Chuyện Đời Sinh Viên

Olala2025

Tao là gay
Kéo 29 trang đọc từ 4h sáng đến gần 8h :)) . Nhầm lịch worldcup . Méo dc làm sinh viên nhày nào lên maáy chuyện về cs sv ta rất thích đọc . Tks tml tiếp đi tao like ủng hộ mày
 

tonngokhong9x

Yếu sinh lý

Chương 3: Quán net đầu tiên và cô hàng xóm đeo kính​

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khi ánh nắng đã len qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ.

Đồ đạc vẫn còn bày ngổn ngang.

Chiếc chiếu mới còn thơm mùi cói.

Quạt điện quay đều đều trên trần nhà.

Tôi nằm thêm vài phút rồi bật dậy.

Việc đầu tiên xuất hiện trong đầu không phải là dọn phòng, cũng chẳng phải đi dạo quanh trường.

Mà là...

"Tìm quán net."

Hồi ấy tôi nghiện Liên Minh Huyền Thoại.

Nói đúng hơn là nghiện thật.

Ở quê, tôi cũng thuộc dạng có tiếng. Rank Kim Cương II, đủ để mỗi lần vào quán net là mấy ông em đứng sau xem đánh rồi xuýt xoa.

Ra khỏi xóm trọ, tôi đi men theo con dốc trước cổng.

Không mất nhiều thời gian, một tấm biển "Internet - Game Online" hiện ra trước mắt.

"Đúng chỗ rồi."

Vừa bước vào cửa, tôi đã khựng lại vài giây.

Khác hẳn quán net ở quê.

Tiếng bàn phím lách cách.

Tiếng chuột bấm liên hồi.

Người thì hét:

"Combat! Combat!"

Người thì đập bàn vì đồng đội báo hại.

Có ông cởi trần ngồi đánh game, mồ hôi nhễ nhại.

Có người đang xem phim thì sụt sịt lau nước mắt.

Mọi âm thanh hòa vào nhau tạo thành một bầu không khí náo nhiệt mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Tôi bật cười.

"Thành phố đúng là khác thật."

Đang mải nhìn quanh, ánh mắt tôi dừng lại ở quầy thu ngân.

Một cô gái chừng ngoài hai mươi tuổi đang ngồi trước máy tính.

Chị mặc chiếc áo ba lỗ đơn giản, mái tóc buộc gọn phía sau, làn da trắng nổi bật dưới ánh đèn trong quán. Gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười khiến ai bước vào cũng có cảm giác rất dễ gần.

Tôi đứng ngây người mất mấy giây.

Chị ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi thì cười.

"Chơi game hay đứng ngắm quán thế em?"

Tôi giật mình, mặt nóng bừng.

"Dạ... chị lập cho em cái tài khoản."

"Nạp bao nhiêu?"

"Nạp luôn hai trăm nghìn đi chị."

Chị hơi nhướng mày.

"Mới đến mà chịu chi thế?"

"Đỡ phải nạp lắt nhắt."

Chị cười, nhanh tay tạo tài khoản rồi đưa lại cho tôi.

"Máy số mười hai nhé."

Tôi nhận giấy, tiện gọi thêm một cốc nước lọc đá.

Tôi vốn chẳng thích uống nước ngọt khi chơi game. Uống xong vừa khát vừa thấy người dính dính khó chịu.

Đăng nhập xong, tôi lao ngay vào xếp hạng.

Trận đầu thắng.

Trận thứ hai thắng.

Trận thứ ba vẫn thắng.

Đến trận thứ tư, đồng đội phối hợp cực kỳ ăn ý.

Chiến thắng.

Màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc.

Chuỗi thăng hạng.

Tôi nắm chặt tay.

"Được rồi!"

Đúng lúc khí thế đang lên cao nhất...

Phụt!

Cả quán tối om.

Mất điện.

Một giây im lặng.

Hai giây sau...

"Ôi trời ơi!"

"Đang combat mà!"

"Đệt!"

Cả quán nhao nhao.

Tôi ngồi chết lặng vài giây rồi buột miệng chửi đổng.

Bao nhiêu công sức leo chuỗi.

Thế là xong.

Mấy ông anh ngồi cạnh thấy vẻ mặt như sắp bốc hỏa liền quay sang hỏi.

"Sao thế em?"

"Đang chuỗi lên rank..."

Một ông cười phá lên.

"Khổ. Đúng lúc đen."

Ông khác vỗ vai tôi.

"Thôi, coi như hôm nay nghỉ. Chiều đánh lại."

Nghe vậy, cơn bực trong tôi cũng dịu đi phần nào.

Nhìn đồng hồ cũng đã gần trưa.

Tôi bước ra khỏi quán, tiện chân đá mạnh một hòn sỏi lăn tít xuống dốc.

"Đúng là ngày gì đâu."

Đi thêm một đoạn, tôi thấy một quán cơm sinh viên.

Tấm biển ghi rõ:

Cơm bình dân - 20.000 đồng.

Tôi bước vào.

Chọn vài món đơn giản rồi bê khay cơm đến chiếc bàn trong góc.

Đang cắm cúi ăn thì có tiếng con gái vang lên.

"Bạn ơi... mình ngồi đây được không?"

Đang bực nên tôi chỉ gật đầu.

"Ừ."

Cô gái đặt khay cơm xuống đối diện.

Hai người lặng lẽ ăn được một lúc.

Bất ngờ cô ấy ngẩng lên.

"Mình thấy bạn quen lắm."

Tôi cười nhạt.

"Mình mới lên Thái Nguyên hôm qua."

"Thế à..."

Cô ấy nhìn tôi thêm vài giây rồi chợt reo lên.

"À! Có phải bạn mới chuyển đến phòng cuối dãy ở xóm trọ cô Xuyến không?"

Tôi ngạc nhiên.

"Đúng rồi."

"Hóa ra là hàng xóm."

Lúc ấy tôi mới nhìn kỹ cô gái trước mặt.

Cô ấy có làn da trắng, khuôn mặt thanh tú với vài nốt mụn nhỏ trên má, đeo cặp kính gọng đen. Dáng người mảnh mai, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng rất tự nhiên.

"Mình là Linh."

"M."

"Bạn học trường nào?"

"Y Dược."

"Oa... giỏi thế."

"Còn bạn?"

"Mình học Cao đẳng Sư phạm."

Cuộc nói chuyện cứ thế kéo dài từ lúc ăn đến khi cả hai đứng dậy.

Thì ra cùng một xóm trọ nhưng đến hôm nay mới chính thức quen nhau.

Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện linh tinh.

Quê ở đâu.

Thi được bao nhiêu điểm.

Lần đầu sống xa nhà có thấy nhớ không.

Đến cổng xóm trọ, mỗi người lại về phòng mình.

Tôi rút một điếu thuốc, đứng trước cửa phòng châm lửa.

Khói thuốc quyện cùng cái nắng đầu thu khiến cả khu trọ trở nên yên ắng lạ thường.

Hút hết điếu thuốc, tôi mở chiếc laptop cũ.

Bật vài bài nhạc yêu thích.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.

Đang ngủ ngon thì bụng bỗng quặn lên từng cơn.

"Chết rồi..."

Tôi bật dậy, lao như bay về phía nhà vệ sinh chung.

Đúng lúc ấy, Linh đang đứng ngoài sân phơi quần áo.

Thấy tôi chạy vội, cô ấy gọi với theo:

"Ơ... đi đâu mà nhanh thế?"

Tôi chỉ kịp đưa tay ra hiệu.

Không nói nổi một câu.

Đến lúc giải quyết xong, người nhẹ bẫng, tôi mới lững thững quay lại.

Sân trọ đã vắng.

Dây phơi chỉ còn những bộ quần áo khẽ đung đưa theo gió.

Chắc Linh đã về phòng từ lúc nào.

Tôi cũng chẳng còn sức làm gì nữa.

Về đến phòng, nằm xuống chiếc chiếu mát lạnh.

Chưa đầy năm phút sau, tôi lại ngủ một mạch đến tận tối.

Đó là ngày thứ hai của cuộc sống sinh viên.

Một ngày chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng cũng là ngày tôi quen người bạn đầu tiên ở khu trọ năm ấy.
note lại tối đọc
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 59: Trở về mùa gặt

Ở lại Thái Nguyên thêm được một hôm nữa thì điện thoại mình đổ chuông. Nhìn màn hình thấy tên ông anh họ hiện lên, mình đoán chắc có tin gì đó nên bắt máy luôn.

— Alo, em nghe đây anh.

Đầu dây bên kia, anh cười nhẹ.

— Khả năng cái việc anh đang thử không ăn thua rồi. Để anh tìm hướng khác xem sao, có gì anh gọi bọn mày sau.

Nghe xong, mình cũng hơi hụt hẫng.

Từ lúc quyết định ở lại thêm mấy hôm, mình với cu Dương đều hy vọng sẽ kiếm thêm được chút tiền trong dịp hè. Ai ngờ cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.

Tắt máy, hai thằng nhìn nhau cười trừ.

— Thôi... hè này chắc về quê thật rồi.

Dương thở dài.

— Chán vãi.

Sáng hôm sau, từ sớm nó đã lật đật buộc đồ lên xe. Chiếc ba lô, cái thùng tôn đựng quần áo, thêm ít đồ linh tinh được chằng cẩn thận phía sau.

Mình ngồi trên giường nhìn nó loay hoay rồi cười.

— Về nhớ gọi nhé.

Nó quay sang.

— Ừ. Tao về chơi ít hôm rồi ae mình lại lên kiếm việc. Chứ ở nhà chán bỏ mẹ.

— Tao cũng thế.

Hai thằng bắt tay nhau một cái thật chặt.

Ở cùng nhau hơn nửa năm, từ lúc mới lên Thái Nguyên cho đến bây giờ, đủ chuyện vui buồn đều có mặt cả hai.

Nó nổ máy.

— Thôi nhé.

— Đi cẩn thận.

Chiếc xe khuất dần ngoài đầu ngõ.

Tự nhiên căn phòng rộng hẳn ra.

Yên tĩnh đến lạ.

Không còn ai chửi game.

Không còn ai giục đi ăn.

Không còn tiếng ngáy như sấm.

Cũng chẳng còn ai vỗ vai bảo:

— Ê M, làm trận không?

Buồn thật.

Mình nằm lăn qua lăn lại trên giường một lúc, chẳng còn gì để nghịch, định bụng đi ăn sáng rồi ra bến xe luôn.

Vừa bước xuống cầu thang thì nghe có tiếng gọi phía dưới.

— Anh ơi... anh gì ơi...

Mình quay lại.

Một cô bé từ phòng dưới tầng đang đứng trước cửa, cười rất tươi.

Nhìn một lúc mới nhận ra.

À...

Hóa ra là cô bé ở tầng dưới.

Chỉ là trước giờ mình ít để ý.

Em cười.

— Em chào các anh mấy lần rồi mà chẳng bao giờ thấy anh để ý em cả.

Mình gãi đầu cười.

Đúng thật.

Khoảng thời gian vừa rồi đầu óc mình toàn để đâu đâu, ai chào cũng chỉ gật đầu cho có.

Lúc này mới để ý kỹ.

Con bé nhìn khá duyên.

Mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng cùng quần short bò sát bẹn, dáng người gọn gàng, khuôn mặt sáng sủa.

Mỗi lần cười lại để lộ hàm răng hơi khấp khểnh một chút, trông vừa ngộ vừa đáng yêu.

Đang nghĩ vu vơ thì em gọi tiếp.

— Anh xuống giúp em cái cửa với.

— Sao thế?

— Hình như cửa bị sệ rồi. Em kéo mãi không khóa được.

— Ừ, để anh xem.

Mình đi theo xuống phòng.

Phòng em khá sạch sẽ, thơm mùi nước xả vải. Góc phòng còn đặt hẳn một cây piano điện.

Mình tò mò.

— Em học đàn à?

Em cười.

— Em học Sư phạm Mầm non anh ạ. Đang có môn piano nên phải tập suốt.

Mình “à” một tiếng.

— Lại Sư phạm.

Em nghiêng đầu.

— Sao lại là “lại” ạ?

Mình cười xòa.

— Không có gì.

Đứng nhấc nhẹ cánh cửa lên, vừa kê vừa kéo chốt.

“Cạch.”

Khóa ăn ngay.

— Xong rồi.

Em vui vẻ.

— Cảm ơn anh nhé.

Rồi lại cười.

— Hôm nào cả xóm giao lưu uống nước nha.

Mình gật đầu.

— Có dịp thì giao lưu.

Chào em xong, mình lên phòng thu dọn nốt.

Đồ đạc cũng chẳng còn gì nhiều.

Một chiếc laptop.

Vài bộ quần áo.

Ít giấy tờ.

Trước khi khóa cửa, mình còn cẩn thận lấy mấy viên gạch kê kín dưới chân cửa và các khe hở.

Xóm trọ nhiều chuột.

Không chèn cẩn thận, nghỉ hè hơn tháng quay lên có khi quần áo với dây điện chỉ còn cái nịt.

Khóa cửa.

Nhìn căn phòng lần cuối.

Rồi xách balô đi.

Xe buýt vẫn như mọi lần.

Mình vẫn chọn đúng chiếc ghế cuối cùng sát cửa sổ.

Chỉ khác là hôm nay chẳng còn V.Anh đâu nữa.

Nàng về Hà Giang rồi.

Tự nhiên thấy nhớ thật.

Ra đến bến xe, mình làm cốc trà đá, thêm vài bi thuốc lào cho tỉnh người rồi mới lên xe khách.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Qua từng con phố quen thuộc.

Qua cổng trường.

Qua những hàng cây.

Qua cả con dốc dẫn vào xóm trọ.

Mình tựa đầu vào cửa kính, khẽ cười.

“Hẹn gặp lại nhé, Thái Nguyên.”

“Kỳ học tới... mình lại về.”

Xe vừa về tới quê thì đúng mùa gặt.

Mùi lúa chín thơm ngào ngạt khắp nơi.

Nhà nào cũng phơi thóc kín sân.

Tiếng máy tuốt lúa nổ giòn.

Tiếng người gọi nhau ngoài đồng vang lên từng hồi.

Khung cảnh quen thuộc đến lạ.

Theo đúng thói quen, mình chưa về nhà ngay mà tạt qua nhà Cường Còi trước.

Ông cháu vẫn đang ngồi đục đẽo mấy thanh gỗ.

Thấy mình, nó bỏ luôn đồ nghề xuống.

— Ơ, về rồi à?

— Về rồi.

Hai thằng vỗ vai nhau rồi ngồi uống cốc nước.

Nó hỏi:

— Về lâu không?

— Chắc hơn tháng.

— Tối làm cốc bia nhé. Thằng Kiên cũng vừa từ Trung Quốc về.

Nghe thế mình cười.

Kiên học Y giống mình.

Quê tận Quản Bạ, Hà Giang.

Chỉ có điều bà ngoại nó ở ngay xóm mình nên hè nào nó cũng xuống chơi.

Ngày bé đánh nhau suốt.

Lớn lên lại thân.

Đúng kiểu con trai.

Nhiều khi phải có vài trận nắm đấm mới thành bạn.

Ngồi thêm một lúc, mình xin phép về.

Về đến cổng nhà, mọi thứ vẫn như cũ.

Cây cau.

Cái sân.

Mùi rơm.

Mùi lúa.

Mình hít một hơi thật sâu.

Dễ chịu vô cùng.

Bố mẹ chắc đang ngoài đồng

Trong nhà chỉ có mỗi con em gái.

Định rón rén vào phòng nó dọa một trận thì nghe tiếng cười khúc khích.

Ngó ra mới thấy nó đang ngồi chơi với hai cô bạn.

Thôi.

Tha.

Mình xách đồ lên phòng, thay quần áo rồi đi tắm một trận cho mát.

Tắm xong, ra hiên nhà ngồi làm bi thuốc lào.

“Kéo...”

Khói căng đến mức đầu óc lâng lâng.

Đúng lúc ấy con em chạy xuống.

— Ơ, anh về bao giờ thế?

Mình còn đang phê nên chỉ giơ tay.

Uống hết cốc nước mới nói được.

— Ở nhà kiểu mày chắc trộm bê cả cái nhà đi mất.

Nó cười ha hả.

— Ở quê ai thèm ăn trộm.

— Chỉ có trên Thái Nguyên thôi.

Mình lắc đầu.

Đang định lên phòng thì hai cô bạn nó đi xuống.

— em chào anh ạ.

Mình quay lại, khựng một chút.

Hai cô bé nhìn thích mắt phết

Cả 2 đều mặc áo phông, quần sóc ngắn, đúng kiểu gai học sinh, trắng phết

Thấy mình nhìn hơi lâu, cả hai cũng ngượng ngùng cười.

Lúc ấy mình mới giật mình.

— Ờ... chào các em.

Rồi tự nhủ trong đầu.

“Mô Phật...”

“Toàn học sinh.”

“Nghĩ linh tinh có ngày ăn cơm nhà nước.”

Thế là cười một mình rồi đi lên phòng.

Vừa nằm xuống đã gọi cho V.Anh.

Em bắt máy rất nhanh.

Mình cười.

— Anh về quê rồi nhé.

Em cười tít mắt.

Hai đứa ríu rít đủ chuyện.

Đến lúc mình bảo đang mùa gặt, em mở to mắt thích thú.

— Hay em xuống nhà anh chơi nhé?

— Chơi gì?

— Em chưa được gặt lúa bao giờ.

Mình bật cười.

— Đúng tiểu thư.

— Thích thì xuống.

— Em xuống thật đấy nhé.

— Xuống đi.

Hai đứa lại cười vang.

Đến gần mười một giờ, mình xuống bếp.

Thấy mẹ để sẵn túi tôm sống với hai cái tai lợn.

Tự nhiên nổi hứng nấu ăn.

Mình quay sang bảo con em.

— Đi chợ mua cho anh ít gia vị, với rau thơm nhé

Rồi tiện thể bảo luôn:

— Hai đứa bạn mày ở lại ăn cơm luôn.

Ba cô bé vâng dạ vui vẻ.

Một lúc sau, con em mình cùng một cô bạn bịt kín mít rồi phóng xe đi chợ.

Còn lại một cô bé ở nhà.

Em rụt rè xuống bếp hỏi:

— Anh cần em phụ gì không?

— Có. Em làm sạch tôm giúp anh nhé.

— Vâng.

Mình hí hửng quay sang làm việc khác.

Ai ngờ một lúc sau nhìn lại, thấy em đang rửa tôm như rửa rau.

Mình bật cười.

— Không phải thế.

Đi lại gần, đứng phía sau con bé, luồn tay ra trước người nó, cầm một con tôm lên.

— Đây này. Bóp đầu rồi kéo chỉ lưng ra. Thế mới gọi là làm sạch.

Em đỏ mặt. thấy hơi sai sai, thì ngó lại thì mới thấy

À hóa ra mình đứng sau vô tình thế này, chắc con bé ngại vì thân mật quá, mình cười rồi đứng sang hẳn 1 bên.

— Em tưởng chỉ rửa là được.

— Không sao. Thế em nạo giúp anh quả đu đủ với cà rốt nhé.

— Vâng.

Mình bắt đầu làm tôm hấp bia.

Đập sả.

Xếp tôm vào nồi.

Rót lon bia rồi đun nhỏ lửa.

Tiếp đó là luộc tai lợn, ngâm nước đá, chuẩn bị rau thơm, thái hành, băm tỏi.

Cả căn bếp thơm nức.

Con bé đứng bên cạnh cứ loay hoay nhìn đống nguyên liệu mình chuẩn bị.

Mình cười.

— Nhìn anh làm đi. Sau này còn biết nấu cho chồng con.

Nói xong thấy con bé đỏ mặt, mình cũng biết câu vừa rồi nghe hơi buồn cười nên quay sang làm tiếp.

Đến lúc trộn xong đĩa nộm tai, mình gắp thử một miếng đưa cho em nếm.

Em vừa ăn xong đã mở to mắt.

— Ngon thật anh ạ.

Mình cười.

Ngồi nói chuyện mới biết em tên Huyền, học cùng lớp với con em gái mình, nhà ngay dưới ngã ba xxx

Đúng kiểu một cô bé cấp ba ngoan ngoãn, hồn nhiên.

Khoảng mười lăm phút sau, con em mình cùng cô bạn đi chợ về.

Ngoài đồ mình dặn, chúng nó còn xách thêm một túi thịt chó.

Mình hỏi:

— Ở đâu ra đấy?

— Đi qua nhà bác, bác gọi vào rồi đưa cho.

Mình cười.

Đúng bác mình.

Lúc nào cũng thương cháu.

Lại thấy chúng nó lôi thêm mấy cốc chè.

Mình lắc đầu.

— Giờ ăn chè, tí nữa còn ăn cơm kiểu gì?

Con em bĩu môi.

— Có đáng bao nhiêu đâu.

Mình đành mặc kệ.

Khoảng mười hai giờ, bố mẹ đi gặt cũng về.

Vừa thấy mình, hai ông bà cười tươi hẳn.

Bố mở tủ lạnh, lôi ngay mấy lon bia.

— May quá.

— Mày về bố mới có người uống cùng.

— Uống một mình chán chết.

Cả nhà được trận cười.

Bữa cơm quê chẳng có gì cầu kỳ.

Tôm hấp bia.

Nộm tai lợn.

Thịt chó bác cho.

Thêm bát canh rau.

Vậy mà ngon lạ.

Ăn xong, ba cô bé tranh nhau rửa bát.

Mình lên phòng ngủ.

Đang thiu thiu thì mẹ bước vào, ngồi cạnh giường hỏi chuyện học hành, thi cử.

Nghe mình kể xong, mẹ khẽ thở dài.

— Con này...

— Cái P nó vẫn còn thương con lắm.

— Mày không có nhà mà nó vẫn sang chơi với bố mẹ suốt.

— Mẹ thấy nó yêu con nhiều.

— Nghe đâu cuối năm nó đi Hàn rồi.

Mình im lặng một lúc.

Rồi khẽ cười.

— Thôi mẹ.

— Chuyện qua rồi.

— Với lại em ấy còn chuẩn bị thi tốt nghiệp.

— Con không liên lạc nữa.

— Không lại làm em ấy phân tâm.

Mẹ chỉ gật đầu rồi lặng lẽ đi xuống.

Còn mình nằm nhìn lên trần nhà.

Nghĩ về P.

Vậy là...

Cuối cùng em vẫn quyết định chọn một con đường khác.

Khẽ thở dài.

Rồi mình chìm vào giấc ngủ giữa cái nắng oi ả của mùa hè và hương lúa chín thơm ngát ngoài sân.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 60: Cuộc hẹn của những thằng bạn cũ



Tối hôm ấy, sau khi cơm nước xong xuôi, mình đang nằm vắt vẻo trên chiếc chõng ngoài hiên, hưởng cái không khí mát mẻ của quê nhà thì điện thoại rung lên.

Đầu dây bên kia là giọng thằng Cường còi oang oang:

  • Lô... mày định bùng kèo à?
Mình đang ngơ ngác mất mấy giây, rồi mới vỗ trán đánh "đét" một cái.

Đúng rồi.

Sáng nay hẹn nó tối đi uống bia với thằng Kiên mà quên béng mất.

Mình cười hề hề.

  • Quên mất thật. Đợi tao tí, xuống luôn đây.
  • Nhanh lên bố tướng.
Thay bộ quần áo rồi xỏ đôi dép, mình chạy xuống cổng thì đúng lúc Cường cũng vừa phi xe tới.

Hai thằng chưa kịp nói gì đã cười.

  • Đi đón thằng Kiên.
Xe vừa đến nhà bà ngoại nó thì đã thấy ông cháu đứng trước sân, tóc vuốt dựng ngược, quần bò áo phông gọn gàng.

Thấy mình, Kiên cười toe.

  • Về rồi à thằng chó.
  • Về rồi.
Hai thằng đập tay "đốp" một cái thật mạnh rồi ôm vai nhau cười khà khà.

Ba thằng phóng xe thẳng lên phố.

Quán bia vẫn là quán cũ.

Mấy năm rồi mà chẳng thay đổi gì.

Vẫn mấy bộ bàn ghế inox.

Vẫn bà chủ quán quen.

Vẫn tiếng cụng cốc chan chát của cánh đàn ông sau giờ làm.

Ngồi xuống chưa đầy nửa tiếng, ba ca bia được bê ra đã cạn dần

  • Một...
  • Hai...
  • Ba...
  • Dzô!
Tiếng cốc chạm nhau vang lên giòn tan.

Lâu ngày gặp lại, câu chuyện chẳng bao giờ có điểm dừng.

Kiên kể nhiều nhất.

Ông cháu học bên Trung Quốc nên chuyện gì cũng mới.

Nó vừa uống vừa lắc đầu.

  • Địt mẹ, học bên đấy khổ lắm.
  • Sao?
  • Bọn Trung Quốc nó không như người mình đâu. Cứ khôn lỏi với đề phòng mình kiểu gì ấy.
  • Nhiều lúc làm việc chung mà thấy mệt.
Mình với Cường ngồi nghe rồi gật gù.

Được một lúc, Cường cười đểu.

  • Thế còn gái Trung Quốc?
Kiên nhếch mép.

  • Gái thì... thực dụng bỏ mẹ.
  • Thế mày vẫn yêu được à?
Nó cười khoái chí.

  • Yêu cái lồn. Chén được mấy đứa thôi.
Cả bàn cười ồ lên.

Kiên nhấp thêm ngụm bia rồi kể tiếp.

  • Đỉnh nhất là đứa nào lúc chén, tao cứ vừa chơi vừa vỗ mông và hét "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!"
Mình vừa nghe xong đã sặc luôn ngụm bia.

Cường thì ôm bụng cười ngặt nghẽo.

  • Địt mẹ thằng điên!
  • Chúng nó có hiểu đâu.
  • Không hiểu mới ác!
Ba thằng cười đến chảy cả nước mắt.

Đúng là lâu lắm rồi mới có cảm giác ngồi với mấy thằng bạn cũ, nói chuyện chẳng cần giữ ý gì.


Đến lượt Kiên hỏi mình.

  • Thế học hành thế nào rồi?
Mình nhún vai.

  • Bình thường.
Rồi kể luôn chuyện hai thằng mình lao vào lô đề, từ lúc thắng liên tục cho đến lúc sạch túi, cắm cả xe, cả laptop, rồi cuối cùng lại may mắn về bờ.

Nghe xong.

Cả Cường lẫn Kiên đều nhăn mặt.

Cường lắc đầu.

  • Thôi bỏ đi mà làm người.
Kiên cũng gật gù.

  • Đừng có dính lại nữa.
Mình cười.

  • Sau vụ ấy chừa rồi.
  • Chừa thật?
  • Thề.
  • Được.
Kiên giơ cốc.

  • Thế mới đáng làm anh em.
Lại thêm một tiếng "keng".


Ngồi thêm một lúc, mình hỏi Kiên.

  • Bao giờ mày lên Hà Giang?
  • Chơi thêm tuần nữa rồi về.
  • Còn mày
Quay sang nó, mình bảo.

  • Chắc hơn tháng
Còn ông cháu cường thở dài.

  • Chúng mày còn được đi học
  • Tao thì ở nhà suốt ngày hít mùn cưa.
  • Gái quê chán bỏ mẹ.
Mình với Kiên nhìn nhau rồi phá lên cười.

  • Chán cái lồn.
  • Mấy lần mày tán gái toàn rủ người ta xuống kè sông mút mát chứ gì.
Cường gãi đầu.

  • Đấy là chiến thuật.
  • Chiến thuật cái con cụ mày.
  • Ai chẳng biết mày định làm gì.
Cả ba lại được trận cười nghiêng ngả.


Đang uống thì điện thoại mình sáng màn hình.

V.Anh gọi video.

Mình bấm nghe luôn.

Vừa hiện mặt lên, mình đã cười.

  • Em yêu.
Ở đầu dây bên kia, V.Anh cũng cười rất tươi.

  • Anh đang uống bia à?
  • Ừ.
Mình xoay điện thoại một vòng.

  • Đây này, Cường... Kiên...
Hai ông tướng cũng cười rồi giơ tay chào.

V.Anh lễ phép.

  • Em chào hai anh.
Kiên nhìn màn hình hơi khựng lại, nhưng vẫn cười đáp.

  • Chào em.
V.Anh quay sang mình.

  • Uống ít thôi nhé.
  • Say thì không có em ở đấy chăm đâu.
Mình trêu.

  • Thế nếu em ở đây thì định chăm a thế nào?
Vừa nói xong đã thấy mặt nàng đỏ bừng.

  • Toàn nói linh tinh.
Rồi nàng vội tắt máy.

Chưa đầy mười giây sau, điện thoại rung thêm lần nữa.

Là tin nhắn của nàng.

"Nhớ anh lắm. Ở nhà đừng có gái gú gì nhé. Em biết hết đấy. ❤️"

Mình nhìn màn hình rồi bật cười.

Mới yêu nhau có vài hôm.

Đã bắt đầu "quản lý" rồi.

Đúng là cô nàng bá đạo.


Kiên đang uống bia thì bất chợt nhìn sang mình.

  • Ê...
  • Sao tao thấy quen quen nhỉ?
  • Ai?
  • Con bé vừa gọi video ấy.
Mình cười.

  • Cùng quê mày đấy.
Kiên "à" lên một tiếng.

  • Địt mẹ!
  • Tao nhớ rồi!
Nó chống cằm suy nghĩ.

  • Nó học trường Chuyên Hà Giang.
  • Đúng không?
  • Đúng.
Kiên cười.

  • Ngày trước nó nổi tiếng lắm.
  • Tao học cùng khóa nó mà
  • Hoa khôi của trường.
  • Bao nhiêu thằng theo.
  • Hoa rồi quà để đầy lớp.
  • Nhưng nó kiêu lắm.
Nó nhìn mình từ đầu đến chân rồi lắc đầu.

  • Tao vẫn đéo hiểu...
  • Thế quái nào mày tán được nó nhỉ?
Mình nhếch mép cười.

  • Bí kíp gia truyền.
Kiên cầm ngay cái khăn giấy ném sang.

  • Gia truyền cái lồn!
  • Khai thật đi!
Ba thằng lại được trận cười sảng khoái.


Hơn chín giờ tối, cuộc bia cũng kết thúc.

Ba thằng khoác vai nhau đi ra bãi gửi xe.

Đang chuẩn bị nổ máy thì Cường nháy mắt.

  • Hay đi hát tí?
  • Tay vịn các kiểu?
Mình với Kiên nhìn nhau.

Rồi đồng thanh.

  • Thôi.
  • Tốn tiền.
  • Có được sơ múi quái gì đâu.
  • Nhạt bỏ mẹ.
Cường bĩu môi.

  • Đúng là hai thằng hèn.
Mình cười.

  • Tiền để uống bia còn hơn.
  • Mày thích thì đi một mình.
Ông cháu thở dài thườn thượt.

  • Thôi...
  • Về ngủ.
Ba thằng cười rồi ai về nhà nấy.


Về đến nhà, mình thay quần áo, rửa mặt rồi nằm vật xuống giường.

Đầu vẫn còn hơi lâng lâng vì bia.

Mình nhắn cho V.Anh một tin.

"Anh về đến nhà rồi. Hơi say một chút. Em ngủ sớm nhé."

Chưa đầy một phút, nàng đã trả lời.

"Vâng. Anh uống ít thôi. Nhớ em thì gọi cho em."

Mình mỉm cười.

Nhắn lại đúng ba chữ.

"Yêu em."

Đặt điện thoại xuống gối.

Ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rả rích.

Mùi lúa mới vẫn thoang thoảng theo gió lùa vào cửa sổ.

Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, mình cảm thấy lòng mình bình yên đến vậy. Chẳng còn những cơn đau vì quá khứ, cũng chẳng còn những đêm thức trắng vì một người đã rời đi.

Mùa hè năm ấy, dường như đang bắt đầu theo một cách rất khác.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 61: Mùi lúa chín quê nhà



Sáng hôm sau, chắc tại tối qua uống bia hơi quá tay, nên đêm mình dậy mấy lần đi đái. Thành ra mới hơn năm giờ sáng đã tỉnh như sáo, chẳng ngủ lại được nữa.

Nằm thêm một lúc nghe tiếng bố mẹ lục đục ngoài sân, mình cũng bật dậy luôn.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, việc đầu tiên vẫn như mọi khi, ra hiên nhà đả một bi thuốc lào. Kéo một hơi căng đét, khói thuốc làm đầu óc tỉnh táo hẳn.

Đúng lúc ấy bố mẹ cũng chuẩn bị dắt xe ra đồng.

Mình chạy theo cười:

— Mẹ ơi, hôm nay cho con đi làm đồng với.

Mẹ nhìn mình từ đầu đến chân rồi bật cười.

— Thư sinh như mày thì làm được cái gì? Ra đấy lại ngồi chơi thôi.

Mình cũng cười khà khà.

— Con làm được mà.

Mẹ xua tay.

— Thôi đi ăn sáng đi đã. Bố mẹ ra trước, tí nắng lên lại mệt. Ăn xong thì ra sau.

Mình "vâng" một tiếng rồi quay vào thay bộ quần áo dài tay cũ để lát còn xuống ruộng.

Lâu lắm rồi mới lại được ăn sáng ở quê.

Mình chạy xe sang khu chợ bên cầu, ghé đúng quán bún ngày xưa hồi còn học sinh hay ăn.

Quán chẳng thay đổi gì cả.

Vẫn mấy bộ bàn ghế nhựa cũ.

Vẫn cái nồi nước dùng nghi ngút khói.

Mùa hè nên không còn cảnh học sinh chen chúc nữa, chủ yếu toàn các cô chú bán hàng ngoài chợ vào ăn.

Thấy mình bước vào, cô chủ quán nhận ra ngay.

— Ôi giời, lâu lắm mới thấy cậu sinh viên này về.

Mình cười gãi đầu.

— Dạ, cháu đi học trên Thái Nguyên nên ít về cô ạ.

Cô vừa chan bún vừa hỏi chuyện học hành, thi cử, rồi chúc mình cố gắng học tốt để sau này làm bác sĩ.

Bát bún vẫn như ngày xưa.

Mười nghìn một bát.

Nhưng nào thịt, nào chả, nào bún đầy ú ụ, ăn thêm bún còn chẳng lấy tiền.

Ngồi ăn mà cứ thấy ngon lạ.

Có lẽ không phải vì đồ ăn ngon hơn.

Mà vì lâu lắm rồi mình mới lại được ngồi giữa cái không khí quê nhà như thế này.

Ăn xong mình đứng dậy thanh toán.

Cô chủ quán xua tay.

— Thôi. Hôm nay cô mời. Nghe bảo học trường Y rồi, coi như cô lấy vía. Sau này cô già đau ốm thì nhớ chữa cho cô nhé.

Nghe mà tự nhiên thấy ấm lòng.

Mình chỉ biết cười.

— Dạ, cháu cảm ơn cô.

Ra khỏi quán, gió buổi sáng thổi nhè nhẹ, mang theo mùi rơm mới và mùi lúa chín thơm ngai ngái.

Đúng là quê mình.

Về tới nhà, mình thay bộ quần áo dài tay, đội thêm cái mũ cối rồi xách chai nước đi bộ ra đồng.

Thời điểm này nông nghiệp quê mình cũng hiện đại hơn trước nhiều rồi.

Không còn cảnh cả nhà còng lưng gặt từng bụi lúa như ngày bé nữa.

Giờ có máy gặt đập liên hợp.

Máy vừa cắt, vừa tuốt, thóc chảy luôn vào bao tải.

Ra đến nơi thì bố mẹ đang đứng đợi máy chạy tới thửa ruộng nhà mình.

Mình ngồi uống cốc nước chè với mấy bác hàng xóm, chém gió vài câu.

Một lúc sau máy bắt đầu làm.

Cứ mỗi bao thóc đầy là mình với bố lại thay nhau vác lên bờ.

Bao nào bao nấy nặng trĩu.

Lâu lắm rồi mới lao động nặng.

Ban đầu còn hăng hái.

Được hơn tiếng đồng hồ là hai tay bắt đầu mỏi nhừ, vai đau rát.

Mồ hôi chảy như tắm.

Tim đập thình thịch.

Thở hồng hộc như chó.

Đến lúc vác xong bao cuối cùng, mình ngồi phịch xuống bờ ruộng.

Mới hơn mười giờ sáng mà người rã rời.

Mấy bác cùng làm nhìn mình cười.

— Sinh viên có khác, yếu như sên.

Mình chỉ biết cười trừ.

Đúng thật.

Đi học suốt, lâu rồi chẳng đụng việc đồng áng.

Làm tí đã muốn gục.

Mọi người kéo nhau vào bóng cây nghỉ.

Người uống nước.

Người châm thuốc.

Người nằm luôn xuống bờ cỏ.

Mình cũng ngả lưng xuống, nhìn lên bầu trời xanh ngắt.

Xa xa là những cánh đồng vàng óng đang vào vụ.

Từng cơn gió thổi qua làm sóng lúa gợn lên nhấp nhô đẹp đến lạ.

Khung cảnh ấy...

Ở thành phố sẽ chẳng bao giờ có được.

Tự nhiên thấy lòng bình yên đến lạ.

Mình ngồi dậy, lấy điện thoại chụp vài tấm cánh đồng rồi gửi cho V.Anh.

Chưa đầy một phút sau, điện thoại đã rung.

Video call.

Mình vừa bắt máy, đầu bên kia em đã cười tít mắt.

— Oa... đẹp quá.

— Anh quay xung quanh cho em xem đi.

Mình xoay điện thoại một vòng.

Từ cánh đồng.

Đến đống thóc.

Đến cái máy gặt.

Em cứ xuýt xoa mãi.

— Thích thế...

— Em chưa được nhìn gần như này bao giờ.

Rồi em lại bảo:

— Quay mặt anh xem nào.

Mình đưa điện thoại về phía mình.

Mặt mũi đỏ bừng.

Quần áo lấm lem.

Mồ hôi ướt sũng.

Em nhìn mà xót.

— Thương anh quá...

— Hay em xuống phụ anh nhé?

Mình cười khà khà.

— Xuống là bố mẹ anh bắt ở luôn làm dâu đấy.

Em đỏ mặt.

— Ai thèm...

Miệng nói thế.

Nhưng cười rõ tươi.

Hai đứa nói thêm vài câu rồi tắt máy.

Mình cùng bố mẹ chằng hết bao thóc lên xe rồi kéo nhau về.

Hôm nay mệt quá nên mình chẳng buồn nấu cơm nữa.

Đành giao trọng trách ấy cho con em gái.

Mà đúng là...

Không nên giao.

Nó nấu cơm cứ như trả thù xã hội.

Cơm thì nhão.

Canh thì mặn.

Rau thì sống.

Ăn miếng cơm mà cảm giác như đang nhai rơm.

Mình nhăn mặt.

Bố mẹ nhìn thấy thì cười nghiêng ngả.

Mẹ vừa ăn vừa nói.

— Đấy.

— Mày tưởng sung sướng à?.

— Giờ biết bố mẹ ở nhà khổ với con em mày chưa.

Mình chỉ biết cười bất lực.

Ăn xong, tắm rửa qua loa rồi leo lên giường.

Có lẽ vì buổi sáng làm đồng mệt quá.

Vừa đặt lưng xuống đã ngủ một mạch đến tận chiều.

Tối đến.

Cơm nước xong xuôi.

Lại xách xe ra quán trà đá đầu cầu.

Ngồi với mấy ông bạn già, nghe chuyện làng chuyện xóm.

Rồi về nhà.

Đánh răng.

Lên giường.

Khép lại một ngày hè rất đỗi bình yên.

Không có những giảng đường đông đúc.

Không có tiếng xe cộ ồn ào.

Không có những bộn bề của cuộc sống sinh viên.

Chỉ có mùi lúa chín, tiếng côn trùng rả rích và cảm giác bình yên mà mỗi lần xa quê, mình đều nhớ đến.

Top of Form​
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 62: Chuyến đi bất ngờ

Ở nhà thêm được mấy hôm, cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi qua như thế.

Sáng theo bố mẹ ra đồng, trưa về ăn cơm rồi ngủ, chiều lại phụ phơi thóc, tối thì trà đá với mấy ông bạn trong xóm, hoặc ra quán net ngồi nói chuyện với chú Hà què.

Đồng lúa nhà mình cũng gặt xong hết rồi. Giờ chỉ còn chờ nắng đẹp để phơi khô rồi cất vào kho.

Mấy hôm ấy đúng là mệt thật.

Làm đồng tuy chỉ hơn một tuần nhưng người lúc nào cũng rã rời, chân tay ê ẩm, tối đặt lưng xuống là ngủ như chết.

Nhưng nghĩ lại thấy cũng đáng.

Mình vất vả một chút thì bố mẹ đỡ được một chút.

Có trải qua mới thấy, để làm ra vài hạt gạo nuôi con ăn học, bố mẹ đã phải đánh đổi biết bao mồ hôi ngoài đồng dưới cái nắng chang chang của mùa hè.

...

Trưa hôm ấy, mình đang nằm thiu thiu trên cái chõng tre ngoài hiên thì điện thoại rung.

Là cu Dương.

Vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nó than thở.

— Địt mẹ... chán quá M ơi...

Mình cười.

— Lại sao nữa?

— Ở nhà chán vl. Suốt ngày net nhưng đánh một mình cũng chán. Tuấn với Tùng mỗi thằng về quê một nơi, chẳng có ai chơi cùng.

Hai thằng hỏi han nhau vài câu.

Rồi nó lại thở dài.

— Chẳng biết bao giờ mới có việc để lên Thái Nguyên nữa. Tao ở nhà phát điên rồi.

Mình cười khà khà.

— Mấy khi được ở với mẹ, chơi đi.

Nó xị giọng.

— Mẹ tao ngày nào cũng chửi. Suốt ngày bảo tao chỉ biết ăn với ngủ. Nghe nhiều phát ngán.

Hai thằng cười thêm lúc nữa rồi tắt máy.

Đặt điện thoại xuống, mình chợt nhớ tới ông anh họ.

Biết đâu...

Lại có việc rồi.

Mình bấm số gọi.

Anh vừa nghe đã cười.

— Gì? Mới về mấy hôm đã chán rồi à?

— Em hỏi xem có việc gì chưa.

Anh cười.

— Anh vẫn đang tìm đây. Có việc anh gọi hai thằng mày đầu tiên.

— Yên tâm.

Tắt máy.

Mình nằm nhìn lên trần nhà.

Bỗng dưng...

Một ý nghĩ lóe lên.

"Hay là đi Hà Giang nhỉ?..."

Mình chưa bao giờ đặt chân lên đó.

Mà...

Cũng nhớ em quá rồi.

Không biết dạo này em có gầy đi không.

Có nhớ mình nhiều như mình nhớ em không.

Nghĩ đến đây.

Mình bật dậy luôn.

Đi!

Mai đi Hà Giang.

Mình gọi ngay cho V.Anh.

Hai đứa vẫn ríu rít nhớ nhung như mọi ngày.

Nhưng tuyệt nhiên...

Mình không hề nhắc chuyện ngày mai sẽ lên.

Kệ.

Cho em nhớ thêm một tí.

Biết đâu mai nhìn thấy mình lại khóc.

Nghĩ đến thôi cũng thấy vui rồi.

...

Chiều tối bố mẹ đi làm về.

Trong bữa cơm mình mới lên tiếng.

— Bố mẹ ơi... mai con đi chơi mấy hôm nhé.

Bố vẫn bình thản gắp thức ăn.

— Đi đâu?

— Hà Giang.

Bố chỉ gật đầu.

— Đi thì đi. Đi đứng cẩn thận.

Còn mẹ thì khác.

Mẹ ngẩng lên nhìn mình.

Ánh mắt đầy lo lắng.

— Đường lên đấy khó đi lắm đấy con.

— Mệt thì nghỉ. Đừng cố chạy.

— Buồn ngủ là phải dừng ngay.

Mình cười.

Đi sang ôm mẹ.

— Con biết rồi mà.

Con em gái nghe thế liền nhảy dựng lên.

— Cho em đi với!

Mình lắc đầu.

— Không.

— Mày ở nhà còn cơm nước với bố mẹ. Phơi thóc nữa.

Nó bĩu môi.

— Có mà sợ em đi theo vướng chân thì có.

Cả nhà phá lên cười.

...

Tối hôm ấy mình chỉ chuẩn bị đúng ba bộ quần áo.

Thêm ít đồ dùng cá nhân.

Sạc điện thoại.

Giấy tờ.

Kiểm tra xe.

Xong xuôi lại nằm nhắn tin với V.Anh đến khuya.

Em vẫn chẳng hề biết.

Người yêu mình ngày mai sẽ xuất hiện ngay trước cửa nhà em.

...

Sáu giờ sáng.

Mình đã có mặt dưới sân.

Chiếc xe Dream của bố dựng sẵn.

Bố cũng dậy từ sớm.

Ông cầm chiếc đèn pin, soi kỹ từng cái lốp, từng sợi xích, từng bóng đèn.

Không nói nhiều.

Chỉ lặng lẽ kiểm tra mọi thứ.

Đúng là bố.

Ít khi thể hiện bằng lời.

Nhưng lúc nào cũng lo cho con theo cách của riêng mình.

Kiểm tra xong.

Bố lẳng lặng rút năm trăm nghìn nhét vào túi áo mình.

— Mang theo.

— Nhỡ xe hỏng còn có tiền sửa.

Mình cười.

Lại lén nhét ngược vào túi bố.

— Con còn nhiều tiền lắm.

— Bố giữ đi.

Bố cười khà khà.

Vỗ vai mình.

— Đi cẩn thận.

Mình đội mũ bảo hiểm.

Khởi động xe.

Rồi bắt đầu chuyến đi đầu tiên lên mảnh đất địa đầu Tổ quốc.

...

Theo Google Maps, sau gần ba tiếng chạy xe, mình đã có mặt ở thị trấn Bắc Quang.

Lúc ấy bụng đói meo.

Lưng cũng bắt đầu mỏi.

Tấp ngay vào quán nước ven đường.

Làm cốc nước mía.

Thêm cái bánh mì.

Vừa ăn vừa hỏi bà chủ quán.

— Cô ơi, lên thành phố Hà Giang còn xa không ạ?

Bà cười.

— Hơn sáu chục cây nữa thôi.

Rồi bà nhìn mình.

— Sao đi có một mình thế?

— Mấy đoàn phượt cô thấy toàn đi cả nhóm.

— Mày gan thật.

Mình chỉ cười.

— Dạ... của cháu hết bao nhiêu ạ?.

Thanh toán xong.

Lại lên xe.

Châm một điếu thuốc.

Vừa chạy vừa ngắm cảnh.

Hai bên đường là những dãy núi xanh ngút ngàn.

Không khí cũng mát hơn hẳn dưới xuôi.

Trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ đến một chuyện.

"Sắp gặp em rồi..."

...

Hơn một tiếng sau.

Cuối cùng mình cũng đứng trước cột mốc Km0 Hà Giang.

Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này.

Cảm giác thật khó tả.

Mình dựng xe.

Chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm.

Rồi mới lấy điện thoại gọi cho V.Anh.

— Em ơi...

— Nhà em ở địa chỉ nào nhỉ?

— Anh định gửi bưu điện cho em ít đồ.

Em chẳng nghi ngờ gì.

Đọc luôn địa chỉ nhà.

Mình chỉ cười.

— Ừ.

Rồi tắt máy.

...

Theo đúng địa chỉ em vừa đọc.

Mình dừng xe trước một căn biệt thự ba tầng.

Đẹp.

Rất đẹp.

Kiểu kiến trúc châu Âu, sơn trắng, ban công đầy hoa.

Nhìn thôi cũng biết gia đình em có điều kiện như nào.

Mình đứng ngắm một lúc.

Rồi gọi video cho em.

— Em bật camera lên đi.

Em vừa bật.

Mình chuyển sang camera sau.

Quay thẳng vào căn nhà trước mặt.

Bên kia màn hình.

Em đứng hình mất hai giây.

Rồi...

— Áaaaaaaaaaaaaa...

Tiếng hét vang khắp nhà.

Chưa đầy một phút sau.

Cánh cổng bật mở.

Em chạy ào ra.

Vừa nhìn thấy mình.

Em đứng sững.

Hai mắt đỏ hoe.

Rồi lao tới ôm chầm lấy mình.

Khóc nức nở.

Mình chỉ biết cười.

Xoa nhẹ lưng em.

— Nào...

— Đang ở trước cửa nhà em đấy.

— Hàng xóm nhìn thấy lại cười bây giờ.

Em mặc kệ.

Vẫn ôm thật chặt.

— Em nhớ anh...

— Nhớ chết mất...

Một lúc sau em mới chịu buông ra.

Rồi sờ mặt.

Sờ vai.

Ngắm mình từ đầu đến chân.

— Sao đen đi thế...

— Gầy nữa...

Mình cười.

— Đi làm đồng mà.

Em dắt mình vào nhà.

Trước khi đến mình cũng ghé mua ít hoa quả làm quà.

Đặt túi quà lên bàn.

Mình mới có thời gian nhìn kỹ căn nhà.

To thật.

Nội thất gần như toàn bằng gỗ.

Bộ bàn ghế.

Cầu thang.

Tủ.

Nhìn cũng biết giá trị chẳng hề nhỏ.

Em chạy đi rót nước.

Rồi chẳng biết ngại là gì.

Lại sà ngay vào lòng mình.

— Nhớ em lắm hả?

— Không nhớ thì ai phi gần hai trăm cây số lên đây.

Mình cười.

Khẽ đẩy em ra.

— Ngồi nghiêm chỉnh nào.

— Nhỡ bố mẹ em về thấy thì sao?

Em bĩu môi.

— Bố mẹ đi làm rồi.

— Nhà còn mỗi em với cô giúp việc.

Mình vẫn lắc đầu.

Dù không có ai.

Nhưng đây là nhà em.

Mình không muốn để người lớn có ấn tượng không tốt ngay từ lần đầu.

Ngồi chơi thêm một lúc.

Mình đứng dậy.

— Thôi.

— Anh đi tìm nhà nghỉ tắm rửa đã.

Em tròn mắt.

— Sao phải ra ngoài?

— Nhà em thiếu phòng à?

Mình cười.

— Không được.

— Lần đầu đến nhà người yêu mà ở luôn thì kỳ lắm.

Rồi thơm nhẹ lên má em.

Mình xách balô đi.

...

Loanh quanh mãi mới tìm được một nhà nghỉ.

Nhỏ xíu.

Cũ kỹ.

Thế mà giá vẫn cao.

Đúng là thành phố du lịch.

Cái gì cũng đắt.

Tắm rửa xong.

Em nhắn tin.

— Gửi địa chỉ đi.

— Em qua.

Đến nơi.

Vừa gặp nhau.

Hai đứa lại ôm nhau như chưa từng được ôm.

Xa nhau mới có mấy hôm.

Mà cứ như mấy tháng.

Rồi những nụ hôn dài quay trở lại

Rồi những bàn tay hư đốn của mình cũng xuất hiện

Phút chốc bộ quần áo trên người em cũng bị bỏ lại dưới cuối giường

Khẽ xoa nhẹ cơ thể em, em nói

— Chẳng hiểu vì sao, em nhớ a phát rồ lên được

— Anh cũng thế, tâm trí anh chẳng có chỗ trống để nghĩ đến ai ngoài em nữa

— Đồ dẻo miệng

Rồi mình lại tiếp tục vần vò em, chắc cũng do thời gian xa nhau

Làm em cũng nứng lên tột đỉnh

Và chắc cũng tại căn phòng nghỉ này cách âm

Nên e rên thỏa thích không ái ngại điều gì cả

Những nhịp nhấp đều đều

Những tiếng thở ngắt quãng

Những khoái cảm dâng trào

Rồi mình cũng xả hết tinh trùng trong lồn em

Em mê man nằm thiêm thiếp bên dưới người mình

Rồi 2 đứa nằm ôm nhau

Sau một hồi thở gấp

Em mới ngẩng lên.

— Trưa nay qua nhà em ăn cơm nhé.

— Em nói với bố mẹ rồi.

Nghe đến đó...

Tim mình tự nhiên đập thình thịch.

Run.

Thật sự run.

Lần đầu tiên trong đời...

Ra mắt bố mẹ người yêu.

Cảm giác lúc ấy...

Còn hồi hộp hơn cả lúc bước vào phòng thi đại học.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 63: Lần đầu ra mắt



Sau những phút giây nồng nhiệt, mình với em nằm ôm nhau thêm một lúc rồi mới chịu ngồi dậy.

Mình bế em vào phòng tắm.

Hai đứa vừa cười vừa trêu nhau, tắm rửa xong thì thay quần áo.

Ra đến cửa, mình hỏi:

— Hay mình đi chợ mua ít đồ về nấu cơm nhé?

Em cười.

— Không cần đâu anh.

— Cô giúp việc chuẩn bị hết rồi.

Nghe em nói mình mới sực nhớ.

Khác thật.

Nhà em đâu giống nhà mình.

Ở quê muốn có bữa cơm là cả nhà phải tự tay đi chợ, nhặt rau, nấu nướng.

Còn nhà em...

Mọi thứ đều đã có người chuẩn bị sẵn.



Hai đứa nắm tay nhau đi dọc những con phố của thành phố Hà Giang.

Mình nhìn quanh rồi cười.

— Hướng dẫn viên ơi, giới thiệu cho anh xem Hà Giang có gì đẹp đi.

Em cười khúc khích.

— Thành phố thì chẳng có gì đặc biệt đâu.

— Mai em dẫn anh đi phượt nhé.

— Đi xem những nơi đẹp nhất Hà Giang luôn.

Mình gật đầu.

— Được.

— Hôm nay anh theo lịch của em.

Em cười tít mắt.

...

Hai đứa rẽ vào một quán cà phê.

Đến tận bây giờ mình vẫn nhớ cái tên ấy.

Cà phê Núi Cấm.

Lần đầu nghe cứ tưởng đọc lái sang nghĩa khác, làm mình còn cười một mình.

Hai đứa chọn chỗ ngoài ban công tầng hai.

Từ đây có thể nhìn gần như toàn bộ thành phố Hà Giang.

Gió thổi rất mát.

Thành phố nhỏ.

Bình yên.

Không ồn ào như Thái Nguyên.

Hai đứa ngồi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện.

Những ngày xa nhau.

Những lúc nhớ nhau.

Đến gần mười một giờ rưỡi.

Em nhìn đồng hồ rồi giật mình.

— Anh ơi...

— Mình về thôi.

— Chắc bố mẹ em sắp về rồi.

Trên đường về, em kể thêm về gia đình mình.

Bố mẹ em mở một công ty xuất nhập khẩu.

Ngày còn trẻ hai người tự gây dựng từ hai bàn tay trắng.

Làm ăn nhiều năm mới có được như hôm nay.

Nhưng...

Nhà em chỉ có đúng một cô con gái.

Là em.

Thế nên từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng được cưng như trứng.

Mình cười.

— Gia tài nhà em to thế...

— Chắc anh chẳng có cửa đâu.

Em bật cười.

— Anh nghĩ linh tinh.

— Bố mẹ em thoải mái lắm.

Nói rồi em kéo mình ghé vào một cửa hàng.

Mình chọn thêm một giỏ quà.

Em kéo tay.

— Anh vẽ chuyện.

— Lúc nãy mua hoa quả rồi còn gì.

Mình cười.

— Lúc nãy là quà cho em.

— Còn bây giờ...

— Là quà cho bố mẹ.

Em nhìn mình.

Mỉm cười thật hiền.

...

Đứng trước cổng nhà em.

Tự nhiên hai chân mình mềm nhũn.

Run.

Thật sự run.

Ông nào bảo lần đầu ra mắt người yêu mà không run...

Thì chắc chỉ có nói phét.

Em mở cổng rồi chạy vào trước.

— Bố mẹ ơi!

— Con về rồi!

Mình hít một hơi thật sâu.

Xách giỏ quà.

Bước vào.

Đúng lúc ấy, bố em từ trên cầu thang đi xuống.

Mẹ em cũng vừa từ trong bếp bước ra.

Mình vội cúi đầu.

— Cháu chào cô, chào chú ạ.

Người mình lúc ấy cứ cứng đờ.

Run thấy rõ.

Bố em nhìn mình vài giây.

Rồi bật cười.

— Vào đi cháu.

— Thanh niên gì mà run như cầy sấy thế?

Cả nhà cùng cười.

Tự nhiên mình cũng thấy nhẹ người đi rất nhiều.

— Dạ... vâng ạ.

Mình lí nhí.

Ngồi xuống ghế.

Mẹ em rót nước rồi cười hiền.

— Anh đừng trêu cháu nữa.

Bố em cười khà khà.

— Tôi có trêu gì đâu.

— Tôi còn đang thích cu cháu này bỏ mẹ ra được.

Nói đến đây, ông nhìn mình rồi cười.

— Mày nhớ chú không?

Mình ngơ ngác.

— Dạ...

— Hôm đưa V.Anh xuống phòng mày ấy.

Lúc ấy mình mới sực nhớ.

— À...

— Hóa ra là chú.

Hai chú cháu cùng cười.

Không khí nhờ vậy mà thoải mái hơn hẳn.

Bố em bắt đầu hỏi chuyện.

— Cháu tên gì?

— Quê ở đâu?

— Học năm mấy rồi?

— Bố mẹ còn trẻ không?

Điều khiến mình bất ngờ là...

Suốt cả buổi.

Chú không hề hỏi một câu nào về điều kiện gia đình.

Không hỏi nhà có bao nhiêu đất.

Không hỏi bố mẹ làm chức gì.

Không hỏi có tiền hay không.

Chỉ hỏi về con người mình.

Điều ấy khiến mình cực kỳ có thiện cảm.

Mình kể về quê.

Về bố mẹ.

Về việc nhà làm nông.

Về những ngày vừa phụ bố mẹ gặt lúa.

Chú nghe rất chăm chú.

Rồi cười.

— Ngày xưa chú mới đi buôn...

— Cũng theo xe khách xuống đúng khu quê cháu cháu lấy hàng.

— Chính cái đất ấy...

— Mới giúp chú gây dựng được số vốn đầu tiên để mở công ty.

Mình nghe xong thật sự rất nể.

Đúng là người đi lên từ hai bàn tay trắng.

...

Một lúc sau.

Chú rút bao thuốc trong túi áo.

Thuốc lá Trung Quốc.

Mình cũng chẳng nhớ tên.

Chú gõ nhẹ bao thuốc xuống bàn.

Đẩy về phía mình.

— Hút đi.

— Tao lạ gì.

— Không phải giữ ý.

Mình nhìn chú.

Rồi cả hai cùng cười.

Rồi rút ra một điếu mà châm

Đúng lúc ấy.

V.Anh chạy từ trên tầng xuống.

Em ôm cổ bố.

— Bố!

— Không được bắt nạt anh ấy đâu nhé.

Bố em bĩu môi.

— Khiếp!

— Tao nuôi mày hai mươi năm.

— Chưa được nghe câu nào tình cảm thế này.

Cả nhà lại phá lên cười.

...

Đúng mười hai giờ.

Cơm được dọn lên.

Mẹ em chu đáo vô cùng.

Lúc thì hỏi:

— Cháu ăn được cay không?

Lúc lại gắp thêm thức ăn.

— Ăn nhiều vào nhé.

— Coi như ở nhà.

— Đừng ngại.

Thỉnh thoảng cô còn cười.

— Con bé nhà cô nhắc cháu suốt.

— Hôm nào cũng kể.

Không màu mè.

Không khách sáo.

Ấm áp như chính mẹ mình vậy.

Bố em thì rót rượu.

— Làm vài chén nhé.

Mình cũng cười.

— Dạ.

Hai chú cháu vừa ăn vừa nhâm nhi.

Hết sạch một chai rượu.

Mình bắt đầu thấy mặt nóng ran.

Quay sang nhìn bố em...

Ông vẫn tỉnh bơ.

Mặt không hề đỏ.

Đúng là tửu lượng đáng sợ.

Ăn xong.

Theo thói quen, mình đứng dậy định dọn mâm.

Thì cô giúp việc cười.

— Để cô làm cho.

— Cháu lên nhà ngồi uống nước đi.

Mình chỉ biết cảm ơn.

...

Ngồi uống trà thêm một lúc.

Điện thoại bố em đổ chuông.

Ông nghe máy.

Sắc mặt hơi trầm xuống.

Có lẽ là chuyện công ty.

Trao đổi vài câu rồi cúp máy.

Quay sang hai đứa.

Ông cười.

— Hai đứa đi chơi đi.

— V.Anh dẫn người yêu đi tham quan Hà Giang.

— Tối nhớ về ăn cơm.

— Chú cháu mình uống tiếp.

Chỉ một câu nói rất bình thường thôi...

Mà tự nhiên mình thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ...

Chú đã chấp nhận mình phần nào rồi.

Mình đứng dậy.

Lễ phép cúi đầu.

— Cháu xin phép cô chú ạ.

Hai bác đều cười.

— Đi đi.

...

Ra khỏi cổng.

V.Anh chẳng nói chẳng rằng.

Ôm chặt lấy eo mình từ phía sau.

Rồi khẽ thủ thỉ.

— Anh biết không...

— Em ít khi thấy bố em tiếp khách nào mà cười vui như hôm nay lắm.

Mình cười.

— Anh thì run gần chết.

— Lúc nãy cứ tưởng bị chú đuổi về.

Em cười khúc khích.

— Em đã bảo rồi mà.

— Bố mẹ em dễ lắm.

Rồi em ôm mình chặt hơn.

— Sau này...

— Anh chịu khó lên nhà em nhiều nhé.

Mình không trả lời.

Chỉ khẽ mỉm cười.

Rồ ga.

Chiếc xe chở hai đứa lăn bánh giữa con phố nhỏ của thành phố Hà Giang.

Nắng đầu chiều trải vàng trên những mái nhà.

Trong lòng mình lúc ấy...

Bình yên đến lạ.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo