Chương 59: Trở về mùa gặt
Ở lại Thái Nguyên thêm được một hôm nữa thì điện thoại mình đổ chuông. Nhìn màn hình thấy tên ông anh họ hiện lên, mình đoán chắc có tin gì đó nên bắt máy luôn.
— Alo, em nghe đây anh.
Đầu dây bên kia, anh cười nhẹ.
— Khả năng cái việc anh đang thử không ăn thua rồi. Để anh tìm hướng khác xem sao, có gì anh gọi bọn mày sau.
Nghe xong, mình cũng hơi hụt hẫng.
Từ lúc quyết định ở lại thêm mấy hôm, mình với cu Dương đều hy vọng sẽ kiếm thêm được chút tiền trong dịp hè. Ai ngờ cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.
Tắt máy, hai thằng nhìn nhau cười trừ.
— Thôi... hè này chắc về quê thật rồi.
Dương thở dài.
— Chán vãi.
Sáng hôm sau, từ sớm nó đã lật đật buộc đồ lên xe. Chiếc ba lô, cái thùng tôn đựng quần áo, thêm ít đồ linh tinh được chằng cẩn thận phía sau.
Mình ngồi trên giường nhìn nó loay hoay rồi cười.
— Về nhớ gọi nhé.
Nó quay sang.
— Ừ. Tao về chơi ít hôm rồi ae mình lại lên kiếm việc. Chứ ở nhà chán bỏ mẹ.
— Tao cũng thế.
Hai thằng bắt tay nhau một cái thật chặt.
Ở cùng nhau hơn nửa năm, từ lúc mới lên Thái Nguyên cho đến bây giờ, đủ chuyện vui buồn đều có mặt cả hai.
Nó nổ máy.
— Thôi nhé.
— Đi cẩn thận.
Chiếc xe khuất dần ngoài đầu ngõ.
Tự nhiên căn phòng rộng hẳn ra.
Yên tĩnh đến lạ.
Không còn ai chửi game.
Không còn ai giục đi ăn.
Không còn tiếng ngáy như sấm.
Cũng chẳng còn ai vỗ vai bảo:
— Ê M, làm trận không?
Buồn thật.
Mình nằm lăn qua lăn lại trên giường một lúc, chẳng còn gì để nghịch, định bụng đi ăn sáng rồi ra bến xe luôn.
Vừa bước xuống cầu thang thì nghe có tiếng gọi phía dưới.
— Anh ơi... anh gì ơi...
Mình quay lại.
Một cô bé từ phòng dưới tầng đang đứng trước cửa, cười rất tươi.
Nhìn một lúc mới nhận ra.
À...
Hóa ra là cô bé ở tầng dưới.
Chỉ là trước giờ mình ít để ý.
Em cười.
— Em chào các anh mấy lần rồi mà chẳng bao giờ thấy anh để ý em cả.
Mình gãi đầu cười.
Đúng thật.
Khoảng thời gian vừa rồi đầu óc mình toàn để đâu đâu, ai chào cũng chỉ gật đầu cho có.
Lúc này mới để ý kỹ.
Con bé nhìn khá duyên.
Mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng cùng quần short bò sát bẹn, dáng người gọn gàng, khuôn mặt sáng sủa.
Mỗi lần cười lại để lộ hàm răng hơi khấp khểnh một chút, trông vừa ngộ vừa đáng yêu.
Đang nghĩ vu vơ thì em gọi tiếp.
— Anh xuống giúp em cái cửa với.
— Sao thế?
— Hình như cửa bị sệ rồi. Em kéo mãi không khóa được.
— Ừ, để anh xem.
Mình đi theo xuống phòng.
Phòng em khá sạch sẽ, thơm mùi nước xả vải. Góc phòng còn đặt hẳn một cây piano điện.
Mình tò mò.
— Em học đàn à?
Em cười.
— Em học Sư phạm Mầm non anh ạ. Đang có môn piano nên phải tập suốt.
Mình “à” một tiếng.
— Lại Sư phạm.
Em nghiêng đầu.
— Sao lại là “lại” ạ?
Mình cười xòa.
— Không có gì.
Đứng nhấc nhẹ cánh cửa lên, vừa kê vừa kéo chốt.
“Cạch.”
Khóa ăn ngay.
— Xong rồi.
Em vui vẻ.
— Cảm ơn anh nhé.
Rồi lại cười.
— Hôm nào cả xóm giao lưu uống nước nha.
Mình gật đầu.
— Có dịp thì giao lưu.
Chào em xong, mình lên phòng thu dọn nốt.
Đồ đạc cũng chẳng còn gì nhiều.
Một chiếc laptop.
Vài bộ quần áo.
Ít giấy tờ.
Trước khi khóa cửa, mình còn cẩn thận lấy mấy viên gạch kê kín dưới chân cửa và các khe hở.
Xóm trọ nhiều chuột.
Không chèn cẩn thận, nghỉ hè hơn tháng quay lên có khi quần áo với dây điện chỉ còn cái nịt.
Khóa cửa.
Nhìn căn phòng lần cuối.
Rồi xách balô đi.
Xe buýt vẫn như mọi lần.
Mình vẫn chọn đúng chiếc ghế cuối cùng sát cửa sổ.
Chỉ khác là hôm nay chẳng còn V.Anh đâu nữa.
Nàng về Hà Giang rồi.
Tự nhiên thấy nhớ thật.
Ra đến bến xe, mình làm cốc trà đá, thêm vài bi thuốc lào cho tỉnh người rồi mới lên xe khách.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Qua từng con phố quen thuộc.
Qua cổng trường.
Qua những hàng cây.
Qua cả con dốc dẫn vào xóm trọ.
Mình tựa đầu vào cửa kính, khẽ cười.
“Hẹn gặp lại nhé, Thái Nguyên.”
“Kỳ học tới... mình lại về.”
Xe vừa về tới quê thì đúng mùa gặt.
Mùi lúa chín thơm ngào ngạt khắp nơi.
Nhà nào cũng phơi thóc kín sân.
Tiếng máy tuốt lúa nổ giòn.
Tiếng người gọi nhau ngoài đồng vang lên từng hồi.
Khung cảnh quen thuộc đến lạ.
Theo đúng thói quen, mình chưa về nhà ngay mà tạt qua nhà Cường Còi trước.
Ông cháu vẫn đang ngồi đục đẽo mấy thanh gỗ.
Thấy mình, nó bỏ luôn đồ nghề xuống.
— Ơ, về rồi à?
— Về rồi.
Hai thằng vỗ vai nhau rồi ngồi uống cốc nước.
Nó hỏi:
— Về lâu không?
— Chắc hơn tháng.
— Tối làm cốc bia nhé. Thằng Kiên cũng vừa từ Trung Quốc về.
Nghe thế mình cười.
Kiên học Y giống mình.
Quê tận Quản Bạ, Hà Giang.
Chỉ có điều bà ngoại nó ở ngay xóm mình nên hè nào nó cũng xuống chơi.
Ngày bé đánh nhau suốt.
Lớn lên lại thân.
Đúng kiểu con trai.
Nhiều khi phải có vài trận nắm đấm mới thành bạn.
Ngồi thêm một lúc, mình xin phép về.
Về đến cổng nhà, mọi thứ vẫn như cũ.
Cây cau.
Cái sân.
Mùi rơm.
Mùi lúa.
Mình hít một hơi thật sâu.
Dễ chịu vô cùng.
Bố mẹ chắc đang ngoài đồng
Trong nhà chỉ có mỗi con em gái.
Định rón rén vào phòng nó dọa một trận thì nghe tiếng cười khúc khích.
Ngó ra mới thấy nó đang ngồi chơi với hai cô bạn.
Thôi.
Tha.
Mình xách đồ lên phòng, thay quần áo rồi đi tắm một trận cho mát.
Tắm xong, ra hiên nhà ngồi làm bi thuốc lào.
“Kéo...”
Khói căng đến mức đầu óc lâng lâng.
Đúng lúc ấy con em chạy xuống.
— Ơ, anh về bao giờ thế?
Mình còn đang phê nên chỉ giơ tay.
Uống hết cốc nước mới nói được.
— Ở nhà kiểu mày chắc trộm bê cả cái nhà đi mất.
Nó cười ha hả.
— Ở quê ai thèm ăn trộm.
— Chỉ có trên Thái Nguyên thôi.
Mình lắc đầu.
Đang định lên phòng thì hai cô bạn nó đi xuống.
— em chào anh ạ.
Mình quay lại, khựng một chút.
Hai cô bé nhìn thích mắt phết
Cả 2 đều mặc áo phông, quần sóc ngắn, đúng kiểu gai học sinh, trắng phết
Thấy mình nhìn hơi lâu, cả hai cũng ngượng ngùng cười.
Lúc ấy mình mới giật mình.
— Ờ... chào các em.
Rồi tự nhủ trong đầu.
“Mô Phật...”
“Toàn học sinh.”
“Nghĩ linh tinh có ngày ăn cơm nhà nước.”
Thế là cười một mình rồi đi lên phòng.
Vừa nằm xuống đã gọi cho V.Anh.
Em bắt máy rất nhanh.
Mình cười.
— Anh về quê rồi nhé.
Em cười tít mắt.
Hai đứa ríu rít đủ chuyện.
Đến lúc mình bảo đang mùa gặt, em mở to mắt thích thú.
— Hay em xuống nhà anh chơi nhé?
— Chơi gì?
— Em chưa được gặt lúa bao giờ.
Mình bật cười.
— Đúng tiểu thư.
— Thích thì xuống.
— Em xuống thật đấy nhé.
— Xuống đi.
Hai đứa lại cười vang.
Đến gần mười một giờ, mình xuống bếp.
Thấy mẹ để sẵn túi tôm sống với hai cái tai lợn.
Tự nhiên nổi hứng nấu ăn.
Mình quay sang bảo con em.
— Đi chợ mua cho anh ít gia vị, với rau thơm nhé
Rồi tiện thể bảo luôn:
— Hai đứa bạn mày ở lại ăn cơm luôn.
Ba cô bé vâng dạ vui vẻ.
Một lúc sau, con em mình cùng một cô bạn bịt kín mít rồi phóng xe đi chợ.
Còn lại một cô bé ở nhà.
Em rụt rè xuống bếp hỏi:
— Anh cần em phụ gì không?
— Có. Em làm sạch tôm giúp anh nhé.
— Vâng.
Mình hí hửng quay sang làm việc khác.
Ai ngờ một lúc sau nhìn lại, thấy em đang rửa tôm như rửa rau.
Mình bật cười.
— Không phải thế.
Đi lại gần, đứng phía sau con bé, luồn tay ra trước người nó, cầm một con tôm lên.
— Đây này. Bóp đầu rồi kéo chỉ lưng ra. Thế mới gọi là làm sạch.
Em đỏ mặt. thấy hơi sai sai, thì ngó lại thì mới thấy
À hóa ra mình đứng sau vô tình thế này, chắc con bé ngại vì thân mật quá, mình cười rồi đứng sang hẳn 1 bên.
— Em tưởng chỉ rửa là được.
— Không sao. Thế em nạo giúp anh quả đu đủ với cà rốt nhé.
— Vâng.
Mình bắt đầu làm tôm hấp bia.
Đập sả.
Xếp tôm vào nồi.
Rót lon bia rồi đun nhỏ lửa.
Tiếp đó là luộc tai lợn, ngâm nước đá, chuẩn bị rau thơm, thái hành, băm tỏi.
Cả căn bếp thơm nức.
Con bé đứng bên cạnh cứ loay hoay nhìn đống nguyên liệu mình chuẩn bị.
Mình cười.
— Nhìn anh làm đi. Sau này còn biết nấu cho chồng con.
Nói xong thấy con bé đỏ mặt, mình cũng biết câu vừa rồi nghe hơi buồn cười nên quay sang làm tiếp.
Đến lúc trộn xong đĩa nộm tai, mình gắp thử một miếng đưa cho em nếm.
Em vừa ăn xong đã mở to mắt.
— Ngon thật anh ạ.
Mình cười.
Ngồi nói chuyện mới biết em tên Huyền, học cùng lớp với con em gái mình, nhà ngay dưới ngã ba xxx
Đúng kiểu một cô bé cấp ba ngoan ngoãn, hồn nhiên.
Khoảng mười lăm phút sau, con em mình cùng cô bạn đi chợ về.
Ngoài đồ mình dặn, chúng nó còn xách thêm một túi thịt chó.
Mình hỏi:
— Ở đâu ra đấy?
— Đi qua nhà bác, bác gọi vào rồi đưa cho.
Mình cười.
Đúng bác mình.
Lúc nào cũng thương cháu.
Lại thấy chúng nó lôi thêm mấy cốc chè.
Mình lắc đầu.
— Giờ ăn chè, tí nữa còn ăn cơm kiểu gì?
Con em bĩu môi.
— Có đáng bao nhiêu đâu.
Mình đành mặc kệ.
Khoảng mười hai giờ, bố mẹ đi gặt cũng về.
Vừa thấy mình, hai ông bà cười tươi hẳn.
Bố mở tủ lạnh, lôi ngay mấy lon bia.
— May quá.
— Mày về bố mới có người uống cùng.
— Uống một mình chán chết.
Cả nhà được trận cười.
Bữa cơm quê chẳng có gì cầu kỳ.
Tôm hấp bia.
Nộm tai lợn.
Thịt chó bác cho.
Thêm bát canh rau.
Vậy mà ngon lạ.
Ăn xong, ba cô bé tranh nhau rửa bát.
Mình lên phòng ngủ.
Đang thiu thiu thì mẹ bước vào, ngồi cạnh giường hỏi chuyện học hành, thi cử.
Nghe mình kể xong, mẹ khẽ thở dài.
— Con này...
— Cái P nó vẫn còn thương con lắm.
— Mày không có nhà mà nó vẫn sang chơi với bố mẹ suốt.
— Mẹ thấy nó yêu con nhiều.
— Nghe đâu cuối năm nó đi Hàn rồi.
Mình im lặng một lúc.
Rồi khẽ cười.
— Thôi mẹ.
— Chuyện qua rồi.
— Với lại em ấy còn chuẩn bị thi tốt nghiệp.
— Con không liên lạc nữa.
— Không lại làm em ấy phân tâm.
Mẹ chỉ gật đầu rồi lặng lẽ đi xuống.
Còn mình nằm nhìn lên trần nhà.
Nghĩ về P.
Vậy là...
Cuối cùng em vẫn quyết định chọn một con đường khác.
Khẽ thở dài.
Rồi mình chìm vào giấc ngủ giữa cái nắng oi ả của mùa hè và hương lúa chín thơm ngát ngoài sân.