Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
ku em văn hay chữ tốt đấy, thời sinh viên nghĩ lại vui và lắm kỷ niệm thật :)) thời chú học đại học mọi thứ đều đắt điển hình cơm 20k, thời anh đi thi đh cơm khi đó có 2000, học năm nhất năm hai cơm 5k là ngon lắm luôn rồi, năm thứ 5 cơm khi đó ngon là 10k, đến tận năm cuối ông bà già cho 2tr/tháng là ăn, ở, thi thoảng làm lồi lẩu vs chiến hữu, đánh bài uống nước, võ lâm, kiếm thế chơi tẹt ga, gái gú cũng đớp đc mấy em
vâng thời của e là cũng đắt rồi, vì hồi đấy công nhân nhiều, nên sinh viên ít lắm, mà cơm rau các kiểu đắt hẳn lên
 

masterling

Yếu sinh lý
Chương 13: Những thay đổi rất nhỏ

Sau buổi liên hoan hôm ấy.

Cuộc sống ở xóm trọ lại trở về nhịp quen thuộc.

Nhưng có nhiều thứ...

Đã âm thầm thay đổi.

Một buổi chiều đi học về, Dương xách theo chiếc ba lô to tướng sang phòng tôi.

Nó đặt cái ba lô xuống nền nhà rồi tỉnh bơ nói:

"Từ hôm nay tao ở đây."

Tôi đang ngồi trước chiếc laptop, ngẩng lên nhìn.

"Ông anh đuổi à?"

Nó cười hề hề.

"Đuổi gì."

"Ông anh dạo này hay dẫn người yêu về."

"Tao ở đấy cũng ngại."

Nó dừng một chút rồi cười đầy ẩn ý.

"Với lại..."

"Sang đây tiện hơn."

Tôi biết thừa cái chữ "tiện" của nó nghĩa là gì.

Tiện sang gặp Chuppy.

Tiện tối tòm tem.

Tiện lúc nào nhớ thì chỉ cần bước vài bước là tới.

Sau đợt 20 tháng 10, hai đứa chính thức yêu nhau.

Nhìn cái cách Dương cười mỗi khi nhắc đến Chuppy là đủ hiểu.

Tôi cũng chẳng phản đối.

Ở một mình mãi cũng buồn.

Có thêm một thằng bạn ở chung, căn phòng mười mét vuông bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn.

Từ hôm ấy, chiếc phòng trọ nhỏ chính thức có hai chủ.

Một chiếc giường.

Hai cái chăn.

Hai bộ quần áo phơi lẫn vào nhau.

Thỉnh thoảng còn phải tranh nhau ổ cắm để sạc điện thoại.

Có hôm Dương ngáy to đến mức tôi phải lấy gối ném sang.

Nó tỉnh dậy, chửi vài câu rồi... ngủ tiếp.

Cuộc sống của con trai đơn giản đến lạ.



Còn tôi và Linh...

Khoảng cách giữa hai đứa cũng gần hơn từng ngày.

Sáng nào cũng vậy.

Khoảng bảy giờ.

Tiếng gõ cửa phòng lại vang lên.

"Cốc... cốc..."

"Hai con lợn."

"Dậy đi học."

Tôi mở mắt.

Đã thấy Linh đứng ngoài cửa.

Trên tay lúc nào cũng có hai gói xôi hoặc vài chiếc bánh mì nóng hổi.

"M ăn đi."

Tôi nhận lấy rồi cười.

"Thế còn Dương?"

Linh quay sang nhìn thằng bạn tôi đang trùm kín chăn.

"Muốn ăn thì bảo Chuppy mua."

"Ai cho ăn ké."

Dương hé đầu ra khỏi chăn.

Làm bộ ôm ngực.

"Anh chị đúng là biết phát cơm chó."

"Tội nghiệp người độc thân."

Linh tiện tay ném chiếc khăn mặt vào người nó.

"Độc thân gì."

"Người yêu cậu ở đầu xóm kia kìa."

Dương cười khà khà.

"Ừ nhỉ."

Nói xong, nó xỏ dép chạy biến sang phòng Chuppy.

Nhanh đến mức tôi với Linh chỉ biết nhìn nhau cười.

Linh ngồi thêm một lúc.

Hai đứa vừa ăn vừa kể chuyện học.

Chuyện thầy cô.

Chuyện mấy bạn trong lớp.

Có hôm chẳng có gì để nói.

Chỉ ngồi im uống hết cốc nước, ăn hết chiếc bánh, hoặc gói xôi.

Rồi ai đi việc người nấy.

Thế nhưng...

Chỉ cần mở cửa ra đã thấy nhau.

Đã đủ khiến một ngày bắt đầu thật dễ chịu.



Khoảng thời gian ấy, tôi vẫn giữ thói quen gọi điện về nhà.

Mẹ vẫn hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

Bố vẫn dặn:

"Đừng chơi game nhiều quá."

Những câu hỏi chẳng bao giờ thay đổi.

Nhưng nghe mãi cũng không thấy chán.

Buổi tối.

Tôi vẫn gọi cho P.

Ban đầu mọi thứ vẫn như cũ.

Nhưng càng về sau...

Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó khác lạ.

Những cuộc gọi ngắn hơn.

P ít cười hơn.

Mỗi lần tôi kể chuyện ở Thái Nguyên, em chỉ lặng lẽ đáp:

"Vầng."

Hoặc:

"Thế ạ."

Nhiều hôm mới nói được vài phút.

Em đã bảo:

"Thôi anh ngủ sớm đi."

"Mai em còn học."

Tôi nghĩ đơn giản.

Chắc em bận.

Lớp chọn mà

Áp lực học hành

Mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.

Tôi không hỏi thêm.

Chỉ dặn em giữ gìn sức khỏe.

Rồi cúp máy.

Đêm ấy.

Tôi nằm trên chiếc giường tầng thấp, nhìn lên trần nhà.

Trong đầu vẫn nghĩ...

Chỉ cần sang năm P lên Thái Nguyên.

Mọi thứ sẽ lại như trước.

Tôi đâu biết rằng...

Có những khoảng cách không nằm ở số cây số giữa hai người.

Mà nằm ở những điều chưa từng được nói ra.

Và chính những cuộc gọi ngày một ngắn ngủi ấy...

Đã âm thầm báo trước một điều mà lúc đó tôi hoàn toàn không nhận ra.
Xa mặt cách lòng trật nhịp
Khoảng cách từ trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp
=))))
 

batkhoctuthan

Yếu sinh lý
Ô e này chắc lên đó tầm khoảng 2015 ah. Năm 2009 t lên Thái học thì samsung chưa mở nhà máy ở phổ yên, khi đó nguyên 1 khu phố đèn đỏ luôn.
Ngày ở trên thái cũng vui, nhậu nhẹt tưng bừng, có đêm 4 thằng ở xóm trọ buồn quá, góp tiền lại mua ít lạc va rượu về nhậu. Đủ tiền mua đc 2 chai rượu thương hiệu sương mù mẫu sơn, vs 1 gói lạc nửa ký. Ngày đó nghèo mà vui vãi
 

viet47

Yếu sinh lý
Chương 1: Mùa hè năm ấy

Tên tôi là M.

Tôi sinh năm 1997, lớn lên ở một vùng quê nghèo. Gia đình làm nông, quanh năm gắn với ruộng đồng, mùa nào việc nấy. Bố mẹ chẳng học hành nhiều, nhưng luôn tâm niệm rằng chỉ có học mới giúp con cái thoát khỏi cảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".

Mùa hè năm tôi mười tám tuổi, kỳ thi đại học đến.

Hồi đó, thí sinh ở huyện tôi phải lên thành phố của tỉnh để dự thi. Sáng sớm hôm lên đường, bố chằng buộc chiếc xe máy cẩn thận rồi chở tôi đi. Quãng đường hơn bốn chục cây số không quá dài, nhưng với tôi lúc ấy, nó giống như chuyến đi đầu tiên rời khỏi vòng tay gia đình để bước vào một thế giới khác.

Bố gửi tôi ở nhà anh họ, dặn đi dặn lại:

"Ở đây mấy hôm thì chịu khó ôn bài, nghỉ ngơi cho khỏe, thi cho tốt."

Tôi chỉ cười rồi gật đầu.

Nhưng đó chỉ là cái gật đầu cho có.

Tôi vốn không phải học sinh học dốt. Thành tích trên lớp vẫn thuộc dạng khá, tiếp thu bài nhanh, chỉ có điều... tôi lười. Trong khi bạn bè cắm cúi giải đề, ôn từng dạng bài thì tôi lại nghĩ:

"Kiến thức thế là đủ rồi."

Lên thành phố được một ngày, tôi đã gọi ngay cho hai chiến hữu thân nhất là Hùng và Ba.

"Ê, lên tỉnh rồi, tối đi làm vài cốc không?"

Chẳng cần hỏi lần hai, cả ba nhanh chóng tụ tập.

Những ngày đáng lẽ phải ngồi xem lại công thức, chúng tôi lại lang thang khắp thành phố. Hết quán nhậu vỉa hè, quán cà phê rồi lại kéo nhau ra bể bơi. Nói là đi bơi cho khỏe, nhưng thú thật, ba thằng dành nhiều thời gian... ngắm các bạn nữ hơn là xuống nước.

Nhìn lại, đúng là cái tuổi mười tám ngây ngô.

Không nghĩ nhiều về tương lai.

Không biết áp lực cuộc sống là gì.

Chỉ cần có bạn bè, có vài cốc bia và những trận cười nghiêng ngả là thấy cả mùa hè đều đáng nhớ.

May mắn thay, việc ham chơi không khiến tôi phải trả giá quá đắt.

Sau mỗi buổi thi, tôi tự nhẩm lại đáp án rồi tính điểm. Cảm giác cũng khá ổn. Tôi đoán mình sẽ được khoảng hai mươi bốn đến hai mươi lăm điểm.

Thi xong, tôi theo bố về quê.

Cuộc sống lại trở về như cũ.

Trong khi bố mẹ tất bật ngoài đồng từ sáng đến tối, tôi gần như dính chặt lấy chiếc máy tính. Hết game này đến game khác. Bạn bè rủ là đi. Bố mẹ gọi phụ việc thì làm được một lúc lại kiếm cớ lỉnh đi.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình khi ấy đúng là một cậu con trai vô tư đến mức vô tâm.

Rồi ngày công bố điểm thi cũng đến.

Tôi hồi hộp mở trang tra cứu, nhập số báo danh.

Màn hình hiện lên ba con số.

25,5 điểm.

Tôi đứng lặng vài giây, rồi hét lớn đến mức cả nhà đều giật mình.

Không chỉ đủ điểm, tôi còn trúng tuyển vào Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên.

Tin vui lan khắp họ hàng nhanh hơn tôi tưởng.

Bố mẹ cười suốt mấy ngày liền. Người thân, hàng xóm ai gặp cũng chúc mừng. Đối với một gia đình làm nông như nhà tôi, có con đỗ đại học, lại còn là ngành Y, là niềm tự hào rất lớn.

Bố mẹ quyết định làm năm mâm cơm để cảm ơn họ hàng và bà con lối xóm đã động viên tôi suốt những năm học phổ thông.

Hôm ấy, sân nhà đông kín người.

Tiếng cụng chén, tiếng cười nói rôm rả hòa lẫn mùi thức ăn thơm phức.

Ai cũng chúc tôi học giỏi, sau này trở thành bác sĩ.

Còn tôi...

Tôi chỉ biết cười.

Lúc đó, tôi chưa hề biết rằng cánh cửa đại học mình vừa bước qua sẽ mang đến những người bạn, những kỷ niệm và cả những biến cố khiến cuộc đời mình thay đổi mãi mãi.

Sau bữa liên hoan ấy, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Điểm đến tiếp theo là Thái Nguyên.

Nơi bốn năm thanh xuân của tôi chính thức bắt đầu.
Sao lại có 4 năm thanh xuân vậy bác tưởng học y là 6 năm
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
Hoá đơn tam khúc, chuyện thằng chiên đậu ròi chuyện thằng traimiennuichat với thằng chịch dạo đường phố …xamvn ít siêu phẩm nhưng có là sẽ bánh cuốn, đều tay nhoé
Nói gì chứ quả truyện Hoá đơn từ tiền truyện đến ngoại truyện với t vẫn là bánh cuốn nhất
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ô e này chắc lên đó tầm khoảng 2015 ah. Năm 2009 t lên Thái học thì samsung chưa mở nhà máy ở phổ yên, khi đó nguyên 1 khu phố đèn đỏ luôn.
Ngày ở trên thái cũng vui, nhậu nhẹt tưng bừng, có đêm 4 thằng ở xóm trọ buồn quá, góp tiền lại mua ít lạc va rượu về nhậu. Đủ tiền mua đc 2 chai rượu thương hiệu sương mù mẫu sơn, vs 1 gói lạc nửa ký. Ngày đó nghèo mà vui vãi
Vâng thái nguyên vẫn có cái gì đó rất ấn tượng bác nhỉ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo