Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
các bác ơi, em viết được 100 chương tròn rồi, nhưng em buồn quá, viết đến đây em lại không muốn viết nữa các bác ạ, nó đau quá, đêm qua, trước khi ngủ, em đều cố nghĩ lại hồi ức lúc đấy, để hôm nay còn viết, nhưng đêm qua, e lại mơ về e nó, nước mắt lại rơi, hôm nay, viết đến chương 100, mà em cảm thấy muốn dừng các bác ạ. :(
 

duaconcuagio0101

Yếu sinh lý
các bác ơi, em viết được 100 chương tròn rồi, nhưng em buồn quá, viết đến đây em lại không muốn viết nữa các bác ạ, nó đau quá, đêm qua, trước khi ngủ, em đều cố nghĩ lại hồi ức lúc đấy, để hôm nay còn viết, nhưng đêm qua, e lại mơ về e nó, nước mắt lại rơi, hôm nay, viết đến chương 100, mà em cảm thấy muốn dừng các bác ạ. :(
đăng xong đưa em nó đọc, khéo lại phải va nhau lần nữa
 

ptpl

Yếu sinh lý
các bác ơi, em viết được 100 chương tròn rồi, nhưng em buồn quá, viết đến đây em lại không muốn viết nữa các bác ạ, nó đau quá, đêm qua, trước khi ngủ, em đều cố nghĩ lại hồi ức lúc đấy, để hôm nay còn viết, nhưng đêm qua, e lại mơ về e nó, nước mắt lại rơi, hôm nay, viết đến chương 100, mà em cảm thấy muốn dừng các bác ạ. :(
Kiểu lồn gì em Linh chả cắm sừng chú nhưng trong khi yêu nó chú cũng xơi bn con. Đau chó gì. Hồi sv a xác định toàn gái xa, mà a thì chỉ mong cưới gần nhà nên tâm lý nó nhẹ nhàng. Tuy có đứa lụy thật nhưng có vợ con rồi thì a chả BH tơ tưởng. Vững lên
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Kiểu lồn gì em Linh chả cắm sừng chú nhưng trong khi yêu nó chú cũng xơi bn con. Đau chó gì. Hồi sv a xác định toàn gái xa, mà a thì chỉ mong cưới gần nhà nên tâm lý nó nhẹ nhàng. Tuy có đứa lụy thật nhưng có vợ con rồi thì a chả BH tơ tưởng. Vững lên
haizz, bác nói chuẩn đấy, nhưng đến chương 100 thì nó khác lắm bác ạ :D, hãy chịu khó vào like pic giúp em và ngóng đến chương 100 nha bác
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
sang ngày mới rồi, nay em đăng giờ này nha các bác. Mai nhà em đổ mái cuối, nên sợ không có thời gian up cho các bác

Chương 49: Tạm biệt em

Sau những lần chuyển phòng liên tục, cuộc sống của bọn mình cũng dần ổn định trở lại.

Vẫn là những buổi sáng tất tả đến giảng đường.

Những bữa cơm sinh viên.

Những buổi chiều chơi game.

Những tối ngồi ngoài cửa phòng hút thuốc, nói đủ thứ chuyện trên đời.

Mọi thứ vẫn diễn ra đều đều.

Chỉ có...

Tình yêu của mình với Linh bắt đầu không còn như trước.

Những lần gặp nhau ít hơn

Hai đứa cãi nhau lại nhiều hơn.

Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.

Một tin nhắn trả lời chậm.

Một cuộc gọi nhỡ.

Hay đơn giản chỉ là một câu nói vô tình.

Thế mà cũng đủ để cả hai giận nhau.

Mỗi lần như vậy, mình đều là người xuống nước trước.

Có lẽ vì mình biết.

Yêu nhau, ở xa nhau.

Nhớ nhiều quá nên mới dễ hờn dỗi.

...

Nhưng rồi...

Có những lần xin lỗi cũng không còn đủ nữa.

Lần ấy.

Hai đứa cãi nhau thật sự.

Không còn là vài câu giận dỗi như trước.

Mà là một trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày quen nhau.

Sau hôm đó.

Không ai nhắn tin.

Không ai gọi điện.

Không ai chịu xuống nước.

Một ngày...

Hai ngày...

Rồi một tuần.

...

Cu Dương biết chuyện.

Nó chẳng hỏi nhiều.

Chỉ ngồi cạnh.

Vỗ nhẹ vai mình.

— Rồi đâu lại vào đấy thôi.

Mình chỉ cười.

Một nụ cười chẳng vui chút nào.

...

Thời gian cứ thế trôi.

Một tuần...

Rồi hai tuần...

Mình lại quay về những ngày chỉ biết học và cày game.

Đêm nào cũng nằm cầm điện thoại.

Hy vọng màn hình sáng lên.

Hy vọng là tên em hiện ra.

Nhưng...

Không có gì cả.

Facebook của mình cũng bị em chặn.

Muốn vào xem em sống thế nào.

Cũng không được.

Nhiều đêm chỉ biết đặt điện thoại xuống.

Quay mặt vào tường.

Rồi ngủ.

...

Cho đến một hôm.

Đúng gần một tháng kể từ ngày hai đứa không còn liên lạc.

Hôm ấy.

Mình với Dương vừa đánh game xong.

Hai thằng ra quán trà đá gần đó uống nước.

Đang ngồi thì Dương khẽ huých vai mình.

— Ê...

— Linh kìa.

Mình quay lại.

Tim như ngừng đập.

Đúng là em. Em của mình đây rồi

Ơ Nhưng! Nhưng sao ...

Em đang ngồi sau chiếc xe máy quen thuộc.

Chiếc xe của thằng từng nhiều lần đưa đón em.

Máu trong người mình như nóng bừng lên.

Mình đứng bật dậy.

Định lao ra đường để chặn lại

Nhưng Dương lập tức giữ chặt vai mình.

— Bình tĩnh. Từ từ

— Nhỡ đâu chuyện không như mày nghĩ thì sao?

— Nghe tao, giờ tao với mày đi theo sau xem thế nào đã..

Mình hít một hơi thật sâu.

Rồi gật đầu.

...

Hai thằng lặng lẽ chạy theo sau.

Đi được một đoạn.

Chiếc xe dừng trước khu trọ của em.

Mình khẽ thở phào.

Có lẽ...

Chỉ là giống mọi lần, thằng kia nó nằng nặc đưa về thôi.

Mình còn định đợi cậu ta đi rồi sẽ sang gặp em.

Làm hòa.

Kết thúc một tháng chiến tranh lạnh.

Nhưng...

Điều xảy ra ngay sau đó khiến mình chết lặng.

Thằng đấy quay người.

Nhẹ nhàng kéo em vào lòng.

Linh không né.

Em chỉ mỉm cười.

Rồi...

Hai người hôn nhau.

...

Mình đứng bất động.

Không tin vào mắt mình.

Dụi mắt.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Khung cảnh trước mặt vẫn vậy.

Mình không nghe thấy gì nữa.

Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.

Chỉ còn tiếng tim mình vỡ vụn.

...

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Ướt cả cổ áo.

Mình bật cười.

Một nụ cười đau đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Hóa ra...

Đến cuối cùng.

Mình vẫn mất em. Tình yêu đẹp của mình chỉ đến đây sao?

...

Đang tính quay người lên xe đi về

Thì bên cạnh, thằng Dương bỗng lao vụt về phía 2 đứa em

Mình thấy em ngỡ ngàng

Đứng xa nên mình không nghe được, chỉ thấy

Nó quát lớn điều gì đó.

Rồi túm cổ, đấm thẳng mặt thằng kia, nó ngã xuống.

Hai bên giằng co vài giây.

Rồi cu Dương nó chỉ về phía mình

Linh hoảng hốt.

Ôm mặt bật khóc. Người khụy xuống

Mình đứng nhìn tất cả.

Không còn chút sức lực nào để tiến lên.

Mình cười, một nụ cười đau khổ

Rồi lặng lẽ quay người.

Bỏ đi.

...

Dương đuổi theo sau.

Kịp giữ lấy mình.

Nó không nói nhiều.

Chỉ kéo mình lên xe.

Rồi chở thẳng tới một quán nhậu gần cổng Viện A.

Hai thằng ngồi xuống.

Nó gọi một đĩa chân giò.

Một đĩa chân gà.

Và hai chai táo mèo.

Không ai nói câu nào.

Chỉ có tiếng chạm cốc.

Rồi uống.

Lại rót.

Lại uống.

...

Hai chai rượu cạn sạch.

Mình định gọi thêm.

Dương giữ tay lại.

— Thôi.

— Uống nữa thì chỉ có vào viện.

Mình nhìn nó.

Rồi bật cười.

Một tiếng cười rất lớn.

Lớn đến mức cả quán đều quay sang nhìn.

Tiếng cười ấy...

Có lẽ còn đau hơn cả nước mắt.

...

Ra khỏi quán.

Mình bảo Dương.

— Mày về trước đi.

— Tao đi bộ một lúc.

— Yên tâm.

— Tao không ngu đến mức làm chuyện dại đâu.

Nó nhìn mình thật lâu.

Rồi khẽ gật đầu.

Trước khi đi.

Nó lặng lẽ bật chuông điện thoại của mình lên.

— Có gì thì gọi tao.

— Tao chờ ở phòng.

Đúng là...

Bạn thân.

Nhiều lúc chẳng cần nói gì.

Vẫn hiểu nhau.

...

Mình đi.

Đi qua những con đường từng chở em.

Đi qua bến xe buýt.

Qua hàng ghế đá.

Qua góc sân trường

Qua con dốc quen thuộc.

Rồi...

Lại bước về xóm trọ cũ.

Nơi tình yêu của hai đứa từng bắt đầu.

Đứng thật lâu trước căn phòng ngày nào.

Ngoài trời.

Mưa bắt đầu đổ xuống.

Ban đầu lất phất.

Rồi nặng hạt.

Chỉ trong chốc lát.

Cả người mình đã ướt sũng.

Mình vẫn đứng đó.

Nhìn về phía căn phòng từng ngập tràn tiếng cười của hai đứa.

Nơi từng là cả thanh xuân của mình.

...

Rồi mình quay lưng.

Bước đi.

Không ngoái đầu lại nữa.

...

Về đến phòng.

Dương giật mình khi thấy mình ướt như chuột lột.

Nó sờ lên trán.

— Địt mẹ...

— Thằng này cảm rồi.

Không nói thêm câu nào.

Nó dìu mình thay quần áo.

Lại chạy đi mua thuốc.

Lúc mang thuốc về.

Mình chỉ nhìn nó.

Khẽ cười.

Có những lúc mới hiểu.

Tình yêu có thể rời đi.

Nhưng một người anh em thật sự...

Sẽ luôn ở lại.

...

Uống thuốc xong.

Mình nằm xuống.

Nhắm mắt.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Mình không còn nghĩ đến việc níu kéo nữa.

Chỉ thì thầm một câu trong lòng.

"Tạm biệt em..."

"Người con gái của những năm tháng thanh xuân đẹp nhất."
 

Themalaihay

Yếu sinh lý
sang ngày mới rồi, nay em đăng giờ này nha các bác. Mai nhà em đổ mái cuối, nên sợ không có thời gian up cho các bác

Chương 49: Tạm biệt em

Sau những lần chuyển phòng liên tục, cuộc sống của bọn mình cũng dần ổn định trở lại.

Vẫn là những buổi sáng tất tả đến giảng đường.

Những bữa cơm sinh viên.

Những buổi chiều chơi game.

Những tối ngồi ngoài cửa phòng hút thuốc, nói đủ thứ chuyện trên đời.

Mọi thứ vẫn diễn ra đều đều.

Chỉ có...

Tình yêu của mình với Linh bắt đầu không còn như trước.

Những lần gặp nhau ít hơn

Hai đứa cãi nhau lại nhiều hơn.

Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.

Một tin nhắn trả lời chậm.

Một cuộc gọi nhỡ.

Hay đơn giản chỉ là một câu nói vô tình.

Thế mà cũng đủ để cả hai giận nhau.

Mỗi lần như vậy, mình đều là người xuống nước trước.

Có lẽ vì mình biết.

Yêu nhau, ở xa nhau.

Nhớ nhiều quá nên mới dễ hờn dỗi.

...

Nhưng rồi...

Có những lần xin lỗi cũng không còn đủ nữa.

Lần ấy.

Hai đứa cãi nhau thật sự.

Không còn là vài câu giận dỗi như trước.

Mà là một trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày quen nhau.

Sau hôm đó.

Không ai nhắn tin.

Không ai gọi điện.

Không ai chịu xuống nước.

Một ngày...

Hai ngày...

Rồi một tuần.

...

Cu Dương biết chuyện.

Nó chẳng hỏi nhiều.

Chỉ ngồi cạnh.

Vỗ nhẹ vai mình.

— Rồi đâu lại vào đấy thôi.

Mình chỉ cười.

Một nụ cười chẳng vui chút nào.

...

Thời gian cứ thế trôi.

Một tuần...

Rồi hai tuần...

Mình lại quay về những ngày chỉ biết học và cày game.

Đêm nào cũng nằm cầm điện thoại.

Hy vọng màn hình sáng lên.

Hy vọng là tên em hiện ra.

Nhưng...

Không có gì cả.

Facebook của mình cũng bị em chặn.

Muốn vào xem em sống thế nào.

Cũng không được.

Nhiều đêm chỉ biết đặt điện thoại xuống.

Quay mặt vào tường.

Rồi ngủ.

...

Cho đến một hôm.

Đúng gần một tháng kể từ ngày hai đứa không còn liên lạc.

Hôm ấy.

Mình với Dương vừa đánh game xong.

Hai thằng ra quán trà đá gần đó uống nước.

Đang ngồi thì Dương khẽ huých vai mình.

— Ê...

— Linh kìa.

Mình quay lại.

Tim như ngừng đập.

Đúng là em. Em của mình đây rồi

Ơ Nhưng! Nhưng sao ...

Em đang ngồi sau chiếc xe máy quen thuộc.

Chiếc xe của thằng từng nhiều lần đưa đón em.

Máu trong người mình như nóng bừng lên.

Mình đứng bật dậy.

Định lao ra đường để chặn lại

Nhưng Dương lập tức giữ chặt vai mình.

— Bình tĩnh. Từ từ

— Nhỡ đâu chuyện không như mày nghĩ thì sao?

— Nghe tao, giờ tao với mày đi theo sau xem thế nào đã..

Mình hít một hơi thật sâu.

Rồi gật đầu.

...

Hai thằng lặng lẽ chạy theo sau.

Đi được một đoạn.

Chiếc xe dừng trước khu trọ của em.

Mình khẽ thở phào.

Có lẽ...

Chỉ là giống mọi lần, thằng kia nó nằng nặc đưa về thôi.

Mình còn định đợi cậu ta đi rồi sẽ sang gặp em.

Làm hòa.

Kết thúc một tháng chiến tranh lạnh.

Nhưng...

Điều xảy ra ngay sau đó khiến mình chết lặng.

Thằng đấy quay người.

Nhẹ nhàng kéo em vào lòng.

Linh không né.

Em chỉ mỉm cười.

Rồi...

Hai người hôn nhau.

...

Mình đứng bất động.

Không tin vào mắt mình.

Dụi mắt.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Khung cảnh trước mặt vẫn vậy.

Mình không nghe thấy gì nữa.

Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.

Chỉ còn tiếng tim mình vỡ vụn.

...

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Ướt cả cổ áo.

Mình bật cười.

Một nụ cười đau đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Hóa ra...

Đến cuối cùng.

Mình vẫn mất em. Tình yêu đẹp của mình chỉ đến đây sao?

...

Đang tính quay người lên xe đi về

Thì bên cạnh, thằng Dương bỗng lao vụt về phía 2 đứa em

Mình thấy em ngỡ ngàng

Đứng xa nên mình không nghe được, chỉ thấy

Nó quát lớn điều gì đó.

Rồi túm cổ, đấm thẳng mặt thằng kia, nó ngã xuống.

Hai bên giằng co vài giây.

Rồi cu Dương nó chỉ về phía mình

Linh hoảng hốt.

Ôm mặt bật khóc. Người khụy xuống

Mình đứng nhìn tất cả.

Không còn chút sức lực nào để tiến lên.

Mình cười, một nụ cười đau khổ

Rồi lặng lẽ quay người.

Bỏ đi.

...

Dương đuổi theo sau.

Kịp giữ lấy mình.

Nó không nói nhiều.

Chỉ kéo mình lên xe.

Rồi chở thẳng tới một quán nhậu gần cổng Viện A.

Hai thằng ngồi xuống.

Nó gọi một đĩa chân giò.

Một đĩa chân gà.

Và hai chai táo mèo.

Không ai nói câu nào.

Chỉ có tiếng chạm cốc.

Rồi uống.

Lại rót.

Lại uống.

...

Hai chai rượu cạn sạch.

Mình định gọi thêm.

Dương giữ tay lại.

— Thôi.

— Uống nữa thì chỉ có vào viện.

Mình nhìn nó.

Rồi bật cười.

Một tiếng cười rất lớn.

Lớn đến mức cả quán đều quay sang nhìn.

Tiếng cười ấy...

Có lẽ còn đau hơn cả nước mắt.

...

Ra khỏi quán.

Mình bảo Dương.

— Mày về trước đi.

— Tao đi bộ một lúc.

— Yên tâm.

— Tao không ngu đến mức làm chuyện dại đâu.

Nó nhìn mình thật lâu.

Rồi khẽ gật đầu.

Trước khi đi.

Nó lặng lẽ bật chuông điện thoại của mình lên.

— Có gì thì gọi tao.

— Tao chờ ở phòng.

Đúng là...

Bạn thân.

Nhiều lúc chẳng cần nói gì.

Vẫn hiểu nhau.

...

Mình đi.

Đi qua những con đường từng chở em.

Đi qua bến xe buýt.

Qua hàng ghế đá.

Qua góc sân trường

Qua con dốc quen thuộc.

Rồi...

Lại bước về xóm trọ cũ.

Nơi tình yêu của hai đứa từng bắt đầu.

Đứng thật lâu trước căn phòng ngày nào.

Ngoài trời.

Mưa bắt đầu đổ xuống.

Ban đầu lất phất.

Rồi nặng hạt.

Chỉ trong chốc lát.

Cả người mình đã ướt sũng.

Mình vẫn đứng đó.

Nhìn về phía căn phòng từng ngập tràn tiếng cười của hai đứa.

Nơi từng là cả thanh xuân của mình.

...

Rồi mình quay lưng.

Bước đi.

Không ngoái đầu lại nữa.

...

Về đến phòng.

Dương giật mình khi thấy mình ướt như chuột lột.

Nó sờ lên trán.

— Địt mẹ...

— Thằng này cảm rồi.

Không nói thêm câu nào.

Nó dìu mình thay quần áo.

Lại chạy đi mua thuốc.

Lúc mang thuốc về.

Mình chỉ nhìn nó.

Khẽ cười.

Có những lúc mới hiểu.

Tình yêu có thể rời đi.

Nhưng một người anh em thật sự...

Sẽ luôn ở lại.

...

Uống thuốc xong.

Mình nằm xuống.

Nhắm mắt.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Mình không còn nghĩ đến việc níu kéo nữa.

Chỉ thì thầm một câu trong lòng.

"Tạm biệt em..."

"Người con gái của những năm tháng thanh xuân đẹp nhất."
Up hết đi r ngủ mai bận nhà ngày kia gặp lại tml đang cuốn thức chờ mỗi m đcm
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 50: Khép lại kí ức...​

Những ngày sau đó...

Mình gần như biến thành một con người khác.

Lầm lì.

Ít nói.

Và nát.

Nát đúng nghĩa.

Ngày nào cũng vậy, cứ trời vừa nhá nhem tối là mình lại tìm đến rượu. Không phải vì nghiện, mà vì chỉ có rượu mới khiến đầu óc mình bớt nghĩ đến em. Có những hôm uống đến mức chẳng biết mình về phòng bằng cách nào. Có hôm đang đi giữa đường cũng ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại rồi cười một mình như thằng dở.

Dương thấy mình như vậy cũng chẳng biết làm gì hơn.

Ngày nào nó cũng cằn nhằn.

"Mày uống vừa thôi."

"Dạ dày mày sắp thủng rồi đấy."

Mình chỉ cười.

Một nụ cười nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

...

Còn em...

Em vẫn tìm mình.

Ngay ngày hôm sau.

Em sang phòng.

Xin lỗi.

Giải thích.

Muốn gặp mình.

Nhưng mình trốn.

Không phải vì ghét em.

Cũng chẳng phải vì hận.

Mà vì...

Mình sợ.

Sợ chỉ cần nhìn thấy em.

Nghe em gọi một tiếng "anh" thôi...

Là mình sẽ ôm em.

Rồi lại tha thứ tất cả.

...

Có những hôm Dương đi học về.

Nó ngồi xuống cạnh mình.

Rít một hơi thuốc thật dài.

Rồi khẽ nói.

"Hôm nay Linh lại đứng ngoài cửa."

"Nó khóc gần một tiếng."

"Nó xin tao gọi mày."

"Tao bảo... mày ngủ."

Mình vẫn nằm quay mặt vào tường.

Không trả lời.

Chỉ thấy gối mình ướt lúc nào không biết.

...

Có hôm.

Nó lại bảo.

"Mày gặp nó một lần đi."

"Có gì nói cho rõ."

Nhưng mình lắc đầu.

Mình không muốn.

Không phải không còn yêu.

Mà vì...

Yêu quá.

Nên không đủ dũng cảm để đối diện.

...

Suốt gần một tháng.

Mình nghỉ học.

Đóng cửa phòng.

Chỉ sống bằng mì tôm.

Thuốc lá.

Và rượu.

May mà có Dương.

Nó điểm danh hộ.

Xin bài hộ.

Mua cơm.

Mua thuốc.

Chứ không mình cũng bị học lại rồi.

Thậm chí có hôm mình say quá.

Nó còn phải cõng mình từ cổng xóm vào phòng.

Có lần.

Hai thằng ngồi trước cửa.

Nó nhìn mình rất lâu.

Rồi cười buồn.

"Đúng là số mày."

"Đào hoa thì đào hoa."

"Mà yêu đứa nào cũng khổ."

Mình nghe xong.

Bật cười.

Một tiếng cười khản đặc.

Rồi nước mắt lại chảy.

...

Cho đến một tháng sau.

Sau một đêm say đến mức nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa phòng.

Sáng hôm ấy.

Mình tỉnh dậy.

Đầu đau như muốn nứt.

Miệng đắng ngắt.

Mùi rượu.

Mùi thuốc.

Mùi mồ hôi.

Quện vào nhau.

Căn phòng bừa bộn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.

Mình lững thững bước vào nhà vệ sinh.

Ngẩng đầu lên nhìn gương.

Rồi chết lặng.

Người trong gương...

Là ai vậy?

Đầu tóc rối bù.

Râu ria mọc kín.

Đôi mắt hõm sâu.

Quầng mắt thâm đen.

Mặt hốc hác.

Quần áo bẩn.

Móng tay đen sì.

Mình đứng nhìn rất lâu.

Đột nhiên...

Nước mắt rơi xuống.

Mình chống hai tay vào bồn rửa mặt.

Khóc như một đứa trẻ.

"Em à..."

"Sao em làm anh thành ra thế này..."

...

Khóc chán.

Mình ngồi bệt xuống nền nhà.

Đầu óc trống rỗng.

Rồi bất chợt.

Hình ảnh bố.

Hình ảnh mẹ.

Hình ảnh con em gái.

Hiện lên trong đầu.

Nếu bố mẹ nhìn thấy mình bây giờ...

Hai người sẽ đau lòng đến mức nào?

Mình không còn quyền gục nữa.

Thật sự không còn nữa.

...

Sáng hôm ấy.

Mình cạo sạch bộ râu.

Đi cắt tóc.

Tắm thật lâu.

Giặt hết đống quần áo.

Cắt móng tay.

Dọn lại phòng

Rồi đứng trước gương.

Không còn đẹp trai.

Không còn phong độ.

Nhưng...

Ít nhất.

Đã giống một con người.

...

Dương đi học về.

Mở cửa.

Đứng sững.

Rồi lao đến ôm chầm lấy mình.

Đúng.

Là ôm thật.

Nó cười.

Mắt đỏ hoe.

"Địt mẹ..."

"Cuối cùng mày cũng sống lại rồi."

Nghe câu ấy.

Mình quay mặt đi.

Nước mắt lại chảy.

...

Buổi tối.

Ăn cơm xong.

Mình mặc áo.

Đi ra ngoài.

Dương hỏi.

"Đi đâu?"

Mình cười.

Nhẹ thôi.

"Đi trả lại ký ức."

Nó hiểu.

Chỉ gật đầu.

"Cố lên."

"Đừng để quá khứ giết chết mày."

...

Mình đi.

Không xe.

Không ai.

Chỉ một mình.

Đi lại tất cả những nơi từng có em.

Quán trà đá.

Bến xe buýt.

Ghế đá.

Con đường hai đứa từng nắm tay.

Quán sữa chua.

Xiên nướng.

Xóm trọ cũ.

Phòng trọ cũ.

Mỗi nơi.

Mình đều đứng thật lâu.

Có nơi còn tưởng như vẫn nghe tiếng em cười.

Vẫn thấy em chạy phía trước.

Quay lại gọi.

"Anh M ơi..."

Mình đưa tay ra.

Nhưng...

Chẳng còn ai.

...

Điểm cuối cùng.

Là trước phòng trọ của em.

Mình đứng rất lâu.

Đốt một điếu thuốc.

Rít thật sâu.

Rồi lấy điện thoại.

Gọi cho em.

Hai hồi chuông.

Em bắt máy.

Giọng nghẹn lại.

"Anh..."

"Em đây..."

Rồi em khóc.

Khóc đến mức không nói thành lời.

Chỉ còn tiếng nấc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên mình.

Tim mình như bị ai bóp nát.

Mình cố nuốt nước mắt.

Khẽ nói.

"Nếu em rảnh..."

"Anh đang đứng dưới cổng."

...

Chưa đầy một phút.

Em chạy xuống.

Vừa nhìn thấy mình.

Em lao tới ôm chặt.

Ôm mạnh đến mức mình cảm nhận được cả người em run lên.

Em khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Vai áo mình ướt đẫm.

Mình cũng ôm em.

Thật chặt.

Có lẽ...

Đó là lần cuối cùng trong đời. được ôm em

...

Một lúc sau.

Mình nhẹ nhàng gỡ tay em ra.

"Anh muốn nghe."

Em vừa khóc vừa kể.

Kể hết.

Không giấu điều gì.

Rằng em yếu lòng.

Rằng em sai.

Rằng em để mọi chuyện đi quá xa.

Rằng sau hôm ấy em đã biết vì cái tôi cao mà khiến mình khổ thế này

Ngày nào cũng sang tìm mình.

Ngày nào cũng khóc.

Ngày nào cũng hy vọng mình mở cửa.

...

Nghe xong.

Mình chẳng trách.

Chẳng mắng.

Chẳng chửi.

Chỉ thấy...

Đau.

Đau đến mức không còn cảm giác gì nữa.

Mình bước lên.

Lần cuối cùng.

Ôm em.

Thật lâu.

Rồi khẽ hôn lên trán em.

Giống như ngày đầu tiên yêu nhau.

Mình cười.

Nụ cười méo mó.

"Thôi em."

"Mình dừng ở đây."

"Anh tha thứ."

"Nhưng..."

"Anh không thể yêu em thêm lần nào nữa."

...

Em gào lên.

Không.

Anh đừng.

Em xin anh.

Em biết sai rồi.

Cho em một lần thôi.

Một lần cuối.

Em quỳ xuống.

Nắm chặt tay mình.

Mình nhắm mắt.

Từng ngón tay...

Tự gỡ tay em ra.

Đó là động tác khó nhất mình từng làm trong đời.

Khó hơn tất cả.

...

Mình nhìn em.

Cố ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy.

Để sau này...

Nếu có quên.

Thì vẫn nhớ rằng...

Đã từng có một người con gái.

Mình yêu hơn cả bản thân.

...

"Cảm ơn em..."

"Cảm ơn vì đã cùng anh đi hết một đoạn thanh xuân."

"Anh sẽ nhớ em nhiều lắm."

"Nhưng..."

"Anh không thể ở lại nữa."

...

Nói xong.

Mình quay lưng.

Đi.

Sau lưng.

Tiếng em khóc.

Tiếng em gọi tên mình.

Tiếng bước chân em chạy theo.

Rồi ngã xuống.

Mình nghe thấy hết.

Nhưng...

Không quay đầu.

Vì mình biết.

Chỉ cần quay lại một lần thôi.

Mình sẽ ôm em.

Rồi mọi đau đớn sẽ lại bắt đầu.

...

Đêm hôm đó.

Mưa rất to.

Không biết mưa thật.

Hay chỉ là nước mắt mình hòa cùng nước mưa nữa.

Mình vừa đi.

Vừa khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Khóc cho mối tình này

Khóc cho tuổi trẻ.

Khóc cho hai đứa.

Khóc cho những lời hứa sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời...

Cuối cùng.

Vẫn chỉ còn lại...

Mình.

Và một người con gái...

Đã từng là cả thế giới của mình.

Tạm biệt em.

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."
 

perfectworld

Yếu sinh lý
Cả 2 đứa đều còn rất trẻ.suy nghĩ chưa trưởng thành.khi xa nhau thì cũng đều có ng khác ở gần.P có thằng khác đưa đón thì chú em cũng có e Linh ở cạnh bên.yếu tố khoảng cách chính là phép thử.ra ngoài đời có nhiều va vấp,nhiều biến số ,nên ko hợp nhau nữa là chuyện bt
đọc chap 19 tôi cảm thấy khá buồn
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 51: Người ở lại sau cơn mưa
Thế đấy...

Vậy là mình cũng chính thức khép lại mối tình đầy đau thương ấy.

Không còn giận.

Không còn trách.

Cũng chẳng còn đủ sức để hận.

Chỉ còn lại một khoảng trống rất lớn trong lòng.
...
Sáng hôm sau.

Sau gần một tháng biến mất khỏi giảng đường, mình quay trở lại lớp.

Mọi thứ vẫn vậy.

Vẫn dãy hành lang quen thuộc.

Vẫn những hàng ghế cũ.

Vẫn tiếng loa rè rè báo vào tiết.

Chỉ có mình...

Đã không còn là mình của một tháng trước nữa.

Bước vào lớp, khá nhiều đứa bạn chạy lại hỏi han.

Đứa thì vỗ vai.

Đứa thì ôm lấy mình.

Đứa thì chửi yêu.
  • Địt mẹ, cuối cùng cũng chịu đi học rồi à?
Có đứa biết chuyện thì thở dài.
  • Thương mày thật.
Có đứa thì bực thay.
  • Con bé ấy làm thế là quá đáng.
Mình chỉ cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Mình không muốn trách ai nữa.

Chuyện cũng qua rồi.
...
Buổi học hôm ấy, lần đầu tiên sau rất lâu, mình thật sự tập trung.

Từng dòng chữ.

Từng lời giảng.

Đều được mình ghi chép cẩn thận.

Mình nghỉ mất cả tháng.

Nếu không cố gắng...

Mình sẽ phụ lòng bố mẹ.

Phụ công sức bao người đã lo lắng cho mình.
...
Ra chơi.

Vẫn như mọi khi.

Mấy thằng kéo nhau ra quán trà đá cổng trường.

Cốc trà đá.

Bi thuốc lào.

Vài câu chuyện linh tinh.

Không khí quen thuộc đến lạ.

Mấy thằng nhìn mình rồi cười.
  • Thế mới là M chứ.
  • Trông có sức sống hẳn.
Nghe vậy.

Mình cũng chỉ cười.

Đúng.

Ít nhất...

Mình đã bắt đầu sống lại.
...
Đang chuẩn bị vào lớp thì V.Anh chạy lại.

Nàng nhìn mình từ đầu đến chân.

Khẽ chau mày.
  • Gầy đi nhiều thật đấy.
  • Nhưng thế này mới giống M mình biết.
Mình cười.

Khẽ véo nhẹ má nàng.
  • Rồi sẽ béo lại thôi.
Nàng cũng cười theo.

Nụ cười rất hiền.
...
Chiều về.

Mình và Dương lại cặm cụi nấu cơm.

Chỉ còn hai thằng.

Không còn tiếng Linh chạy sang hỏi:

"Hôm nay ăn gì thế?"

Không còn ai tranh phần rửa rau.

Không còn ai đứng cạnh mình trong căn bếp nhỏ.

Có lúc đang thái thịt.

Mình lại khựng lại.

Nhớ em.

Rồi lại tự cười buồn.

Thôi...

Nghĩ nhiều làm gì nữa.
...
Sau chuyện ấy.

Mình gần như khép lòng với tất cả con gái.

Y nhắn.

Mình không trả lời.

Chị Samsung nhắn.

Mình cũng chỉ xem rồi để đấy.

V.Anh đôi lúc hỏi han.

Mình cũng chỉ đáp vài câu.

Không phải vì lạnh lùng.

Mà vì...

Mình sợ yêu.

Sợ một lần nữa đặt hết lòng mình vào ai đó.

Rồi lại nhận lấy kết cục như cũ.
...
Thời gian trôi rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã đến đợt ôn thi cuối kỳ.

Vậy là cũng sắp hết năm nhất.

Nhanh thật.

Hai thằng lại bắt đầu chuỗi ngày cắm mặt vào giáo trình.

Đêm học.

Ngày học.

Ăn cũng học.

Mà học vẫn chẳng vào.

Nhất là mình.

Nghỉ mất cả tháng nên nhiều kiến thức gần như mù tịt.

Đọc đến đâu.

Rối đến đấy.
...
Sáng hôm ấy.

Đang vò đầu bứt tai với mấy trang giải phẫu.

Điện thoại rung lên.

Là V.Anh.

"M rảnh không?"

"Đi uống nước cho khuây khỏa nhé!."

Mình bật cười.

Đúng lúc thật.

Nhớ ra nàng học cũng top giỏi trong lớp.

Tiện thể hỏi bài luôn.

Mình nhắn lại.

"M ở phòng."

"Đợi M sang đón."
...
Mình thay quần áo.

Vuốt lại tóc.

Cầm chìa khóa xe của Dương.

Thằng Dương ngẩng lên.
  • Đi đâu đấy?
  • Tán gái à?
Mình cười.
  • Tán tán cái địt mẹ mày
  • Bố đi hỏi bài. Sợ yêu rồi
Nó nhếch mép.
  • Ừ...
  • Tao xem được mấy hôm.
Hai thằng cùng phá lên cười.
...
Theo địa chỉ V.Anh gửi.

Đây là lần đầu tiên mình sang phòng nàng.

Tệ thật, bao nhiêu lần nàng rủ sang chơi, nàng cũng qua phòng mình bao lần

Mà mình chẳng qua phòng nàng lấy một lần

Đứng trước cửa.

Gọi điện báo.

Phải gần năm phút sau cửa mới mở.

V.Anh ló đầu ra.

Mái tóc còn hơi rối.

Thấy mình liền cười.
  • Đợi lâu không?
Mình trêu.
  • Dọn phòng à mà lâu thế?
Nàng lườm.
  • Đâu.
  • Phòng lúc nào cũng ngăn nắp
  • Người ta thay quần áo ấy
Rồi quay người đi vào.
...
Bước vào phòng.

Ấn tượng đầu tiên là...

Thơm.

Mùi nước xả vải.

Mùi nước hoa.

Thoang thoảng khắp căn phòng.

Không gian cũng rất gọn gàng.

Khoảng hai chục mét vuông.

Mọi thứ đều được sắp xếp ngay ngắn.

Điều khiến mình bật cười là...

Hầu như cái gì cũng màu hồng.

Từ ga giường.

Rèm cửa.

Bàn học.

Đến cả chiếc ấm siêu tốc.

Đúng kiểu con gái.
...
V.Anh mang ra cho mình cốc nước mát.
Rồi cười.
  • M ngồi đợi tí nhé.
  • Tớ thay đồ.
Mình ngơ ngác.
  • Ơ...
  • Nãy chẳng thay rồi à?
Nàng chống nạnh.
  • Đồ ở nhà khác.
  • Ra ngoài phải khác chứ.
Đúng là...
Con gái.
...
Khoảng hai mươi phút sau.

Nàng bước ra.

Chiếc váy đuôi cá màu xám nhạt

Áo sơ mi tối màu.

Mái tóc buộc gọn phía sau.

Đôi giày cao gót nhỏ khiến dáng người càng thanh thoát.

Mình nhìn mất vài giây.

Bất giác...

Lại nhớ đến Linh.

Trong đầu vừa hiện lên hình ảnh ấy.

Mình lập tức lắc nhẹ.

Thôi.

Đừng nghĩ nữa.
...
V.Anh đưa tay nhéo nhẹ vai mình.
  • Nhìn gì ghê thế?
  • Đi thôi.
Mình cười.

Hai đứa xuống xe.

Theo thói quen mình gạt chân chống để nàng lên xe.

Nàng cười má hồng rồi bảo

“Cứ thế bảo sao”

Đường phố đầu hè đông hơn hẳn.

Nàng ngồi phía sau.

Nhẹ nhàng ôm lấy eo mình.

Mình khoái chứ

Gái đẹp ôm mà

Nhưng mà, bộ ngực V.Anh, nó cứ cạ cạ vào lưng mình, khiến mình khó chịu

Đàn ông mà, ai chẳng thích

Thấy mình cứ ngọ nguậy

Nàng hỏi

“Sao thế M”
“Ngứa, có cái gì ý, nó cứ cạ cạ vào lưng nên ngứa”

Nàng cười rồi bấu vào eo mình

“Dâm tặc”

Mình cười khà khà

Không nói gì.

...
Hai đứa ghé vào một quán cà phê đối diện Viện Y học cổ truyền.

Chọn chỗ ngồi ngoài ban công tầng hai.

Có gió.

Mát hơn rất nhiều.

Đồ uống mang ra.

Theo phản xạ mình lấy bao thuốc.

Chưa kịp châm. Mới ngậm vào mồm

V.Anh đã đưa tay giữ lại.
  • Thôi.
  • Đừng hút.
  • Tớ không chịu được mùi thuốc. Hôi xì
Mình cười.

Lại cất bao thuốc vào túi.
  • Có hôn đâu mà sợ.
Nàng đỏ mặt.
Khẽ đánh nhẹ vào tay mình.
...
Hai đứa ngồi nói đủ chuyện.

Chuyện học.

Chuyện thi.

Rồi câu chuyện cũng chạm đến Linh.

V.Anh nhìn mình.

Nhẹ giọng.
  • Tớ nghe mọi người kể rồi...
  • Thương M lắm.
Mình im lặng vài giây.

Rồi cười.
  • Chuyện qua rồi.
  • Giờ chỉ lo thi thôi.
Nói xong.

Mình lấy luôn giáo trình trong balô ra.

Chỉ từng chỗ mình không hiểu.

V.Anh kiên nhẫn giải thích.

Từng chút một.

Đến mức cả hai quên luôn thời gian.

...
Đến khi nhìn đồng hồ.

Đã gần trưa.

Mình vỗ trán.
  • Chết.
  • Muộn rồi.
  • Đi ăn nhé.
V.Anh cười.
  • Được.
Hai đứa ghé quán gà rán trên đường Lương Ngọc Quyến.

Ăn.

Nói chuyện.

Cười vài câu vu vơ.

Đã rất lâu rồi...

Mình mới cười thoải mái như thế.
...
Đưa nàng về.

Xe chạy chầm chậm.

Đến trước cửa phòng.

V.Anh vẫn chưa chịu xuống.

Nàng ngồi phía sau.

Im lặng rất lâu.

Rồi bất ngờ hỏi.
  • M này...
  • M có biết...
  • Thật ra V.Anh thích M từ lâu rồi không?
  • À không, chính xác là đơn phương thì đúng hơn.
Mình khựng lại.

Không bất ngờ.

Có lẽ...

Mình cũng từng cảm nhận được đôi chút.

Chỉ là chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Mình cười nhẹ.

Không quay đầu.

Chỉ nhìn con đường phía trước.
  • Chuyện đến đâu...
  • Hay đến đó nhé.
  • Nếu có duyên...
  • Rồi mình sẽ gặp.
Sau lưng.

V.Anh không nói gì nữa.

Chỉ khẽ ôm mình chặt hơn một chút.
...
Xuống xe.

Nàng bất ngờ kiễng chân.

Hôn nhẹ lên má mình.

Rồi đỏ bừng mặt.

Chạy thật nhanh vào phòng.

Mình đưa tay sờ lên má.

Bật cười.

Lâu lắm rồi...

Mới có người khiến mình mỉm cười như vậy.

Nhưng...

Trong tim mình lúc ấy.

Vẫn còn nguyên một khoảng trống.

Một khoảng trống mang tên Linh.

Có lẽ...

Để yêu thêm một người.

Mình vẫn cần thêm rất nhiều thời gian.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 52: Một buổi chiều giữa mùa thi

Sau hôm ấy, cuộc sống của mình dần quay trở lại quỹ đạo.

Nếu như trước kia V.Anh chỉ âm thầm quan tâm thì bây giờ, sau khi thấy mình dần bước ra khỏi cú sốc với Linh, nàng gần như chủ động hơn hẳn.

Có hôm mang bài sang phòng chỉ cho mình.

Có hôm lại nấu cơm rồi gọi hai thằng sang ăn.

Có hôm chỉ nhắn một câu rất đơn giản:

"Hôm nay M học đến đâu rồi?"

Những dòng tin nhắn ấy không nhiều, nhưng đều đặn.

Đủ để mình biết...

Luôn có một người âm thầm đứng phía sau.

...

Mình biết V.Anh thích mình.

Thậm chí có lần, lúc hai đứa cùng ngồi xem lại giáo trình, nàng bất ngờ nghiêng người hôn nhẹ lên môi mình.

Mình sững lại.

Theo phản xạ liền lùi về sau.

Nàng cũng chỉ mỉm cười.

Không giận.

Không trách.

Không khóc.

Chỉ nhẹ nhàng nói:

  • Không sao...
  • Cứ từ từ thôi.
  • Tớ đợi được.
Câu nói ấy khiến mình nhớ rất lâu.

Bởi nó khác hoàn toàn với những gì mình từng trải qua.

V.Anh không ép mình phải yêu.

Chỉ kiên nhẫn đứng đó.

Đợi.

...

Những ngày ôn thi cuối kỳ khiến cả bọn gần như chẳng còn thời gian nghĩ đến chuyện khác.

Ban ngày lên giảng đường.

Chiều cắm mặt vào giáo trình.

Đêm lại thức đến khuya.

Ai cũng chỉ mong thi xong để được thở.

...

Một buổi sáng.

Dương vỗ vai mình.

  • Ê.
  • Hôm nay sang phòng người yêu tao chơi nhé.
Mình ngẩng lên.

  • Làm gì?
  • Nó rủ mãi.
  • Mà chị họ nó ở cạnh phòng.
  • Tao sang một mình ngại.
  • Mày đi cùng cho vui.
Mình cười.

  • Tao tưởng chuyện gì.
  • Chủ yếu là để mày có cơ hội ở riêng với con bé chứ gì.
Dương cười hề hề.

  • Đúng bạn thân.
  • Chỉ mày hiểu tao.
...

Hai thằng ghé mua một nồi lẩu rồi chạy sang.

Phòng người yêu Dương nhỏ nhưng rất gọn gàng.

Vừa bước vào đã thấy cô chị họ đứng dậy chào.

Tên H.

Hơn bọn mình đúng một tuổi.

Nói chuyện khá hoạt bát.

Để tạo không gian cho đôi bạn trẻ, mình chủ động rủ H ra ngoài mua thêm ít đồ.

Ngồi trên xe chắc mới quen, nên thấy nàng ta chỉ bám hờ vào eo mình thôi

Hai người vừa đi vừa nói chuyện.

Ban đầu còn khá ngại ngùng.

Sau một lúc thì cũng cởi mở hơn.

Hóa ra H cũng học Đại học Khoa học.

Nói chuyện hợp phết.

Dắt nàng ta đi ăn kem, chủ yếu để câu thêm giờ cho đôi gian phu dâm phụ kia thôi

Hỏi nhau thì mình nói phét là hơn nàng ta một tuổi, mất gì đâu

Rồi sau đó nàng cũng xưng anh em với mình

Thỉnh thoảng hai đứa lại phá lên cười vì mấy câu đùa vu vơ.

Ướm đã thấy hòm hòm giờ rồi đấy

Mình bảo nàng ta về

Khi về, thì nàng cũng chủ động ôm mình rồi chứ không còn ngại như lúc đi nữa

...

Khi quay về.

Dương ngồi ngoài cửa.

Chỉ cần nhìn ánh mắt nó là mình hiểu.

Bố cháu vừa đạt được mục đích.

Thấy mình.

Nó nháy mắt cười rõ đểu.

Mình chỉ lắc đầu.

  • Địt mẹ hnay mà không tạ ơn tao thì mày liệu
Nó cười hề hề.

  • Tí tao mời rượu.
...

Bốn người trải chiếu giữa phòng.

Nồi lẩu nghi ngút khói.

Thêm chai rượu quê mua vội ở quán tạp hóa. Quê cái lìn, mẹ kiếp

Rượu cay xè.

Uống đến đâu nóng cổ đến đấy. nhưng thôi uống tạm vậy



Nhưng câu chuyện thì càng lúc càng rôm rả.

Có lẽ vì đều là sinh viên.

Lại cùng độ tuổi.

Nên rất nhanh đã thân nhau.

Đến lúc H vô tình xưng "em" với mình.

Dương trợn tròn mắt.

  • Ơ...
  • Nãy giờ anh em từ bao giờ thế?
Mình cười tỉnh bơ. Còn nàng ta thì đỏ mặt

  • Vừa nhận. hóa ra có họ hàng
Dương bật cười.

  • Anh em cái con mẹ mày
Cả phòng lại được một trận cười nghiêng ngả.

...

Ăn uống xong. ĐỊnh về thôi

Thì dương kéo mình ra ngoài.

  • Mày ở lại thêm tí nhé.
  • Nãy tao đã được làm gì đâu
  • Mút mát được tí
  • Con bé sợ chúng mày về bất chợt
  • Nên không giám
Mình nhìn mặt nó.

Hiểu ngay.

  • Biết rồi.
Rồi thấy con bé bồ thằng dương xin con chị nó đi mua ít đồ với thằng Dương, cô chị gật đầu nhưng mắt vẫn có vẻ soi xét

Mình chỉ cười rồi bảo nhanh lên nhé, tao hơi mệt rồi

Rồi mình nghĩ

“Địt mẹ, ranh con nói phét không chớp mắt luôn”

Hai thằng nhìn nhau cười như hai thằng ngáo.

...

Mình và H chuyển sang phòng bên cạnh ngồi nói chuyện.

Ban đầu chỉ là vài câu về việc học.

Về quê quán.

Về cuộc sống sinh viên.

Không biết từ lúc nào.

Khoảng cách giữa hai người dần gần lại.

Có lẽ là vì chút men rượu.

Cũng có lẽ...

Là vì cả hai đều còn rất trẻ.

Khẽ ôm nàng ta vào lòng, rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, rồi những chiếc áo chiếc quần của nàng được lột ra một cách chuyên nghiệp từ mình

Vẫn những hành động quen thuộc, mình hôn từ môi rồi sang vành tai, cắn nhẹ nhẹ, nàng ta rên nhẹ nhàng trong cổ họng

Rồi đến cổ, xuống bầu vú, ngắm nhìn một chút, vú hơi bé, nhưng được cái nhìn cũng rất vừa mắt

Mình hơi giật mình vì ô núm vú đâu nhỉ, sao nó lại tụt vào trong thế kia, thấy mình nhìn mãi, nàng đỏ bừng mặt che đi

Mình cười rồi nhẹ nhàng hôn nàng ta, tao còn lâu mới chịu khuất phục nhá

Lấy lưỡi liếm nhẹ vào núm vú, rồi đảo quanh bầu vú đấy, một lúc sau, mới thấy đầu vú nàng ta nhô lên

Ô hay phết, đúng là có những cái bây giờ mình mới biết

Liếm chán chê bộ ngực, mình chuyển dần xuống khu vực cấm của nàng, khẽ tách đôi chân nàng ra, rôi mình nhẹ nhàng liếm vào cái khe suối đấy, hơi mặn mặn, chát chát, nhưng vẫn thơm

“ ư…ư…ư…ư anh ơi…. Nhẹ thôi…ư…ư”

Liếm chán chê, mình bắt đầu cởi dần quần áo mình ra, nàng thì vẫn đang đắm chìm trong men tình, nên vẫn thấy rên nhẹ nhàng và thở gấp,

Ngồi xuống, banh nhẹ háng nàng ra, rồi mình nhẹ nhàng ghé sát tai của nàng, vừa đâm thằng em mình vào vừa nói

“Cho anh nhé”

Giờ có bảo không thì cũng xong rồi em ạ, hehe

Từng nhịp, từng nhịp, nhấp của mình, khiến nàng ta oằn mình lên sung sướng, bên dưới nước lồn nàng cũng rỉ từng đợt ra kẽ đít

“ư.ư…ư… nhẹ thôi anh, e sợ mạnh lắm…ư..ư..ư”

Mình nhấp thêm khoảng 1 lúc thì kéo nàng lên, chắc cũng chuyên nghiệp, nên nàng đưa đẩy uốn éo nhịp nhàng lắm, làm mình cũng phê theo, nhiều lúc nào nhấp, rồi nàng ép lồn lại, làm mình suýt thì chớ

Nhấp thêm 1 chút thì thấy nàng thở gấp hơn, mình bám vào eo nàng rồi thúc từng đợt như vũ bão

“ư.ư…ư ôi ….ối a ơi…. ối e… sướng…. thốn quá….ư.ư.ư.”

Rồi cuối cùng, mình trút hết mọi tinh hoa vào trong lồn em, em cũng lên đỉnh ê vơ rét cùng mình

Nàng co giật 1 hồi rôi gục xuống người mình.

Lần này xong xuôi, mình chỉ ôm nàng, chứ không hôn trán



Nằm thêm 1 lúc thì thấy máy nàng có tin nhắn người gửi là <3

Mình khẽ nhếch môi cười, bố nhà ông, ông cứ ở đấy mà mùi mẫn, người yêu ông đang co giật bên tôi đây này

Rồi mình cũng chìm vào giấc ngủ cùng nàng

...

Đến chiều.

Tiếng gõ cửa vang lên.

H giật mình.

Cuống cuồng hai đứa mặc quần áo

Nàng day trán nhìn lo sợ

“làm thế nào bây giờ anh ơi”

“chết em mất thôi”

Mình chỉ cười, rồi bảo

“ Để anh lo”

Mình ra mở cửa.

Dương đứng ngoài.

Ánh mắt nó trợn ngược nhìn mình.

Mình bình thản. Nháy mắt

  • Bên kia điều hòa hỏng.
  • Qua đây ngồi cho mát.
Nó lấy mũi chó của nó khịt khịt

Nó quay ra nhìn H.

Rồi nhìn mình.

Cười đến mức không nói thành lời.

Làm nàng ta ngại đỏ mặt chạy về

Suốt quãng đường về.

Nó cứ lẩm bẩm.

  • Đúng là thằng chó.
  • Đi theo tao.
  • Cuối cùng lại băm luôn chị họ người yêu tao.
Mình bật cười.

  • Duyên số thôi.
Dương đạp nhẹ vào chân mình.

  • Số số cái mả mẹ mày.
Hai thằng nhìn nhau.

Cùng phá lên cười giữa con đường chiều đầy nắng.
 

perfectworld

Yếu sinh lý
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.



Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.



Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.



Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.



Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
đọan này cảm thấy xúc động nhất em ạ anh sn 95
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 53: Mùa thi và những nụ cười trở lại

Rồi cũng đến chuỗi ngày thi cử đầy căng thẳng.

Nếu như kỳ một, mình bước vào phòng thi với tâm trạng khá thoải mái, học đến đâu thi đến đấy, chẳng có điều gì phải bận tâm thì kỳ này lại hoàn toàn khác.

Sau gần một tháng nghỉ học vì biến cố với Linh, dù đã rất cố gắng cày lại kiến thức, nhưng trong đầu mình vẫn có những khoảng trống. Có những bài đọc đi đọc lại vẫn thấy mơ hồ, có những chỗ hiểu được một nửa rồi lại quên mất một nửa.

May mắn là khoảng thời gian ấy luôn có Dương và V.Anh ở bên.

Dương thì suốt ngày lôi mình ra quán trà đá, bắt uống nước, bắt học.

Còn V.Anh thì gần như trở thành gia sư bất đắc dĩ.

Tối nào cũng sang chỉ bài.

Những chỗ mình không hiểu, nàng đều kiên nhẫn giảng lại từng chút một.

Chính điều đó khiến mình tự nhủ...

Dù thế nào cũng không được để nợ một môn nào.

...

Buổi thi đầu tiên.

Lại đúng ngay môn khó nhất.

Giải phẫu.

Đây là môn mà chỉ cần nhìn quyển giáo trình thôi đã thấy đau đầu.

Bao nhiêu cơ.

Bao nhiêu thần kinh.

Bao nhiêu mạch máu.

Tên Latin thì dài ngoằng.

Chỉ cần nhầm một vị trí thôi là coi như mất điểm.

Nhưng lạ là...

Mình lại khá tự tin.

Một phần vì mình thuộc bài nhanh.

Một phần vì V.Anh kèm mình rất kỹ.

Bước vào phòng thi, mình còn tự nhủ:

"Lần này ổn."

Ấy vậy mà...

Đúng một tiếng sau bước ra.

Mặt mình dài như cái bơm.

Dương đứng ngoài nhìn thấy liền phá lên cười.

  • Sao rồi?
Mình thở dài.

  • Buồn thật...
  • Không biết có qua nổi không.
Dương gãi đầu.

  • Tao cũng thế.
  • Thôi... cùng chết.
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi tự nhiên cùng cười.

Đúng kiểu sinh viên.

Thi xong là thôi.

Lo cũng chẳng giải quyết được gì.

...

Buổi trưa.

Hai thằng mỗi đứa làm một ổ bánh mì.

Ăn vội.

Rồi lại cắm đầu ôn tiếp.

Chiều còn môn nữa.

MÔ PHÔI.

Môn này đỡ hơn.

Chủ yếu nhận diện tiêu bản, quá trình phát triển qua lam kính.

Không quá nặng về ghi nhớ như giải phẫu.

Ra khỏi phòng thi.

Lần này mặt mình tươi hẳn.

Ít nhất...

Cũng làm được kha khá.

...

Thi xong hai môn nặng nhất.

Hai thằng quyết định tự thưởng.

Làm luôn vài cốc bia.

Ngồi quán quen.

Vừa uống.

Vừa tranh luận xem câu nào đúng, câu nào sai.

Thằng nào cũng khăng khăng mình đúng.

Đến lúc chẳng ai chịu ai.

Lại cười phá lên.

...

Đang uống thì buồn đái quá

Mình đi vào nhà vệ sinh xả cho hết nỗi buồn rồi ra chiến tiếp.

Quay ra.

Thì thấy V.Anh đang ngồi cạnh Dương từ lúc nào.

Nàng cười.

Khẽ vẫy tay.

Hóa ra vừa đi học về, đi ngang qua thấy hai thằng nên ghé vào luôn.

Ba đứa ngồi thêm 2 ca nữa.

Không khí vui hơn hẳn.

Có lẽ...

Đã rất lâu rồi mình mới lại được cười nhiều như vậy.

...

Lúc đứng dậy.

V.Anh hơi chếnh choáng.

Mình nhìn chiếc xe của nàng.

Rồi nhìn nàng.

  • Để M chở về.
  • Say thế này ngã thì khổ.
Nàng ngoan ngoãn gật đầu.

Đến trước phòng.

Mình định đi bộ về.

Thì nàng chìa chìa chìa khóa xe.

  • M lấy xe tớ về đi.
  • Mai qua đón tớ cũng được.
Mình cầm chìa khóa.

Cười.

  • Không sợ M mang đi cắm à?
V.Anh nghiêng đầu.

Mỉm cười rất tinh nghịch.

  • Cắm thì...
  • Lấy thân M trả nợ.
Mình đứng đơ mất vài giây.

Rồi cả hai cùng bật cười.

Trước khi vào phòng.

Nàng còn khẽ thơm lên má mình một cái.

Rồi chạy biến.

Để lại mình đứng giữa sân.

Sờ sờ lên má.

Cười như thằng ngớ ngẩn.

...

Đi được nửa đường.

Mình huýt sáo.

Tâm trạng vui đến lạ.

Vừa về tới phòng.

Dương đã hỏi ngay.

  • Được cái à mà mặt mày tươi thế?
Mình cười.

  • Cái cái lồn...
Nó phì cười.

  • Ừ.
  • Thì cái lồn còn gì.
Hai thằng cười ha hả.

Đúng là ở với nhau lâu.

Chỉ cần nhìn mặt nhau cũng đoán được đang nghĩ gì.

...

Tối hôm ấy.

Lại tiếp tục ôn bài.

Đèn học sáng đến gần hai giờ sáng.

Chuẩn bị cho những môn tiếp theo.

...

Sáng hôm sau.

Mình dậy sớm hơn mọi ngày.

Tranh thủ sang đón V.Anh.

Như đã hẹn.

Đứng trước cửa phòng.

Hút hết ba điếu thuốc.

Mãi mới thấy nàng chạy ra.

Con gái...

Đúng là lúc nào cũng có thể khiến người khác phải chờ.

Mình lắc đầu cười.

V.Anh chống nạnh.

  • Cười gì?
  • Không có gì.
  • Chỉ thấy con gái cao su thật.
Nàng chu môi.

  • Cao su mới đẹp.
Mình chịu.

...

Hai đứa ghé quán bún chả quen thuộc của mình.

Gọi cháu Dương thì cháu bảo ăn đi, tao đang ỉa đã

Mẹ thằng chó

Gọi hai bát.

Được một lúc thì cô chủ mang ra.

Mình lau đũa thìa cho nàng

Rồi ăn ngon lành.

Quay sang.

Thấy V.Anh vẫn cầm đũa nghịch nghịch.

  • Sao không ăn?
Nàng nhăn mặt.

  • Tớ không thích bún.
  • Tớ chỉ thích phở.
Mình bật cười.

Không nghĩ ngợi.

Gắp một đũa bún từ bát nàng.

Ăn luôn.

Rồi bất ngờ cúi xuống.

Hôn nhẹ lên môi nàng.

  • Đấy.
  • Giờ ăn thử xem ngon hơn chưa.
  • Không có độc đâu mà sợ
V.Anh tròn xoe mắt.

Mặt đỏ bừng.

Đánh nhẹ vào tay mình.

  • Đồ đáng ghét...
Mấy bàn sinh viên xung quanh thấy thế cũng kẻ cười, kẻ bĩu môi.

Nàng ngượng đến mức cúi gằm mặt xuống ăn.

...

Suốt quãng đường lên trường.

Nàng ôm mình chặt hơn mọi lần.

Mình cười.

  • Ôm thế này...
  • Muốn M nôn bún ra đường à?
Nàng cười khúc khích.

  • Có phải ai M cũng hôn như thế không?
Mình lắc đầu.

  • Hôm nay...
  • Chỉ trêu mỗi V.Anh thôi.
Nàng không nói nữa.

Chỉ khẽ siết tay thêm một chút.

...

Đến cổng trường.

Dương vừa dựng xe đã nhìn hai đứa.

Nhếch mép.

  • Đôi này chim chuột ở đâu giờ mới tới?
Mình chỉ nháy mắt.

Mặc cho nó tự suy diễn.

...

Những ngày thi cứ thế trôi qua.

Môn nọ nối tiếp môn kia.

Mệt.

Nhưng cũng đầy hy vọng.

Đến khi bước ra khỏi phòng thi cuối cùng.

Cả đám cùng thở phào.

Cuối cùng...

Cũng xong năm nhất.

...

Như một truyền thống bất thành văn.

Thi xong là đi net.

Không ai nhắc.

Cả nhóm cũng tự kéo nhau xuống quán.

Chơi từ chiều.

Đến tận tối.

Chửi nhau.

Cười nhau.

Rồi lại kéo nhau đi ăn cơm bụi.

Đang cười.

Tự nhiên mình khựng lại.

Ngày trước.

Những lúc mình ngồi net lâu như vậy.

Thể nào Linh cũng gọi.

  • Anh...
  • Chơi vừa thôi.
  • Về ngủ đi.
Nghĩ đến đó.

Mình khẽ cười.

Một nụ cười buồn.

Rồi lại tự nhủ với lòng.

Thôi...

Em chỉ còn là một kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ.

Tắm rửa xong.

Mình leo lên giường.

Đánh một giấc ngon lành.

Ngủ liền đến tận trưa hôm sau.

Coi như bù lại những tháng ngày thức trắng cùng giáo trình và những kỳ thi đầu tiên của đời sinh viên.
 

alohaz

Yếu sinh lý
các bác ơi, em viết được 100 chương tròn rồi, nhưng em buồn quá, viết đến đây em lại không muốn viết nữa các bác ạ, nó đau quá, đêm qua, trước khi ngủ, em đều cố nghĩ lại hồi ức lúc đấy, để hôm nay còn viết, nhưng đêm qua, e lại mơ về e nó, nước mắt lại rơi, hôm nay, viết đến chương 100, mà em cảm thấy muốn dừng các bác ạ. :(
đèo mẹ, viết gì thì viết nhưng sao tao nghe cảm giác giống âm dương cách biệt thế nhỉ, hãy nói là tao overthinking đi :)
 

dangdu=)))

Yếu sinh lý

Chương 50: Khép lại kí ức...​

Những ngày sau đó...

Mình gần như biến thành một con người khác.

Lầm lì.

Ít nói.

Và nát.

Nát đúng nghĩa.

Ngày nào cũng vậy, cứ trời vừa nhá nhem tối là mình lại tìm đến rượu. Không phải vì nghiện, mà vì chỉ có rượu mới khiến đầu óc mình bớt nghĩ đến em. Có những hôm uống đến mức chẳng biết mình về phòng bằng cách nào. Có hôm đang đi giữa đường cũng ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại rồi cười một mình như thằng dở.

Dương thấy mình như vậy cũng chẳng biết làm gì hơn.

Ngày nào nó cũng cằn nhằn.

"Mày uống vừa thôi."

"Dạ dày mày sắp thủng rồi đấy."

Mình chỉ cười.

Một nụ cười nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

...

Còn em...

Em vẫn tìm mình.

Ngay ngày hôm sau.

Em sang phòng.

Xin lỗi.

Giải thích.

Muốn gặp mình.

Nhưng mình trốn.

Không phải vì ghét em.

Cũng chẳng phải vì hận.

Mà vì...

Mình sợ.

Sợ chỉ cần nhìn thấy em.

Nghe em gọi một tiếng "anh" thôi...

Là mình sẽ ôm em.

Rồi lại tha thứ tất cả.

...

Có những hôm Dương đi học về.

Nó ngồi xuống cạnh mình.

Rít một hơi thuốc thật dài.

Rồi khẽ nói.

"Hôm nay Linh lại đứng ngoài cửa."

"Nó khóc gần một tiếng."

"Nó xin tao gọi mày."

"Tao bảo... mày ngủ."

Mình vẫn nằm quay mặt vào tường.

Không trả lời.

Chỉ thấy gối mình ướt lúc nào không biết.

...

Có hôm.

Nó lại bảo.

"Mày gặp nó một lần đi."

"Có gì nói cho rõ."

Nhưng mình lắc đầu.

Mình không muốn.

Không phải không còn yêu.

Mà vì...

Yêu quá.

Nên không đủ dũng cảm để đối diện.

...

Suốt gần một tháng.

Mình nghỉ học.

Đóng cửa phòng.

Chỉ sống bằng mì tôm.

Thuốc lá.

Và rượu.

May mà có Dương.

Nó điểm danh hộ.

Xin bài hộ.

Mua cơm.

Mua thuốc.

Chứ không mình cũng bị học lại rồi.

Thậm chí có hôm mình say quá.

Nó còn phải cõng mình từ cổng xóm vào phòng.

Có lần.

Hai thằng ngồi trước cửa.

Nó nhìn mình rất lâu.

Rồi cười buồn.

"Đúng là số mày."

"Đào hoa thì đào hoa."

"Mà yêu đứa nào cũng khổ."

Mình nghe xong.

Bật cười.

Một tiếng cười khản đặc.

Rồi nước mắt lại chảy.

...

Cho đến một tháng sau.

Sau một đêm say đến mức nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa phòng.

Sáng hôm ấy.

Mình tỉnh dậy.

Đầu đau như muốn nứt.

Miệng đắng ngắt.

Mùi rượu.

Mùi thuốc.

Mùi mồ hôi.

Quện vào nhau.

Căn phòng bừa bộn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.

Mình lững thững bước vào nhà vệ sinh.

Ngẩng đầu lên nhìn gương.

Rồi chết lặng.

Người trong gương...

Là ai vậy?

Đầu tóc rối bù.

Râu ria mọc kín.

Đôi mắt hõm sâu.

Quầng mắt thâm đen.

Mặt hốc hác.

Quần áo bẩn.

Móng tay đen sì.

Mình đứng nhìn rất lâu.

Đột nhiên...

Nước mắt rơi xuống.

Mình chống hai tay vào bồn rửa mặt.

Khóc như một đứa trẻ.

"Em à..."

"Sao em làm anh thành ra thế này..."

...

Khóc chán.

Mình ngồi bệt xuống nền nhà.

Đầu óc trống rỗng.

Rồi bất chợt.

Hình ảnh bố.

Hình ảnh mẹ.

Hình ảnh con em gái.

Hiện lên trong đầu.

Nếu bố mẹ nhìn thấy mình bây giờ...

Hai người sẽ đau lòng đến mức nào?

Mình không còn quyền gục nữa.

Thật sự không còn nữa.

...

Sáng hôm ấy.

Mình cạo sạch bộ râu.

Đi cắt tóc.

Tắm thật lâu.

Giặt hết đống quần áo.

Cắt móng tay.

Dọn lại phòng

Rồi đứng trước gương.

Không còn đẹp trai.

Không còn phong độ.

Nhưng...

Ít nhất.

Đã giống một con người.

...

Dương đi học về.

Mở cửa.

Đứng sững.

Rồi lao đến ôm chầm lấy mình.

Đúng.

Là ôm thật.

Nó cười.

Mắt đỏ hoe.

"Địt mẹ..."

"Cuối cùng mày cũng sống lại rồi."

Nghe câu ấy.

Mình quay mặt đi.

Nước mắt lại chảy.

...

Buổi tối.

Ăn cơm xong.

Mình mặc áo.

Đi ra ngoài.

Dương hỏi.

"Đi đâu?"

Mình cười.

Nhẹ thôi.

"Đi trả lại ký ức."

Nó hiểu.

Chỉ gật đầu.

"Cố lên."

"Đừng để quá khứ giết chết mày."

...

Mình đi.

Không xe.

Không ai.

Chỉ một mình.

Đi lại tất cả những nơi từng có em.

Quán trà đá.

Bến xe buýt.

Ghế đá.

Con đường hai đứa từng nắm tay.

Quán sữa chua.

Xiên nướng.

Xóm trọ cũ.

Phòng trọ cũ.

Mỗi nơi.

Mình đều đứng thật lâu.

Có nơi còn tưởng như vẫn nghe tiếng em cười.

Vẫn thấy em chạy phía trước.

Quay lại gọi.

"Anh M ơi..."

Mình đưa tay ra.

Nhưng...

Chẳng còn ai.

...

Điểm cuối cùng.

Là trước phòng trọ của em.

Mình đứng rất lâu.

Đốt một điếu thuốc.

Rít thật sâu.

Rồi lấy điện thoại.

Gọi cho em.

Hai hồi chuông.

Em bắt máy.

Giọng nghẹn lại.

"Anh..."

"Em đây..."

Rồi em khóc.

Khóc đến mức không nói thành lời.

Chỉ còn tiếng nấc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên mình.

Tim mình như bị ai bóp nát.

Mình cố nuốt nước mắt.

Khẽ nói.

"Nếu em rảnh..."

"Anh đang đứng dưới cổng."

...

Chưa đầy một phút.

Em chạy xuống.

Vừa nhìn thấy mình.

Em lao tới ôm chặt.

Ôm mạnh đến mức mình cảm nhận được cả người em run lên.

Em khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Vai áo mình ướt đẫm.

Mình cũng ôm em.

Thật chặt.

Có lẽ...

Đó là lần cuối cùng trong đời. được ôm em

...

Một lúc sau.

Mình nhẹ nhàng gỡ tay em ra.

"Anh muốn nghe."

Em vừa khóc vừa kể.

Kể hết.

Không giấu điều gì.

Rằng em yếu lòng.

Rằng em sai.

Rằng em để mọi chuyện đi quá xa.

Rằng sau hôm ấy em đã biết vì cái tôi cao mà khiến mình khổ thế này

Ngày nào cũng sang tìm mình.

Ngày nào cũng khóc.

Ngày nào cũng hy vọng mình mở cửa.

...

Nghe xong.

Mình chẳng trách.

Chẳng mắng.

Chẳng chửi.

Chỉ thấy...

Đau.

Đau đến mức không còn cảm giác gì nữa.

Mình bước lên.

Lần cuối cùng.

Ôm em.

Thật lâu.

Rồi khẽ hôn lên trán em.

Giống như ngày đầu tiên yêu nhau.

Mình cười.

Nụ cười méo mó.

"Thôi em."

"Mình dừng ở đây."

"Anh tha thứ."

"Nhưng..."

"Anh không thể yêu em thêm lần nào nữa."

...

Em gào lên.

Không.

Anh đừng.

Em xin anh.

Em biết sai rồi.

Cho em một lần thôi.

Một lần cuối.

Em quỳ xuống.

Nắm chặt tay mình.

Mình nhắm mắt.

Từng ngón tay...

Tự gỡ tay em ra.

Đó là động tác khó nhất mình từng làm trong đời.

Khó hơn tất cả.

...

Mình nhìn em.

Cố ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy.

Để sau này...

Nếu có quên.

Thì vẫn nhớ rằng...

Đã từng có một người con gái.

Mình yêu hơn cả bản thân.

...

"Cảm ơn em..."

"Cảm ơn vì đã cùng anh đi hết một đoạn thanh xuân."

"Anh sẽ nhớ em nhiều lắm."

"Nhưng..."

"Anh không thể ở lại nữa."

...

Nói xong.

Mình quay lưng.

Đi.

Sau lưng.

Tiếng em khóc.

Tiếng em gọi tên mình.

Tiếng bước chân em chạy theo.

Rồi ngã xuống.

Mình nghe thấy hết.

Nhưng...

Không quay đầu.

Vì mình biết.

Chỉ cần quay lại một lần thôi.

Mình sẽ ôm em.

Rồi mọi đau đớn sẽ lại bắt đầu.

...

Đêm hôm đó.

Mưa rất to.

Không biết mưa thật.

Hay chỉ là nước mắt mình hòa cùng nước mưa nữa.

Mình vừa đi.

Vừa khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Khóc cho mối tình này

Khóc cho tuổi trẻ.

Khóc cho hai đứa.

Khóc cho những lời hứa sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời...

Cuối cùng.

Vẫn chỉ còn lại...

Mình.

Và một người con gái...

Đã từng là cả thế giới của mình.

Tạm biệt em.

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."
thớt còn tội lỗi hơn nhiều:)))
 

perfectworld

Yếu sinh lý

Chương 50: Khép lại kí ức...​

Những ngày sau đó...

Mình gần như biến thành một con người khác.

Lầm lì.

Ít nói.

Và nát.

Nát đúng nghĩa.

Ngày nào cũng vậy, cứ trời vừa nhá nhem tối là mình lại tìm đến rượu. Không phải vì nghiện, mà vì chỉ có rượu mới khiến đầu óc mình bớt nghĩ đến em. Có những hôm uống đến mức chẳng biết mình về phòng bằng cách nào. Có hôm đang đi giữa đường cũng ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại rồi cười một mình như thằng dở.

Dương thấy mình như vậy cũng chẳng biết làm gì hơn.

Ngày nào nó cũng cằn nhằn.

"Mày uống vừa thôi."

"Dạ dày mày sắp thủng rồi đấy."

Mình chỉ cười.

Một nụ cười nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

...

Còn em...

Em vẫn tìm mình.

Ngay ngày hôm sau.

Em sang phòng.

Xin lỗi.

Giải thích.

Muốn gặp mình.

Nhưng mình trốn.

Không phải vì ghét em.

Cũng chẳng phải vì hận.

Mà vì...

Mình sợ.

Sợ chỉ cần nhìn thấy em.

Nghe em gọi một tiếng "anh" thôi...

Là mình sẽ ôm em.

Rồi lại tha thứ tất cả.

...

Có những hôm Dương đi học về.

Nó ngồi xuống cạnh mình.

Rít một hơi thuốc thật dài.

Rồi khẽ nói.

"Hôm nay Linh lại đứng ngoài cửa."

"Nó khóc gần một tiếng."

"Nó xin tao gọi mày."

"Tao bảo... mày ngủ."

Mình vẫn nằm quay mặt vào tường.

Không trả lời.

Chỉ thấy gối mình ướt lúc nào không biết.

...

Có hôm.

Nó lại bảo.

"Mày gặp nó một lần đi."

"Có gì nói cho rõ."

Nhưng mình lắc đầu.

Mình không muốn.

Không phải không còn yêu.

Mà vì...

Yêu quá.

Nên không đủ dũng cảm để đối diện.

...

Suốt gần một tháng.

Mình nghỉ học.

Đóng cửa phòng.

Chỉ sống bằng mì tôm.

Thuốc lá.

Và rượu.

May mà có Dương.

Nó điểm danh hộ.

Xin bài hộ.

Mua cơm.

Mua thuốc.

Chứ không mình cũng bị học lại rồi.

Thậm chí có hôm mình say quá.

Nó còn phải cõng mình từ cổng xóm vào phòng.

Có lần.

Hai thằng ngồi trước cửa.

Nó nhìn mình rất lâu.

Rồi cười buồn.

"Đúng là số mày."

"Đào hoa thì đào hoa."

"Mà yêu đứa nào cũng khổ."

Mình nghe xong.

Bật cười.

Một tiếng cười khản đặc.

Rồi nước mắt lại chảy.

...

Cho đến một tháng sau.

Sau một đêm say đến mức nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa phòng.

Sáng hôm ấy.

Mình tỉnh dậy.

Đầu đau như muốn nứt.

Miệng đắng ngắt.

Mùi rượu.

Mùi thuốc.

Mùi mồ hôi.

Quện vào nhau.

Căn phòng bừa bộn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.

Mình lững thững bước vào nhà vệ sinh.

Ngẩng đầu lên nhìn gương.

Rồi chết lặng.

Người trong gương...

Là ai vậy?

Đầu tóc rối bù.

Râu ria mọc kín.

Đôi mắt hõm sâu.

Quầng mắt thâm đen.

Mặt hốc hác.

Quần áo bẩn.

Móng tay đen sì.

Mình đứng nhìn rất lâu.

Đột nhiên...

Nước mắt rơi xuống.

Mình chống hai tay vào bồn rửa mặt.

Khóc như một đứa trẻ.

"Em à..."

"Sao em làm anh thành ra thế này..."

...

Khóc chán.

Mình ngồi bệt xuống nền nhà.

Đầu óc trống rỗng.

Rồi bất chợt.

Hình ảnh bố.

Hình ảnh mẹ.

Hình ảnh con em gái.

Hiện lên trong đầu.

Nếu bố mẹ nhìn thấy mình bây giờ...

Hai người sẽ đau lòng đến mức nào?

Mình không còn quyền gục nữa.

Thật sự không còn nữa.

...

Sáng hôm ấy.

Mình cạo sạch bộ râu.

Đi cắt tóc.

Tắm thật lâu.

Giặt hết đống quần áo.

Cắt móng tay.

Dọn lại phòng

Rồi đứng trước gương.

Không còn đẹp trai.

Không còn phong độ.

Nhưng...

Ít nhất.

Đã giống một con người.

...

Dương đi học về.

Mở cửa.

Đứng sững.

Rồi lao đến ôm chầm lấy mình.

Đúng.

Là ôm thật.

Nó cười.

Mắt đỏ hoe.

"Địt mẹ..."

"Cuối cùng mày cũng sống lại rồi."

Nghe câu ấy.

Mình quay mặt đi.

Nước mắt lại chảy.

...

Buổi tối.

Ăn cơm xong.

Mình mặc áo.

Đi ra ngoài.

Dương hỏi.

"Đi đâu?"

Mình cười.

Nhẹ thôi.

"Đi trả lại ký ức."

Nó hiểu.

Chỉ gật đầu.

"Cố lên."

"Đừng để quá khứ giết chết mày."

...

Mình đi.

Không xe.

Không ai.

Chỉ một mình.

Đi lại tất cả những nơi từng có em.

Quán trà đá.

Bến xe buýt.

Ghế đá.

Con đường hai đứa từng nắm tay.

Quán sữa chua.

Xiên nướng.

Xóm trọ cũ.

Phòng trọ cũ.

Mỗi nơi.

Mình đều đứng thật lâu.

Có nơi còn tưởng như vẫn nghe tiếng em cười.

Vẫn thấy em chạy phía trước.

Quay lại gọi.

"Anh M ơi..."

Mình đưa tay ra.

Nhưng...

Chẳng còn ai.

...

Điểm cuối cùng.

Là trước phòng trọ của em.

Mình đứng rất lâu.

Đốt một điếu thuốc.

Rít thật sâu.

Rồi lấy điện thoại.

Gọi cho em.

Hai hồi chuông.

Em bắt máy.

Giọng nghẹn lại.

"Anh..."

"Em đây..."

Rồi em khóc.

Khóc đến mức không nói thành lời.

Chỉ còn tiếng nấc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên mình.

Tim mình như bị ai bóp nát.

Mình cố nuốt nước mắt.

Khẽ nói.

"Nếu em rảnh..."

"Anh đang đứng dưới cổng."

...

Chưa đầy một phút.

Em chạy xuống.

Vừa nhìn thấy mình.

Em lao tới ôm chặt.

Ôm mạnh đến mức mình cảm nhận được cả người em run lên.

Em khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Vai áo mình ướt đẫm.

Mình cũng ôm em.

Thật chặt.

Có lẽ...

Đó là lần cuối cùng trong đời. được ôm em

...

Một lúc sau.

Mình nhẹ nhàng gỡ tay em ra.

"Anh muốn nghe."

Em vừa khóc vừa kể.

Kể hết.

Không giấu điều gì.

Rằng em yếu lòng.

Rằng em sai.

Rằng em để mọi chuyện đi quá xa.

Rằng sau hôm ấy em đã biết vì cái tôi cao mà khiến mình khổ thế này

Ngày nào cũng sang tìm mình.

Ngày nào cũng khóc.

Ngày nào cũng hy vọng mình mở cửa.

...

Nghe xong.

Mình chẳng trách.

Chẳng mắng.

Chẳng chửi.

Chỉ thấy...

Đau.

Đau đến mức không còn cảm giác gì nữa.

Mình bước lên.

Lần cuối cùng.

Ôm em.

Thật lâu.

Rồi khẽ hôn lên trán em.

Giống như ngày đầu tiên yêu nhau.

Mình cười.

Nụ cười méo mó.

"Thôi em."

"Mình dừng ở đây."

"Anh tha thứ."

"Nhưng..."

"Anh không thể yêu em thêm lần nào nữa."

...

Em gào lên.

Không.

Anh đừng.

Em xin anh.

Em biết sai rồi.

Cho em một lần thôi.

Một lần cuối.

Em quỳ xuống.

Nắm chặt tay mình.

Mình nhắm mắt.

Từng ngón tay...

Tự gỡ tay em ra.

Đó là động tác khó nhất mình từng làm trong đời.

Khó hơn tất cả.

...

Mình nhìn em.

Cố ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy.

Để sau này...

Nếu có quên.

Thì vẫn nhớ rằng...

Đã từng có một người con gái.

Mình yêu hơn cả bản thân.

...

"Cảm ơn em..."

"Cảm ơn vì đã cùng anh đi hết một đoạn thanh xuân."

"Anh sẽ nhớ em nhiều lắm."

"Nhưng..."

"Anh không thể ở lại nữa."

...

Nói xong.

Mình quay lưng.

Đi.

Sau lưng.

Tiếng em khóc.

Tiếng em gọi tên mình.

Tiếng bước chân em chạy theo.

Rồi ngã xuống.

Mình nghe thấy hết.

Nhưng...

Không quay đầu.

Vì mình biết.

Chỉ cần quay lại một lần thôi.

Mình sẽ ôm em.

Rồi mọi đau đớn sẽ lại bắt đầu.

...

Đêm hôm đó.

Mưa rất to.

Không biết mưa thật.

Hay chỉ là nước mắt mình hòa cùng nước mưa nữa.

Mình vừa đi.

Vừa khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Khóc cho mối tình này

Khóc cho tuổi trẻ.

Khóc cho hai đứa.

Khóc cho những lời hứa sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời...

Cuối cùng.

Vẫn chỉ còn lại...

Mình.

Và một người con gái...

Đã từng là cả thế giới của mình.

Tạm biệt em.

"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."
chap này cũng buồn ghê.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo