mặt xuống bàn, lấy ngón tay cạy cạy lớp sơn bong tróc trên mặt gỗ, cố thu mình lại bé nhất có thể.
Giữa cái rừng người sành điệu ấy, tao như một con cóc ghẻ lạc vào bầy thiên nga.
"Cạch!"
Cửa giảng đường phía dưới mở toang. Một thằng con trai bước vào.
Cả lớp im bặt mất vài giây rồi lại ầm ĩ. Thằng này đi muộn mười lăm phút, nhưng dáng điệu thì ung dung như đi dạo trong vườn nhà nó.
Nó cao, chắc phải mét tám. Dáng thư sinh nhưng vai rộng. Nó mặc cái áo sơ mi trắng phẳng lỳ, sơ vin trong quần âu đen cắt may vừa khít. Tay đeo đồng hồ kim loại sáng loáng, một bên vai đeo hờ hững cái túi chéo bằng da nâu.
Nó bước qua mặt giảng viên – một ông tiến sĩ già khó tính đang hắng giọng chỉnh micro.
"Em xin lỗi thầy, tắc đường quá ạ."
Nó cười. Một nụ cười nửa miệng, vừa hối lỗi vừa tự tin.
Ông thầy già, người vừa mới quát một đứa con gái vì tội nói chuyện riêng, tự nhiên dịu giọng hẳn:
"Lần sau chú ý giờ giấc. Tìm chỗ ngồi đi."
Nó gật đầu, lướt mắt qua các hàng ghế. Chỗ ngon đã kín hết. Nó tặc lưỡi, sải bước dài leo lên phía trên, rồi đặt mông xuống ngay cái bàn phía trước tao.
Một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào mũi tao. Không nồng nặc như bọn con gái, mà là mùi gỗ, mùi cam chanh gì đấy rất nhẹ, rất sang. Sau này tao mới biết đó là mùi nước hoa Chanel Bleu, thứ mùi của tiền bạc và sự trải đời.
Nó lôi từ trong túi da ra một con Macbook Air mỏng dính. Cái logo quả táo phát sáng trong ánh đèn lờ mờ của giảng đường như một biểu tượng quyền lực. Tao nhìn xuống cái balo của mình, bên trong là con Dell cục gạch nặng 3 cân rưỡi đang nằm im thin thít, tự nhiên thấy nhục nhục.
Nó quay sang bắt chuyện với mấy đứa bên cạnh ngay lập tức. Giọng Hà Nội chuẩn, trầm ấm, nói chuyện duyên vãi đái. Chỉ 5 phút sau, mấy đứa con gái bàn bên đã cười khúc khích vì mấy câu đùa của nó.
Tên nó là Long. Phạm Đức Long.
Giờ giải lao, giảng đường ồn như cái chợ vỡ. Tao vẫn ngồi im, không dám đi vệ sinh vì sợ mất chỗ, hoặc sợ phải len lỏi qua đám chân dài kia.
Thằng Long loay hoay lục túi da, rồi quay ngoắt xuống dưới, nhìn thẳng vào mặt tao.
"Ê ông bạn, có cái bút nào không? Cho tôi mượn tí, quên hộp bút ở nhà."
Tao giật mình. Đây là lần đầu tiên có người trong lớp nói chuyện với tao. Tao luống cuống mở ngăn khóa balo, lôi ra cây bút bi Thiên Long vỏ xanh trắng.
Cây bút này tao dùng từ hồi ôn thi đại học. Cái nắp đã mất, đầu bút bị tao cắn nát bét, nhựa te tua nham nhở vì thói quen cứ căng thẳng là gặm bút.
Tao chìa cây bút ra. Tay tao hơi run.
Long nhìn cây bút, rồi nhìn tao. Ánh mắt nó dừng lại ở cái đầu bút nát bét vài giây. Tao thấy cơ mặt nó hơi giật giật, khóe môi nhếch lên một cái cười nửa miệng.
"Cảm ơn nhé. Bút chiến đấy."
Nó cầm lấy cây bút, quay lên viết nhoay nhoáy vào tờ giấy note gì đó. Tao nóng ran cả mặt. Câu khen của nó nghe như một cái tát vào mặt tao vậy.
Viết xong, nó quay xuống trả lại.
"Thanks ông. Tôi là Long. Ông tên gì?"
"An." Tao đáp cụt lủn, nhận lại cây bút rồi nhét vội vào túi quần như giấu đi một bằng chứng phạm tội.
"An à? Tên hay. Nhìn mặt hiền khô, chắc dân tỉnh lên hả? Quê đâu đấy?"
"Hà Tĩnh."
"À, miền Trung nắng gió. Chịu khó lắm đấy. Thôi cứ tự nhiên nhé, anh em cùng lớp cả."
Nó vỗ nhẹ vào vai tao một cái – cái kiểu vỗ vai của kẻ bề trên ban ơn cho kẻ dưới, rồi quay đi tiếp tục câu chuyện dang dở về đôi giày Jordan mới mua với thằng bên cạnh.
Tao ngồi đó, vai vẫn còn cảm giác cái vỗ nhẹ của nó. Nó không có ý xấu, tao biết. Nhưng cái cách nó nhìn thấu tao, cái cách nó phân loại tao vào nhóm "dân tỉnh chịu khó" chỉ trong một nốt nhạc làm tao thấy khó chịu kinh khủng.
Khoảng cách giữa tao và nó không chỉ là cái bàn học. Nó là cả một thế hệ, một xuất thân.
Mười một giờ rưỡi, chuông reo tan học.
Đám sinh viên ùa ra cửa như ong vỡ tổ. Bọn nó í ới gọi nhau đi ăn trưa.
"Long ơi, đi ăn lẩu không? Căng tin mới mở lẩu ly đấy."
"Thôi, nóng bỏ mẹ. Ra cổng sau ăn cơm văn phòng đi, có điều hòa."
Long đứng dậy, cất cái Macbook vào túi da. Nó nhìn thấy tao đang lúi húi nhét quyển vở vào balo.
"An, đi ăn cùng bọn này cho vui không? Làm quen luôn."
Mấy đứa bạn của nó – trai có gái có – quay lại nhìn tao. Những ánh mắt tò mò, dò xét. Một đứa con gái thì thầm gì đó vào tai đứa bên cạnh rồi cười khúc khích.
Tao đứng hình.
Đi ăn? Với cái đám công tử tiểu thư này? Vào quán cơm văn phòng có điều hòa?
Trong túi tao còn đúng 110 nghìn sau khi mua gói xôi sáng nay. Một bữa cơm của bọn nó chắc bằng tao ăn cả ba ngày.
Tao nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo nhất có thể:
"Thôi, chúng mày đi đi. Tao... tao hẹn thằng bạn cấp ba ở cổng trước rồi."
"Thế à? Tiếc nhỉ. Thôi hôm khác nhé."
Long nhún vai, không nài nỉ thêm một câu. Nó khoác vai một thằng khác, cả hội cười nói rôm rả bước ra khỏi giảng đường, để lại tao đứng trơ trọi giữa những hàng ghế trống hoác.
Tao đợi bọn nó đi khuất hẳn mới dám bước ra.
Tao không đi ra cổng trước, cũng chẳng có thằng bạn nào đợi cả. Tao đi vòng ra sau khu giảng đường, nơi có mấy cái ghế đá nằm lọt thỏm dưới tán cây xà cừ già.
Tao ngồi xuống ghế đá, lôi từ ngăn bên hông balo ra một cái bánh mì không nhân.
Bánh mì này tao mua lúc sáng ở bến xe buýt, ba nghìn một cái, dai nhách và nguội ngắt. Tao bẻ một mảng, nhét vào mồm nhai trệu trạo. Bột mì khô khốc dính chặt vào vòm họng, nghẹn ứ. Tao phải uống một ngụm nước lọc to đùng mới nuốt trôi được.
Trước mặt tao là cái nhà ăn căng tin ốp kính sáng loáng.
Qua lớp kính trong suốt, tao thấy Long và đám bạn đang ngồi quây quần bên một cái bàn dài. Bọn nó gọi đồ ăn ê hề, nước ngọt, trà sữa đủ cả. Long đang nói gì đó, tay múa may, cả đám cười nghiêng ngả. Nụ cười của bọn nó rạng rỡ, vô tư, không vướng bận chút bụi trần nào.
Tao ngồi đây, gặm cái bánh mì ba nghìn, nhìn vào thế giới bên trong lồng kính đó.
Chỉ cách nhau một tấm kính thôi, mà sao xa vời vợi.
Tao nhận ra một điều cay đắng: Cái nghèo ở quê nó không đáng sợ bằng cái nghèo ở phố. Ở quê, ai cũng nghèo như nhau, nên chả ai thấy nhục. Còn ở đây, cái nghèo của tao bị đặt cạnh cái giàu của chúng nó, bị phơi bày dưới ánh đèn neon, bị soi chiếu bởi những con iPhone đời mới và những bộ quần áo hàng hiệu.
Sự tự ti nó không giết chết tao ngay lập tức. Nó như liều thuốc độc ngấm từ từ, gặm nhấm từng chút một cái lòng tự trọng của thằng trai mười tám tuổi.
Tao cắn một miếng bánh mì nữa, nhai ngấu nghiến như muốn nghiền nát cái sự tủi thân đang dâng lên trong lòng.
Hương vị của buổi học đầu tiên không phải là kiến thức, mà là vị bột mì chua loét và cái nhìn thương hại của thằng công tử tên Long.
Hay đấy. Mày làm nhà văn được rồi. Chuyện rất đời, nghe chua chát nhưng thật vlChương 17: Đêm cuối cùng ở chung
À tao quên chưa kể. Tao thoát chết.
Chính xác là thoát cái án "ra đê" vào phút chót.
Một triệu hai polymer mới cứng nằm trong tay bà Hồng từ hôm cuối tháng. Bà cầm tiền, đếm roẹt roẹt, nhếch mép một cái rồi gạch tên tao ra khỏi danh sách đen. Không một lời khen, không một sự thông cảm. Chỉ là giao dịch sòng phẳng.
Số tiền đó không phải của mẹ tao gửi. Cũng không phải tiền công bốc vác hay trông kho đêm.
Của thằng Long. Phạm Đức Long.
Hôm đó ở trên giảng đường, tao đã làm cái việc hèn hạ nhất mà tao từng thề sẽ không bao giờ làm: Mở mồm vay tiền thằng bạn cùng lớp mới quen.
Tao nhớ cái cảm giác lúc đứng chặn nó ở cửa nhà vệ sinh nam. Tim tao đập như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Mặt nóng ran. Tao lí nhí:
"Long... cho tao mượn một củ. Tháng sau tao trả."
Long đang rửa tay. Nó nhìn tao qua gương. Không ngạc nhiên, không dò xét. Nó lau tay vào khăn giấy, thong thả rút cái ví da bò dày cộp từ túi quần sau.
Rút ra hai tờ năm trăm. Kẹp giữa hai ngón tay đưa cho tao.
"Cầm lấy. Bao giờ có thì trả. Đừng để bụng."
Nó nói nhẹ tênh như thể vừa cho tao mượn cái bút bi hết mực. Rồi nó bước ra ngoài, để lại mùi nước hoa Chanel Bleu thơm nức át cả mùi thuốc tẩy bồn cầu.
Tao đứng đó, cầm tờ tiền còn ấm hơi tay nó. Vừa mừng vì sống sót, vừa nhục. Cái nhục của kẻ dưới cơ. Nhưng cái dạ dày và mái nhà trên đầu đéo cho phép tao giữ lòng tự trọng.
***
Tối.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ thằng Khánh:
*"Nay nghỉ. Công an đang quét khu Đặng Tiến Đông. Ở nhà đi."*
Tao thở dài, vứt điện thoại xuống chiếu.
Thế là mất toi 200 nghìn dự tính. Và tệ hơn, tao mất cái cớ để trốn khỏi phòng tối nay.
Tao bị nhốt trong cái hộp diêm hơn mười mét vuông này với thằng Dũng. Đúng cái đêm nó dọn đồ đi.
Căn phòng im lặng như nhà xác. Chỉ có tiếng *sột soạt* của túi ni lông và tiếng băng dính *rẹt rẹt* kéo dài nghe chói tai vãi chưởng.
Dũng đang gấp quần áo.
Nó làm việc rất gọn gàng, dứt khoát. Những cái áo phông được cuộn tròn, nhét vào vali. Mấy đôi giày bata cũ được bọc báo cẩn thận.
Tao ngồi bó gối ở góc phòng, dựa lưng vào tường, tay cầm quyển giáo trình Triết học nhưng mắt nhìn vô định vào khoảng không.
Căn phòng thay đổi từng phút.
Mỗi khi Dũng nhấc một món đồ đi, một khoảng trống lại hiện ra.
Chỗ góc tường kia, nơi nó hay để chồng sách, giờ lộ ra mảng vôi mốc xanh mốc đỏ. Cái dây phơi quần áo chăng ngang phòng giờ trống hoác, chỉ còn lại mấy cái móc nhựa của tao đung đưa lẻ loi.
Những thứ vốn dĩ "của chung" giờ được tách bạch rõ ràng đến tàn nhẫn.
"Cái này của tao."
"Cái kia của mày."
Ranh giới được vạch ra. Không còn là "phòng bọn mình" nữa.
Dũng lôi từ gầm giường ra một cuốn sổ tay nát bét. Nó ngồi bệt xuống sàn, tay cầm cái bút bi, mặt nghiêm trọng như đang tính sổ nợ quốc gia.
"Ê An. Tính tiền cái."
Tao bò lại gần.
"Tiền điện tháng này hết 180 nghìn. Chia đôi mỗi thằng 90. Tiền nước 50 nghìn một người cố định. Tiền mạng 100 nghìn chia đôi. Tổng cộng mày đưa tao 190 nghìn."
Nó đọc vanh vách. Con số nhảy múa.
Tao móc ví. Số tiền lẻ còn lại sau khi trả bà Hồng. Đếm đủ 190 nghìn đưa cho nó.
Dũng cầm tiền, đếm lại hai lần. Xong xuôi, nó nhét vào túi quần, rồi chỉ tay vào chai dầu ăn Neptune còn một nửa và túi bột giặt Omo dở dang để ở góc chạn.
"Chai dầu ăn mua 42 nghìn, dùng một nửa còn 20. Bột giặt mua 15 nghìn, còn 1/3 coi như 5 nghìn. Tổng 25 nghìn. Chia đôi là 12 nghìn rưỡi."
Nó ngẩng lên nhìn tao:
"Mày đưa tao 12 nghìn cũng được. Đồ này tao không mang đi, để lại cho mày dùng."
Tao nhìn nó. Nhìn cái mặt tỉnh bơ của nó.
12 nghìn.
Nó tính toán đến từng nghìn lẻ với thằng bạn nối khố đang rỗng túi, trong khi nó sắp dọn sang ở với con người yêu đi xe ga, có điều hòa.
Tao cười nhạt. Móc tờ 20 nghìn cuối cùng ra.
"Không có tiền lẻ. Mày cầm cả đi."
"Thế tao nợ mày 8 nghìn nhé. Lúc nào có tao trả." Dũng cầm tờ tiền, nhét túi cái rụp. Câu "lúc nào có tao trả" nghe sáo rỗng vkl, như một câu thần chú vô nghĩa.
Nó tiếp tục phân loại đồ đạc.
Một cái xô nhựa màu hồng nứt miệng. Một cái chảo chống dính đã tróc sơn đen sì lòi cả kim loại trắng ở đáy. Một cái phích nước rạng đông cũ mèm.
"Mấy cái này..." Dũng đá chân vào cái xô. "Tao sang bên kia nhà con Hương có đủ hết rồi. Đồ mới. Mấy cái này mày giữ lấy mà dùng. Coi như tao kỷ niệm."
Kỷ niệm.
Nó "kỷ niệm" cho tao một đống rác mà nó lười mang đi vứt.
Tao nhìn cái chảo tróc sơn. Cái chảo đã từng rang cơm, từng rán trứng, từng nấu mì cho hai thằng suốt nửa tháng qua. Giờ nó nằm chỏng chơ, xấu xí, bị chủ cũ chê bai vứt bỏ.
Giống tao.
"Ừ. Để đấy tao dùng." Tao đáp cụt lủn. Dù sao thì tao cũng đếch có tiền mua chảo mới. Tự ái không mài ra mà rán trứng được.
Xong xuôi tất cả, đồng hồ chỉ 11 giờ đêm.
Bụng réo.
Dũng lôi ra hai gói Hảo Hảo cuối cùng.
"Làm bát mì chia tay không?"
"Triển."
Tao cắm ấm siêu tốc. Nước sôi. Úp mì.
Hai thằng ngồi đối diện nhau, ở giữa là hai bát mì tôm bốc khói nghi ngút. Không có trứng, không có xúc xích. Chỉ có mì và nước sôi.
Mùi tôm chua cay sộc lên mũi, quen thuộc đến phát ngán.
"Xoạt... xoạt..."
Tiếng húp mì là âm thanh duy nhất.
Tao muốn nói cái gì đó. Kiểu như nhắc lại chuyện hồi cấp 3 trèo tường đi chơi nét. Hay chuyện hồi mới lên xe khách bỡ ngỡ.
Nhưng nhìn Dũng cắm mặt vào bát mì, tay kia lướt điện thoại nhắn tin cho người yêu, tao lại nuốt lời vào trong.
Những câu chuyện cũ giờ đã lạc hậu rồi. Nó đang sống ở thì tương lai. Còn tao vẫn loay hoay ở thì hiện tại tiếp diễn với cái nghèo.
Ăn xong, Dũng châm điếu Thăng Long. Khói thuốc bay mù mịt trong căn phòng chật hẹp, quẩn quanh dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo.
Nó kéo khóa cái túi du lịch to nhất. Tiếng *roẹt* kéo dài như tiếng xé vải.
Nó vỗ vỗ vào cái túi, rồi quay sang nhìn tao. Lần đầu tiên trong tối nay, nó nhìn thẳng vào mắt tao.
"Tháng sau mày xoay được tiền không?"
Câu hỏi lạnh lùng, thực tế, đâm thẳng vào tim đen tao.
Nó không hỏi "Mày có buồn không?" hay "Mày sống một mình có ổn không?". Nó hỏi về tiền.
Nó sợ tao không trả nổi tiền nhà, rồi lại gọi điện vay nó, hay làm phiền cuộc sống mới của nó.
Tao rít một hơi thuốc lá ké của nó, nhả khói từ từ. Cố tỏ ra bình thản nhất có thể.
"Lo được. Tao đang kiếm việc rồi. Có thằng bạn giới thiệu làm ở quán cà phê, lương cũng ổn."
Tao nói phét. Làm chó gì có quán cà phê nào. Chỉ có cái kho hàng lậu đầy bụi và nguy cơ bị công an hốt.
"Ừ, thế thì tốt. Tìm thằng nào ghép vào sớm đi cho nhẹ gánh. Chứ một mình gồng triệu hai thì vỡ mặt đấy. Ở cái đất Hà Nội này, sểnh ra là chết đói."
Dũng gật gù, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Nó đã hoàn thành nghĩa vụ "quan tâm" cuối cùng. Lương tâm nó đã sạch sẽ để bước ra đi.
"Thôi ngủ. Mai tao đi sớm."
Nó dập thuốc, tắt điện.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tao nằm trên gác xép. Dũng nằm dưới sàn.
Chỉ 5 phút sau, tiếng ngáy của Dũng vang lên. Đều đều. Vô tư lự.
Nó ngủ ngon lành. Ngày mai nó sẽ đến một chân trời mới, có người yêu, có chăn ấm đệm êm.
Còn tao mở mắt thao láo nhìn lên trần nhà tối om.
Ngày mai, khi Dũng đi rồi, căn phòng này sẽ chỉ còn lại mình tao.
Sẽ không còn ai để chia tiền điện. Không còn ai để chia đôi gói mì tôm. Không còn ai để nói chuyện, dù chỉ là những câu chuyện nhạt toẹt, tính toán sòng phẳng.
Tao xoay người, úp mặt vào gối.
Đêm cuối cùng. Không có lời chúc ngủ ngon. Không có cái bắt tay tạm biệt.
Chỉ có tiếng ngáy của kẻ ra đi và tiếng thở dài kìm nén của kẻ ở lại.
Rẻ rúng thật. Tình bạn 3 năm cấp ba, có lẽ sẽ kết thúc bằng một tờ 20 nghìn không có tiền lẻ trả lại.
https://www.facebook.com/profile.php?id=100006747456422 mới đọc vào đây đọc nè m cho dễ đọcHay đấy. Mày làm nhà văn được rồi. Chuyện rất đời, nghe chua chát nhưng thật vl
https://www.facebook.com/profile.php?id=100006747456422 mới đọc vào đây đọc nè m cho dễ đọc
Dm giống hệt t, t thấy t trong câu chuyện này. Lần đó t cũng ốm nặng cô bạn chăm sóc tao… chỉ tiếc là chúng tao có duyên mà k có nợ… giờ cô ấy đã có gia đình riêng, con cái ngoan ngoãn, cuộc sống cô gái ấy bây giờ rất ổn, thế tao cũng thấy an lòng…Chương 27: Lần đầu tiên
Cái ôm kéo dài hơn mức cần thiết của một tình bạn trong sáng.
Mùi sả chanh trên tóc Ngân không còn chỉ là một mùi hương dễ chịu nữa. Nó biến thành một thứ chất dẫn cháy, len lỏi vào khứu giác, chạy dọc xuống sống lưng và kích hoạt một cái gì đó đang ngủ yên trong người tao.
Tao cảm nhận rõ lồng ngực mình đang phập phồng, ép sát vào vai nó. Tim tao đập mạnh đến mức tao sợ nó nghe thấy. Mà chắc là nó nghe thấy thật, vì tai nó đang áp ngay vào chỗ ồn ào nhất đó.
Ngoài trời, gió mùa vẫn rít từng cơn qua khe cửa sổ hở toác, nhưng trong cái ổ chăn lộn xộn này, không khí đặc quánh lại, nóng hầm hập.
Tao nới lỏng vòng tay, nhưng không buông hẳn. Hai bàn tay tao vẫn giữ lấy bắp tay nó, hơi đẩy nhẹ ra một chút để nhìn mặt.
Ngân ngước lên.
Dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều tà hắt vào từ cửa sổ, khuôn mặt nó hiện ra rõ mồn một. Mắt nó ầng ậng nước, long lanh. Má nó đỏ lựng, không biết do hơi ấm của cái ôm hay do ngượng. Vài sợi tóc mai bết lại dính trên trán.
Nó không tránh ánh mắt tao.
Cái nhìn của nó lúc này không có sự sắc sảo khi mặc cả mua sách cũ, cũng không có vẻ nghiêm túc khi giảng giải về nhân sinh quan. Nó mềm nhũn. Nó chờ đợi.
Cổ họng tao khô khốc trở lại, dù cơn sốt đã lui.
Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt tự nhiên, không son phấn.
Trong đầu tao lúc này không còn hình ảnh tờ tiền polymer xanh đỏ, không còn những dòng code hay nỗi lo tiền nhà. Tất cả những toan tính đời thường biến mất sạch sẽ. Chỉ còn lại một bản năng nguyên thủy thôi thúc tao phải làm một cái gì đó.
Tao cúi xuống.
Chậm.
Tao dò xét phản ứng của nó. Nếu nó quay đi, tao sẽ biến thành thằng hề vĩ đại nhất cái xóm trọ này. Nhưng nó vẫn đứng im, mắt khép hờ, cằm hơi rướn lên.
Đó là đèn xanh.
Tao áp môi mình vào môi nó.
Lần đầu tiên.
Nó không giống trong phim Hàn Quốc với nhạc nền du dương. Nó vụng về vãi chưởng.
Hai cái mũi va vào nhau. Răng tao cọ nhẹ vào môi nó làm tao giật mình rụt lại một tí. Nhưng ngay sau đó, cảm giác mềm mại và ấm nóng ùa đến, xóa tan mọi sự lóng ngóng.
Môi nó mềm như thạch, có vị ngọt nhẹ. Hơi thở của nó phả vào mặt tao, nóng hổi, thơm mùi kẹo cao su bạc hà nó hay nhai.
Tao nhắm tịt mắt lại.
Tay tao, vốn quen cầm chuột máy tính và bê vác thùng hàng, giờ lóng ngóng không biết để đâu. Tao đưa tay lên, vụng về luồn vào mái tóc rối của nó sau gáy, kéo nó sát lại gần hơn.
Ngân rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Tay nó bấu chặt vào lưng áo tao. Cái móng tay bấm vào da thịt qua lớp vải mỏng làm tao thấy nhói, nhưng cái đau đó lại kích thích kinh khủng.
Nụ hôn sâu hơn.
Tao mút nhẹ môi dưới của nó. Cái cảm giác đê mê chạy rần rần từ đỉnh đầu xuống gót chân. Tao không còn là thằng An đang ốm dặt dẹo nữa. Tao thấy mình khỏe như vâm, máu nóng chảy rần rật trong huyết quản.
Tao xoay người, kéo Ngân ngồi hẳn lên mép giường.
Chân giường cũ kêu "cót két" một tiếng phản đối, nhưng tao mặc kệ.
Hai đứa dính chặt lấy nhau. Khoảng cách giữa hai cơ thể bị triệt tiêu hoàn toàn.
Tao cảm nhận được những đường cong mềm mại của con gái mà trước giờ tao chỉ dám nhìn trộm hoặc tưởng tượng. Sự mềm mại ấy đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, cứng nhắc của cuộc sống tao hàng ngày.
Tay tao trượt từ gáy xuống lưng nó. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền qua lớp áo len mỏng tang.
"Cạch... Xoảng!"
Khuỷu tay tao trong lúc quờ quạng đã gạt phăng cái cốc nước cam trên bàn xuống đất.
Nước cam chảy lênh láng ra sàn gạch men, loang lổ. Cái cốc nhựa lăn lóc vào gầm giường.
Nhưng không đứa nào buồn cúi xuống nhặt. Thậm chí bọn tao còn chẳng buồn mở mắt ra nhìn.
Cái lộn xộn dưới sàn nhà chả là cái đinh gì so với cái lộn xộn trong lồng ngực tao lúc này. Tao muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi. Tao muốn giữ chặt lấy sự ngọt ngào này để bù đắp cho những ngày tháng chui rúc, tính toán, lừa lọc ngoài kia.
Ngân vòng tay qua cổ tao, kéo đầu tao xuống thấp hơn. Nụ hôn trở nên gấp gáp, hơi thở hai đứa loạn nhịp, hổn hển.
Đúng lúc tao đang định đẩy ngã nó xuống đệm.
"Rầm rầm rầm!"
Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch trên cầu thang sắt. Cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt rung lên bần bật, truyền rung chấn vào tận trong phòng.
- Đời là thế thôi... cần chi phải sầu... khi ta đã có...
Giọng hát vịt đực, lạc tông, sai nhạc vang lên oang oang.
Khánh.
Cái tên phá đám vĩ đại nhất lịch sử nhân loại.
Ngân giật bắn mình như bị điện giật. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực tao.
Tao bị đẩy bất ngờ, ngã ngửa ra sau, đầu đập cái "bộp" vào tường vôi. Đau điếng.
Hai đứa tách nhau ra nhanh như hai cực nam châm cùng dấu.
Ngân luống cuống đứng dậy, tay vuốt vội mái tóc rối bù, chỉnh lại cái cổ áo len bị xô lệch. Mặt nó đỏ như quả gấc chín, mắt đảo dáo dác tìm chỗ trốn dù cái phòng có mười mét vuông đéo có chỗ nào mà trốn.
Tao cũng ngồi bật dậy, vuốt mặt, cố điều hòa nhịp thở đang gấp gáp như chó đuổi.
Cánh cửa phòng bật mở toang.
Khánh đứng lù lù ở cửa, tay xách một cái túi ni lông đen sì, nách kẹp một cái quạt tản nhiệt cũ rích bám đầy bụi.
- Về rồi đây! Đcm lạnh vãi cả linh hồn. Tao mua cháo lòng đây, dậy húp tí cho nóng...
Nó khựng lại.
Nó nhìn tao đang ngồi thở dốc trên giường, tóc tai dựng ngược. Rồi nó nhìn sang Ngân đang đứng nép vào góc tường, mặt cúi gằm, tay vân vê vạt áo.
Rồi nó nhìn xuống vũng nước cam lênh láng dưới sàn.
Không khí trong phòng đông cứng lại trong khoảng ba giây.
Khánh chớp mắt, cái mặt nó nghệt ra trông ngu không tả được. Nhưng rất nhanh, cái bản năng "cáo già" của nó bật dậy. Nó nhếch mép cười, một nụ cười đểu cáng quen thuộc.
- Ơ kìa... Ngân sang chơi à? Tôi... tôi về hơi sớm nhỉ?
Ngân không trả lời. Nó lí nhí trong miệng:
- Ngân về đây. An uống thuốc đi nhé.
Nói xong, nó lách qua người thằng Khánh, chạy biến ra khỏi phòng như ma đuổi. Tiếng dép nó loẹt quẹt trên hành lang nhỏ dần rồi im bặt.
Trong phòng chỉ còn lại tao và Khánh.
Khánh ném cái túi cháo lòng lên bàn, đá cái cốc nhựa vào góc nhà. Nó kéo cái ghế xoay ra, ngồi phịch xuống, nhìn tao chằm chằm.
- Khỏe rồi à? - Nó hỏi, giọng đầy ẩn ý.
- Ừ. Đỡ rồi. - Tao đáp cụt lủn, quay mặt vào trong tường để giấu đi cái mặt vẫn còn nóng ran.
- Đỡ là tốt. Tao cứ tưởng mày sắp chết, ai ngờ ở nhà "hoạt động mạnh" gớm. Đổ cả nước thế kia cơ mà.
Nó cười hô hố, tiếng cười vang vọng khắp cái phòng trọ chật hẹp.
Tao không chửi lại nó như mọi khi. Tao ngồi im.
Tay tao sờ xuống mặt gối.
Đầu ngón tay chạm phải một vật cứng, nhỏ xíu.
Một cái kẹp tóc.
Cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt, hình nơ, đính mấy hạt đá nhựa rẻ tiền. Chắc lúc nãy giằng co nó bị tuột ra từ tóc Ngân.
Tao nắm chặt cái kẹp tóc trong lòng bàn tay. Các cạnh sắc của hạt đá ấn vào da thịt, đau nhói nhưng thật.
Tao đưa lên mũi ngửi trộm. Vẫn còn vương mùi của Ngân.
Thằng Khánh lôi cái quạt tản nhiệt cũ ra, bắt đầu tháo lắp, mồm liến thoắng kể về vụ sửa server kiếm được 5 lít ngon ơ.
Tao ậm ừ cho qua chuyện, nhưng tai tao ù đi, chả nghe lọt chữ nào.
Trong đầu tao chỉ còn lại dư vị của nụ hôn vụng về lúc nãy. Cái vị ngọt của son môi (hay là nước bọt?), cái vị mặn của mồ hôi, và cái hơi nóng hầm hập của da thịt.
Tao nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối đen như mực.
Nụ hôn đầu tiên.
Thằng An nhà quê, nghèo rớt mồng tơi, vừa hôn cô sinh viên Ngoại Thương phòng bên cạnh.
Và quan trọng hơn, nó đã hôn lại tao.
Tao đút cái kẹp tóc vào túi áo ngực, ngay sát trái tim đang dần bình ổn nhịp đập.
Đây không phải là một chiến tích để khoe khoang với thằng Khánh. Đây là một bí mật. Một cái mỏ neo giữ tao lại giữa cái dòng chảy xiết của cuộc đời này.
Tao đứng dậy, cầm lấy bát cháo lòng thằng Khánh mua.
- Ăn đi cho nóng. Nguội tanh ngắt bây giờ. - Khánh giục.
Tao múc một thìa cháo bỏ vào mồm.
Hôm nay cháo lòng ngon lạ lùng.
Cuộc đời sang trang rồi An ạ. Mày không còn là thằng trẻ con nữa. Mày vừa bước qua một cái ngưỡng cửa mà thằng Dũng hay thằng Long chắc cũng chả hiểu được cảm giác này đâu.
Cảm giác của lần đầu tiên. Run rẩy, lóng ngóng, nhưng đê mê đến tận cùng.

