Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 32: Giao thừa quê nhà

Sau hôm ấy.

Hai ngày hai mươi tám và hai mươi chín Tết cứ thế trôi qua trong những bữa tất niên nối tiếp nhau.

Ở quê mình, thanh niên đông lắm.

Đứa thì đi học.

Đứa đi làm công ty.

Đứa xuất khẩu lao động.

Quanh năm mỗi người một nơi, người Bắc, người Nam, người tận nước ngoài. Có khi cả năm chẳng gặp được nhau được một lần.

Chỉ có dịp Tết.

Mọi người mới lại tụ họp đông đủ.

Vì thế, ai cũng quý từng cuộc gặp.

Quý từng cái bắt tay.

Quý từng chén rượu đầu xuân.

Chỉ trong đúng hai ngày.

Mình phải đi ăn đến bốn, năm bữa tất niên.

Hết nhà này.

Lại sang nhà khác.

Có hôm vừa mới về đến cổng đã nghe tiếng gọi.

– M ơi! Sang làm vài chén!

Mình chỉ biết cười.

Lại xỏ dép đi tiếp.

Thành ra...

Hai ngày ấy gần như lúc nào trong người mình cũng có hơi men.

Buổi tối.

Linh gọi điện.

Lần nào đầu dây bên mình cũng toàn tiếng cụng ly, tiếng cười nói rôm rả.

Linh nghe một lúc rồi bực.

– Anh uống vừa thôi nhé.

– Vớ vẩn léng phéng là em cắt... chim đấy!

Mình đang ngà ngà mà cũng phải bật cười.

– Cái ấy... chỉ để dành cho mỗi em thôi.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi bật cười khúc khích.

– Đồ dẻo miệng...

Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.

Linh kể, bố mẹ em vẫn chưa biết chuyện hai đứa yêu nhau.

Dạo này có vài người quen sang nhà mai mối.

Nhưng em đều từ chối.

– Em chẳng thích ai cả.

– Em chỉ yêu anh thôi.

Nghe em nói.

Trong lòng mình chợt thấy ấm áp.

Sau những chuyện đã qua với P.

Có lẽ mình càng biết trân trọng một người thật lòng với mình hơn.

Mình chỉ khẽ cười.

– Anh yêu em.

...

Sáng hai mươi chín.

Nhà mình bắt đầu gói bánh chưng.

Bố bảo:

– Năm nay hai bố con gói nhé.

Từ hồi học lớp sáu, bố đã dạy mình gói bánh.

Nhưng cả năm mới động vào một lần.

Thế nên cầm lá dong lên vẫn lóng ngóng như thường.

Hai bố con hì hụi gần cả buổi sáng.

Cuối cùng cũng gói được hơn chục cái.

Cái thì lùn.

Cái thì méo.

Có cái béo ụ.

Có cái lại dài ngoằng.

Hai bố con nhìn thành quả.

Rồi nhìn nhau.

Cùng phá lên cười.

Mẹ đứng bên cạnh chỉ biết lắc đầu.

– Đúng là hai bố con nhà này...

Cười xong.

Mẹ lại tất bật nhóm bếp.

Chuẩn bị luộc bánh.

Khói bếp nghi ngút.

Mùi lá dong.

Mùi nếp mới.

Mùi thịt mỡ.

Tất cả hòa quyện thành cái mùi rất riêng.

Mùi của Tết.

...

Thế nhưng vừa gói bánh xong.

Điện thoại lại reo.

– M ơi! Sang tất niên!

Mình nhìn bố.

Thở dài.

– Lại phải đi tiếp đây thầy ơi...

Bố chỉ cười.

– Thanh niên mà. Đi đi.

Thế là...

Lại thêm một trận rượu nữa.


Sáng hôm sau.

Ba mươi Tết.

Mình tỉnh dậy mà đầu vẫn còn lâng lâng.

Tự nhủ hôm nay nhất định không uống nữa.

Không thì tối giao thừa say khướt mất.

Đánh răng rửa mặt xong.

Mình gọi con em gái.

– Đi chợ không?

Con bé nhảy cẫng lên.

– Đi!

Hai anh em cưỡi xe máy chạy khắp những con đường quê.

Không khí Tết đã ngập tràn khắp nơi.

Qua bên kia cầu.

Là cả một khu chợ hoa rực rỡ sắc màu.

Đào.

Quất.

Cúc.

Lay ơn.

Người mua.

Người bán.

Tiếng mặc cả rôm rả khắp cả con phố.

Hai anh em đi loanh quanh mãi.

Cuối cùng cũng chọn được một cây đào khá đẹp.

Giá bốn trăm nghìn.

Con em gái tròn mắt.

– Đắt thế anh?

Mình cười.

– Năm nay anh có tiền.

– Mua cây đẹp tí cho oách.

Con bé cười tít mắt.

Năm nào bố cũng chỉ mua cây nhỏ.

Năm nay có anh trai đi học đại học về.

Khác hẳn.

Hẹn cô bán đào lát nữa chở giúp về nhà.

Hai anh em tiếp tục đi mua hoa quả.

Bánh kẹo.

Thuốc lá.

Đi ngang cửa hàng quần áo.

Mình kéo con bé vào.

– Thích bộ nào chọn đi.

– Năm nay anh mua tặng.

Con bé đứng đực mặt ra.

– Thật hả?

– Ừ.

-YEAHHHHH

Nó hí hửng chạy khắp cửa hàng.

Thử hết bộ này.

Đến bộ khác.

Mãi gần nửa tiếng sau mới chọn được một bộ vừa ý.

Thanh toán xong.

Suốt quãng đường về.

Nó ôm khư khư túi quần áo.

Cười suốt.

Đi thêm một đoạn.

Mình lại ghé vào cửa hàng khác.

Mua cho mẹ một bộ.

Mua cho bố một bộ.

Cả năm vất vả.

Có khi bố mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện mua quần áo mới cho mình.

...

Về đến nhà.

Đưa quần áo cho bố mẹ.

Bố cầm lên ngắm mãi.

Khuôn mặt rạng rỡ như trẻ thêm vài tuổi.

Mẹ thì cười.

Miệng mắng.

– Lại tiêu tiền linh tinh.

Nhưng ánh mắt thì vui lắm.

Nhìn bố mẹ như vậy.

Tự nhiên mình cũng thấy hạnh phúc theo.

...

Ăn trưa xong.

Cả nhà nghỉ một giấc.

Đến chiều.

Lại bắt đầu dọn dẹp nhà cửa lần cuối.

Con em gái hí húi trang trí cây đào.

Mình cùng bố mẹ làm gà.

Chuẩn bị mâm cúng tất niên.

Nhà mình năm nào cũng cúng tất niên vào tối ba mươi.

Không cúng đúng thời khắc giao thừa như nhiều nơi.

Có lẽ do phong tục của dân tộc mình từ xưa vẫn vậy.

Mỗi vùng một tục.

Nhưng điều quan trọng nhất.

Vẫn là cả gia đình được ngồi bên nhau.

...

Đến khi hương trên bàn thờ gần tàn.

Mâm cỗ cũng vừa hoàn thành.

Đúng chuẩn mâm cỗ quê.

Gà luộc.

Giò.

Bánh chưng.

Miến.

Giả cầy.

Nem.

Canh măng.

Đầy kín cả bàn.

Mình tranh thủ gọi điện cho đám anh em thân thiết.

Năm nào cũng vậy.

Tối ba mươi.

Bọn mình đều thống nhất ăn ở nhà mình rồi cùng nhau đón giao thừa.

Cường.

Long.

Hải.

Hiệp.

Với mấy thằng nữa.

Đứa nào cũng bảo:

– Có mặt luôn!

Khoảng bảy giờ tối.

Anh em kéo đến đông đủ.

Thằng nào cũng dắt theo người yêu.

Nhìn quanh.

Tự nhiên mình cũng thấy hơi chạnh lòng.

Nhưng rồi lại bật cười.

"Mình còn có Linh mà..."

Nhà mình hôm nay làm tới năm mâm.

Bác.

Chú.

Anh chị.

Họ hàng.

Đông kín cả sân.

Tiếng cười nói rộn rã từ đầu đến cuối.

Ai cũng nâng chén chúc nhau.

Chúc một năm mới bình an.

Làm ăn phát đạt.

Con cháu học hành giỏi giang.

Mình với đám bạn cũng chẳng khá hơn.

Rượu vào.

Lời ra.

Bao nhiêu chuyện cũ đều được mang ra kể.

Đứa khoe công việc.

Đứa kể chuyện yêu đương.

Đứa kể chuyện đi làm xa.

Tiếng cười cứ thế vang khắp sân.

Đến khoảng chín giờ.

Như thành thông lệ.

Nhà mình lại lôi bộ karaoke ra giữa hiên.

Mấy bác lớn tuổi hát nhạc đỏ.

Mấy anh thanh niên giành mic hát nhạc trẻ.

Có ông hát như bò rống.

Thế mà ai cũng cười nghiêng ngả.

Đúng mười giờ.

Moij người bắt đầu về.

Ai cũng phải về chuẩn bị mâm cúng giao thừa ở nhà mình.

Mấy cô người yêu của đám bạn ở lại phụ mẹ mình dọn dẹp.

Còn bọn con trai kéo nhau ra chõng tre ngoài sân hút thuốc.

Nhường chỗ trong nhà cho các bác ngồi uống nước.

Có hơi men.

Mấy thằng bắt đầu đem người yêu ra... so sánh.

– Người yêu tao xinh nhất.

– Được cái xinh thôi, nhìn người yêu tao dáng ngon này.

– Ngon bằng người yêu tao sao được.

Mỗi thằng một câu.

Cãi nhau chí chóe.

Cuối cùng chẳng thằng nào chịu thằng nào.

Chỉ còn tiếng cười vang cả góc sân.

Đến gần mười một giờ.

Mọi người cũng lần lượt ra về.

Mình và con em gái thay quần áo mới.

Xin phép bố mẹ.

– Thầy u, con lên đền xin lộc nhé.

Năm nào cũng vậy.

Hai anh em đều ra khỏi nhà trước giao thừa.

Đúng mười hai giờ mới quay về xông nhà.

Ra đến đầu xóm.

Lại gặp thêm đám Cường.

Long.

Hải.

Thế là cả hội rủ nhau đi bộ.

Ngôi đền chỉ cách nhà khoảng một cây số.

Nhưng đi bộ mới vui.

Vừa đi.

Vừa trêu nhau.

Vừa kể đủ thứ chuyện.

Lên đến đền.

Đã gần mười một giờ rưỡi.

Khói hương nghi ngút.

Ai cũng chắp tay thành tâm.

Cầu cho bố mẹ mạnh khỏe.

Gia đình bình an.

Làm ăn thuận lợi.

Học hành đỗ đạt.

Yêu nhau lâu dài.

Khấn xong.

Cũng gần mười hai giờ.

Anh em hẹn nhau:

– Sang canh tập trung đi chúc Tết nhé!

Rồi ai về nhà nấy.

Mình với con em chạy bộ một mạch.

Vừa kịp bước qua cổng.

Đồng hồ điểm đúng mười hai giờ.

Ngoài trời.

Tiếng pháo hoa bắt đầu nổ rền.

Mình quay sang bảo con em.

– Đi sau anh nhé.

Rồi chạy vụt vào nhà.

Hô thật to.

– Chúc mừng năm mới bố mẹ!

Cả nhà bật cười.

Mẹ ôm hai anh em vào lòng.

Chúc đủ điều.

Sức khỏe.

Bình an.

Học hành.

May mắn.

Rồi mẹ rút trong túi ra.

Hai tờ một trăm nghìn.

– Mẹ mừng tuổi hai anh em.

– Chúc các con năm mới mạnh khỏe, ngoan ngoãn.

Mình quay sang bố.

Ông lục túi mãi.

Cuối cùng...

Rút ra đúng một điếu thuốc.

Đưa cho mình.

Rồi cười ngượng.

– Bố hết tiền rồi.

– Cả năm đi làm mẹ mày giữ hết.

Cả nhà cười ầm lên.

Mẹ thì lườm.

– Ông còn nói được.

Đến lượt mình.

Mình rút ví.

Lấy ra ba tờ năm trăm nghìn.

Đưa cho bố.

Đưa cho mẹ.

Đưa cho con em gái.

– Con mừng tuổi cả nhà.

Ba người nhìn nhau.

Ngỡ ngàng.

– Sao nhiều thế con?

Mình cười.

– Con đi làm được tiền rồi mà.

Bố mẹ nhìn mình.

Ánh mắt đầy tự hào.

Con em gái thì cười toe.

Ôm chặt tờ tiền như sợ ai lấy mất.

Khung cảnh ấy.

Ấm áp đến lạ.

...

Đợi khoảng năm phút.

Mạng điện thoại mới đỡ nghẽn.

Mình vội gọi cho Linh.

Đầu dây bên kia vừa kết nối.

Đã nghe tiếng em cười.

– Chúc mừng năm mới anh yêu!

Mình cũng mỉm cười.

– Chúc em năm mới luôn xinh đẹp, mạnh khỏe... và mãi ở bên anh nhé.

Linh cười khúc khích.

– Em nhớ anh lắm...

– Giao thừa trên này chán lắm.

– Chỉ muốn hết Tết để gặp anh thôi.

Hai đứa thủ thỉ thêm một lúc.

Trước khi tắt máy.

Linh còn cười rất tinh nghịch.

– Ra Tết nhớ lì xì em thật to nhé.

– Lì xì kiểu gì, to bằng cổ tay nhé, hihi?

– Hứ! Anh hư lắm, Đến lúc đó... em sẽ đòi.

Nói xong.

Em bật cười.

Rồi tắt máy.

Mình đứng ngoài hiên.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Pháo hoa vẫn rực sáng.

Trong sân.

Cây đào vừa mua buổi sáng khẽ rung theo gió.

Trong nhà.

Tiếng bố mẹ và con em gái vẫn ríu rít cười nói.

Mình hít một hơi thật sâu.

Khẽ mỉm cười.

Năm cũ đã khép lại.

Một năm mới... cũng vừa bắt đầu.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
zalo bỏ tính năng tìm quanh đây làm thấy gần nhà mà đéo làm sao dc, đéo dám hỏi trực tiếp
Chuẩn bác ạ, ngày xưa chơi zalo, là dễ ăn gái nhất, vì chỉ bọn muốn tìm mối, chúng nó mới ấn tìm quanh đây thôi, chứ bọn hiền lành bình thường, chẳng ai người ta vào đâu
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 33: Đêm giao thừa còn dang dở

Sau cuộc gọi với Linh.

Điện thoại mình gần như không lúc nào ngừng đổ chuông.

Người thân.

Họ hàng.

Anh em.

Bạn bè.

Ai cũng tranh thủ gọi điện chúc Tết nhau.

Tiếng cười.

Tiếng "Chúc mừng năm mới".

Tiếng cụng ly từ đầu dây bên kia.

Tất cả hòa vào không khí rộn ràng của những phút đầu năm mới.

Đến khoảng mười hai giờ rưỡi.

Điện thoại vừa im được một lúc thì ngoài đầu ngõ đã vang lên tiếng còi xe máy inh ỏi.

Mình biết ngay.

Đám anh em đến rồi.

Năm nào cũng thế.

Nhà mình luôn là điểm dừng chân đầu tiên.

Rồi cả hội mới kéo nhau đi chúc Tết từng nhà.

Đang sắp lại mâm bánh kẹo với đĩa hoa quả.

Mình nghe tiếng xe máy rầm rập chạy vào sân.

Mở cửa bước ra.

Ôi thôi...

Khoảng mười lăm chiếc xe dựng kín cả sân.

Thằng nào thằng nấy mặt đỏ gay vì vừa uống vài chén đầu xuân.

Vừa nhìn thấy mình.

Cả đám đã cười ầm lên.

– Năm mới vui vẻ nhé!

– Chúc mày năm nay học giỏi!

– Sớm lấy vợ!


Tiếng chúc nối nhau không dứt.

Mình cũng cười.

Lần lượt bắt tay từng thằng.

Rồi chạy vào trong bếp.

Xách ra cái can rượu mười lít bố vẫn để dành.

Rót đầy mấy chiếc cốc.

– Nào!

– Một năm mới phát tài!

– Dô!


Tiếng cốc va vào nhau chan chát.

Rượu đầu năm cay nồng.

Nhưng ai cũng cười rất tươi.

Thay vì lì xì bằng tiền.

Mình phát cho mỗi thằng một quả táo.

Đứa thì cái bánh.

Đứa thì viên kẹo.

Vừa phát vừa cười.

– Lì xì thế này cho đỡ tốn.

Cả bọn cười ngặt nghẽo.

– Đúng là thằng keo!

-Keo cái lìn, bố mày đang sinh viên hehe


Bố mẹ mình cũng bước ra.

Tươi cười chúc Tết từng đứa.

Hai người quen rồi.

Năm nào cũng đợi cả hội đến chúc Tết xong mới chịu đi nghỉ.

Ngồi thêm năm phút.

Cả bọn lại hô nhau.

– Đi tiếp!

Mình quay vào.

– Thầy u, con đi nhé.

Mẹ chỉ cười.

– Đi cẩn thận.

– Đừng uống nhiều quá.


Mình gật đầu.

Rồi cùng cả hội phóng xe lao vào màn đêm đầu năm.

...

Theo đúng thông lệ.

Đi hết nhà thằng này.

Lại sang nhà thằng khác.

Ở đâu cũng được mời chén rượu.

Miếng bánh.

Viên kẹo.

Lời chúc năm mới.

Đến gần năm giờ sáng.

Cả hội tập trung tại nhà thằng Hải.

Đây cũng là điểm cuối cùng.

Năm nào cũng vậy.

Ăn uống đến sáng rồi mới ai về nhà nấy ngủ.

Bước vào sân.

Mình hơi khựng lại.

P cũng đang ở đó.

Đi cùng mấy cô bạn.

Người yêu thằng Hải vốn là bạn thân của P.

Chắc mấy đứa rủ nhau đi chúc Tết.

P nhìn thấy mình.

Khẽ cười.

Mình cũng chỉ gật đầu cười nhẹ đáp lại.

Không khí giữa hai đứa bình lặng đến lạ.

Không còn trách móc.

Không còn giận hờn.

Cũng chẳng còn những câu hỏi vì sao.



Mọi người ngồi quây quần quanh mâm cơm.

Lại thêm vài chén rượu.

Lại kể đủ thứ chuyện.

P ngồi cạnh mình.

Nhưng cả buổi.

Hai đứa chỉ thi thoảng nhìn nhau.

Mỉm cười rất nhẹ.

Như hai người quen cũ.

...

Đến khoảng năm giờ sáng.

Tiệc cũng tan.

Ai cũng mệt.

Lần lượt đứng dậy xin phép ra về.

Mình vừa dắt xe ra cổng.

Thì phía sau vang lên một giọng nói rất nhỏ.

– Anh ơi...

Mình khựng lại.

Quay đầu.

P đang đứng dưới ánh đèn vàng trước sân.

Mình mỉm cười.

– Chúc em năm mới vui vẻ nhé.

– Ngày càng xinh hơn rồi đấy.


P cười.

Nhưng nụ cười ấy buồn lắm.

Mấy thằng bạn nhìn nhau.

Rồi chẳng ai bảo ai.

Tự giác lên xe đi trước.

Để lại khoảng sân yên tĩnh cho hai đứa.

Đứng thêm một lúc.

P khẽ nói.

– Anh đưa em về được không?

– Nãy em đi cùng con Q... nhưng nó về hướng khác.


Mình nhìn đồng hồ.

Trời cũng sắp sáng.

Nghĩ bụng.

"Đầu năm thôi mà..."

Thế là gật đầu.

– Ừ. Lên xe đi.

Theo thói quen.

Mình vẫn đưa chân gạt chỗ để chân sau.

P nhìn mình.

Khẽ cười.

– Anh vẫn vậy...

– Lúc nào cũng khiến người khác xao xuyến.


Mình chỉ cười.

Không đáp.

Suốt quãng đường.

Hai đứa hầu như chẳng nói gì.

Chỉ có tiếng gió lạnh đầu xuân lùa qua.

Thỉnh thoảng.

P hỏi vài câu vu vơ.

Mình trả lời ngắn gọn.

Rồi lại im lặng.

...

Gần nửa tiếng sau.

Xe dừng trước cổng nhà em.

Mình định quay xe.

Thì bất ngờ...

P ôm chặt lấy mình từ phía sau.

Vai em run lên.

Tiếng nấc nghẹn giữa màn sương sớm.

– Em chưa bao giờ quên được anh...

– Em nhớ anh lắm...

– Em... còn cơ hội nào không?

– Mình có thể bắt đầu lại được không anh?


Mình đứng lặng.

Rất lâu.

Không biết phải trả lời thế nào.

Cuối cùng.

Mình chỉ khẽ thở dài.

Nhẹ nhàng gỡ tay em ra.

Xoay người để em đối diện với mình.

Mình nhìn thẳng vào đôi mắt đã đỏ hoe ấy.

Khẽ cười.

– Ngốc lắm...

– Anh từng yêu em rất nhiều.

– Em cũng từng yêu anh.

– Nhưng chuyện của mình... dừng lại ở đó thôi.

– Mình không thể quay lại được nữa đâu.

– Quên anh đi.

– Đừng giữ những điều đã qua nữa.


Nghe xong.

P òa khóc.

Em ôm lấy mình lần nữa.

Như muốn giữ lại tất cả những gì còn sót lại.

Rồi bất chợt.

Em khẽ hôn lên môi mình.

Mình không đẩy em ra ngay.

Chỉ đứng yên.

Để em được hôn, được khóc.

Được nói lời cuối cùng với mối tình đầu của cả hai.

Một lúc sau.

Mình nhẹ nhàng lùi lại.

Đặt hai tay lên vai em.

Mỉm cười.

– Ngoan nhé.

– Anh về đây.

– Gửi lời chúc năm mới tới bố mẹ em giúp anh.


P không trả lời.

Chỉ cúi đầu.

Nước mắt vẫn lăn dài trên má.

Mình biết.

Đã đến lúc phải đi.

Nổ máy.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.

Đi được một đoạn.

Mình ngoái đầu nhìn lại.

Dưới ánh đèn vàng trước cổng.

P vẫn ngồi xổm một mình.

Ôm mặt khóc.

Hình ảnh ấy.

Có lẽ rất lâu sau này.

Mình vẫn không quên được.

...

Về đến nhà.

Mình nằm xuống giường.

Hai tay gối sau đầu.

Ngoài sân.

Tiếng gà bắt đầu gáy sáng.

Mình nhắm mắt.

Trong đầu lần lượt hiện lên khuôn mặt của P.

Rồi đến Linh.

Rồi những người con gái đã từng đi ngang cuộc đời mình.

Mỗi người.

Đều để lại trong mình một kỷ niệm.

Một bài học.

Và một đoạn thanh xuân không thể lấy lại.

Nghĩ đến đó.

Mắt mình cũng dần ríu lại.

Giấc ngủ đến rất nhanh.

Khép lại...

Một đêm giao thừa mà có lẽ, suốt nhiều năm sau, mình vẫn còn nhớ mãi.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Các bác ơi, e đang viết tiếp rồi, nhưng sau khi rít xong 3 điếu thuốc, em cũng mới viết được đoạn này cực kì ưng

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."

Đoạn này sẽ là kết của 1 chương nào đó nhé các bác, thấy ưng quá nên em nhá cho các bác đọc trước hehe
 

Bep

Yếu sinh lý
C
Các bác ơi, e đang viết tiếp rồi, nhưng sau khi rít xong 3 điếu thuốc, em cũng mới viết được đoạn này cực kì ưng

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."

Đoạn này sẽ là kết của 1 chương nào đó nhé các bác, thấy ưng quá nên em nhá cho các bác đọc trước hehe
Còn tôi thì
Sài gòn lạc nhau là mất , kẻ ở , người đi , lối vô tình ....
 

haiautrang

Yếu sinh lý
Các bác ơi, e đang viết tiếp rồi, nhưng sau khi rít xong 3 điếu thuốc, em cũng mới viết được đoạn này cực kì ưng

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."

Đoạn này sẽ là kết của 1 chương nào đó nhé các bác, thấy ưng quá nên em nhá cho các bác đọc trước hehe
đừng nói dành cho Linh nhé
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo