K húp luôn phí cả biaChương 78: Khoảng cách vừa đủ
Sau cái hôm xảy ra chuyện với thằng người yêu cũ của Trinh, cả xóm trọ cũng yên ổn trở lại.
Quả đúng như mình đoán.
Từ hôm ấy về sau chẳng thấy mặt thằng kia xuất hiện thêm lần nào nữa.
Chiều một hôm đang ngồi làm việc, Trinh ôm cốc trà đá đi ngang qua phòng, mình gọi em lại hỏi vu vơ.
Em gật đầu, mỉm cười.
- Dạo này ổn rồi chứ?
Nói đến đây, Trinh khẽ thở dài.
- Dạ, em chia tay hẳn rồi anh.
- Nó không chịu đâu. Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện, lúc thì dọa, lúc thì khóc lóc xin quay lại. Có hôm còn đi theo em từ phòng ra tận bến xe Samsung ở gầm cầu Đán.
Nghe xong, mình chỉ khẽ tặc lưỡi.
- Nhưng em quyết rồi.
- Em ngu em mới quay lại.
- Em chiều nó quá, để nó tưởng em hiền, dễ bắt nạt. Thật ra... nó đánh em đâu phải một hai lần.
Hóa ra...
Con giun xéo mãi cũng quằn thật.
Dương ngồi cạnh cũng lắc đầu.
Trinh cười nhẹ.
- Bỏ được là tốt rồi.
- Loại đấy giữ làm gì.
Mình cười xua tay.
- Em cũng nghĩ vậy.
- Với lại... em cảm ơn hai anh nhiều lắm.
- Không có hai anh chắc em vẫn còn mù quáng.
Em cười.
- Thôi.
- Có gì đâu.
- Sau này nhớ chọn người tử tế mà yêu.
Rồi bỗng nhiên bảo:
- Vâng.
Hai thằng nhìn nhau.
- Tối nay em nghỉ làm.
- Em mời hai anh đi uống bia nhé.
- Coi như cảm ơn 2 anh vụ vừa rồi
Rồi đồng thanh.
Bia bọt...
- Đi!
Thì ai nỡ từ chối.
Chiều hôm ấy công việc xong khá sớm.
Hai thằng tranh thủ tắm rửa.
Đến gần bảy giờ thì Trinh gọi.
Mở cửa ra.
- Hai anh ơi... đi thôi.
Mình với Dương nhìn nhau.
Ôi.
Con bé hôm nay ăn mặc khác hẳn.
Chiếc váy body màu đen ôm vừa vặn dáng người, đôi giày cao gót trắng, mái tóc buộc nhẹ phía sau.
Nhìn trưởng thành hơn hẳn ngày thường.
Dương huých vai mình.
Mình cười.
- Được đấy.
Ba đứa đi bộ ra quán bia gần khu Dân Tộc Quán.
- Đừng nhìn nữa.
- Người ta biết lại ngại.
2 thằng đi sau thì cứ xuýt xoa, nhìn bờ mông tròn lẳn, thêm cái dáng đi khiêu gợi
2 thằng đều nhìn nhau mà bịt mồm lại, kẻo rãi chảy xuống cả chân
Ra đến quán
Gọi mấy món quen thuộc.
Gà luộc.
Nem chua.
Lòng xào dưa.
Thêm đĩa bì lợn chiên giòn.
Mấy lon bia vừa mở.
Ba chiếc cốc chạm vào nhau.
Không khí rất thoải mái.
- Dô!
Trinh cũng nói nhiều hơn mọi khi.
Kể chuyện công ty.
Kể chuyện quê Bắc Kạn.
Thi thoảng lại cười đến cong cả mắt.
Đang ăn.
Em quay sang hỏi.
Dương gãi đầu.
- Hai anh có người yêu chưa?
Trinh bật cười.
- Anh thì... chưa.
- Đang ế.
Cả bàn cười ầm lên.
- Anh nói phét không biết chớp mắt luôn
- Em thấy ảnh nền điện thoại rồi.
- Với lại... em còn thấy anh suốt ngày xuống tầng một "đổ rác" nữa.
Dương đỏ mặt.
Mình chen vào.
- Đổ rác thật.
Dương cầm đôi đũa định gõ đầu mình.
- Ừ.
- Mỗi ngày đổ năm sáu lần.
- Thùng rác nhà tao chắc bé quá.
Tiếng cười lại vang lên.
- Cút!
Một lúc sau Trinh quay sang mình.
Mình cười.
- Thế còn anh M?
Ánh mắt Trinh khựng lại một thoáng rất nhanh.
- Anh có rồi.
- Người yêu anh ở Hà Giang.
Rồi em vẫn mỉm cười.
Mình lắc đầu.
- Chị ấy chắc hạnh phúc lắm.
Rồi cười khà khà
- Có khi khổ vì anh thì đúng hơn.
- Nhưng có rồi anh thêm người nữa cũng được
Em bĩu môi rồi bảo
Thế thì anh lại lãi quá
Ba đứa lại cụng cốc.
Cười nói rôm rả
Không ai nhắc thêm chuyện ấy nữa.
Ngồi đến hơn mười giờ thì tan.
Đi dọc đường về.
Mình mới để ý.
Khá nhiều bàn bia ngoái nhìn theo.
Không phải vì hai thằng mình đẹp trai gì.
Mà vì Trinh.
Con bé mặc chiếc váy đen nổi bật giữa cả con phố.
Đi đến đâu cũng có người nhìn theo đến đó.
Dương còn huých mình.
Mình cười.
- Đúng là đẹp thật.
- Thôi đi bố
Về đến xóm.
Hai thằng theo thói quen mang ghế ra ban công hút thuốc.
Ngồi lúc thì cháu Dương lại xin phép đi đổ rác, dcm.
Còn mỗi mình ngồi thong dong
Đang ngồi thì Trinh ló đầu ra.
Mình cười.
- Hai anh...
- Cho em xem phim ké với.
Nhưng vừa mở phim được một lúc.
- Vào đi.
Em lại cầm laptop đi ra ban công.
Mình chỉ chiếc ghế bên cạnh.
- Trong phòng em mạng yếu quá.
- Em ngồi đây xem cho mát.
Em ngồi xuống.
- Ngồi đây đi.
- Gió thích hơn.
Hai người mỗi người một chiếc ghế.
Bộ phim Hàn Quốc gì đó đang chiếu.
Thỉnh thoảng mình cũng liếc sang xem cùng.
Đến đoạn hài.
Hai đứa cùng bật cười.
Mình hỏi.
Trinh xoay màn hình qua.
- Phim gì mà cuốn thế?
Mình nghiêng người nhìn.
- Anh xem thử đi.
- Hay lắm.
Hai đứa ngồi khá gần.
Một lúc sau.
Trình đứng dây, rồi ngồi lên đùi mình
Ngồi đây cho anh đỡ phải ngó, mỏi cổ
Mình ngạc nhiên rồi nghĩ
“Mả mẹ em, ngồi thế này tâm trí đéo nào nữa mà phim với chả phọt”
Khó chịu thật
Em nó ngồi lên đùi mình, mà thằng em nó cứ đòi biểu tình
Chẳng tâm trí đâu nữa mà phim với phọt
Rồi ma xui quỷ khiến thế nào, mình lại vòng tay ra eo em
Không thấy nói gì
Mình khẽ xoa nhẹ cái bụng không có tí mỡ nào của em
Như được mở cờ
Đôi tay hư đón lại tiến lên trên, xoa lấy bầu ngực của em, xoa bên ngoài thôi
Rồi lại xuống dưới, xoa nhẹ mu lồn em qua lớp váy
Xoa chán chê thì thấy chân em hơi dạng dạng ra
Mình khẽ uốn éo rồi luồn tay vào trong
“Ô địt mẹ, con bé này không mặc quần lót”
Ngẩng lên thắc mắc, thì thấy em nó chỉ cười
Bố tổ, mình bị gài rồi
Mình lấy luôn cả bàn tay mà xoa lồn em, thấy em hơi run run
Rồi lấy ngón tay mân mê hột le, tách nhẹ 2 mép lồn em ra mà chọc chọc
Sau 1 lúc ngoáy ngoáy, cũng không thấy em nó tập trung xem phim nữa, vẫn tư thế ấy
Mình nghịch thêm 1 lúc rồi rút ra
Nhấc em dậy.
Đặt em sang bên cạnh
Rồi cười.
Trinh hiểu ý.
- Để anh lấy thêm cái ghế.
- Ngồi thế này xem thoải mái hơn.
Khẽ mỉm cười.
Hai người lại tiếp tục xem phim.
- Dạ...
Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc ghế...
Đã rộng hơn một chút.
“Định gài ông mày hả, mơ đi cưng”
Xem hết một tập.
Trinh gập máy lại.
Đứng dậy.
Em nhìn mình.
Ánh mắt dịu hơn hẳn.
Mình ngơ ngác.
- Anh M này...
- Em cảm ơn anh.
- Không chỉ vì chuyện hôm trước...
- Mà còn vì hôm nay.
Em cười. không nói thêm gì, chỉ nháy mắt
- Hôm nay có gì đâu?
Rồi quay người về phòng.
Đến cửa.
Em còn quay lại.
Mình cười.
- Ngủ ngon nhé anh.
Cánh cửa phòng khép lại.
- Em cũng thế.
Mình ngồi thêm một lúc ngoài ban công.
Điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết.
Dương từ dưới tầng đi lên.
Nhìn mình rồi hỏi.
Mình cười.
- Sao ngồi thừ ra đấy?
Có những khoảng cách.
- Không có gì.
Giữ được...
Mới là điều khó nhất.
Cô đã thương thì chạy không thoátChương 78: Khoảng cách vừa đủ
Sau cái hôm xảy ra chuyện với thằng người yêu cũ của Trinh, cả xóm trọ cũng yên ổn trở lại.
Quả đúng như mình đoán.
Từ hôm ấy về sau chẳng thấy mặt thằng kia xuất hiện thêm lần nào nữa.
Chiều một hôm đang ngồi làm việc, Trinh ôm cốc trà đá đi ngang qua phòng, mình gọi em lại hỏi vu vơ.
Em gật đầu, mỉm cười.
- Dạo này ổn rồi chứ?
Nói đến đây, Trinh khẽ thở dài.
- Dạ, em chia tay hẳn rồi anh.
- Nó không chịu đâu. Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện, lúc thì dọa, lúc thì khóc lóc xin quay lại. Có hôm còn đi theo em từ phòng ra tận bến xe Samsung ở gầm cầu Đán.
Nghe xong, mình chỉ khẽ tặc lưỡi.
- Nhưng em quyết rồi.
- Em ngu em mới quay lại.
- Em chiều nó quá, để nó tưởng em hiền, dễ bắt nạt. Thật ra... nó đánh em đâu phải một hai lần.
Hóa ra...
Con giun xéo mãi cũng quằn thật.
Dương ngồi cạnh cũng lắc đầu.
Trinh cười nhẹ.
- Bỏ được là tốt rồi.
- Loại đấy giữ làm gì.
Mình cười xua tay.
- Em cũng nghĩ vậy.
- Với lại... em cảm ơn hai anh nhiều lắm.
- Không có hai anh chắc em vẫn còn mù quáng.
Em cười.
- Thôi.
- Có gì đâu.
- Sau này nhớ chọn người tử tế mà yêu.
Rồi bỗng nhiên bảo:
- Vâng.
Hai thằng nhìn nhau.
- Tối nay em nghỉ làm.
- Em mời hai anh đi uống bia nhé.
- Coi như cảm ơn 2 anh vụ vừa rồi
Rồi đồng thanh.
Bia bọt...
- Đi!
Thì ai nỡ từ chối.
Chiều hôm ấy công việc xong khá sớm.
Hai thằng tranh thủ tắm rửa.
Đến gần bảy giờ thì Trinh gọi.
Mở cửa ra.
- Hai anh ơi... đi thôi.
Mình với Dương nhìn nhau.
Ôi.
Con bé hôm nay ăn mặc khác hẳn.
Chiếc váy body màu đen ôm vừa vặn dáng người, đôi giày cao gót trắng, mái tóc buộc nhẹ phía sau.
Nhìn trưởng thành hơn hẳn ngày thường.
Dương huých vai mình.
Mình cười.
- Được đấy.
Ba đứa đi bộ ra quán bia gần khu Dân Tộc Quán.
- Đừng nhìn nữa.
- Người ta biết lại ngại.
2 thằng đi sau thì cứ xuýt xoa, nhìn bờ mông tròn lẳn, thêm cái dáng đi khiêu gợi
2 thằng đều nhìn nhau mà bịt mồm lại, kẻo rãi chảy xuống cả chân
Ra đến quán
Gọi mấy món quen thuộc.
Gà luộc.
Nem chua.
Lòng xào dưa.
Thêm đĩa bì lợn chiên giòn.
Mấy lon bia vừa mở.
Ba chiếc cốc chạm vào nhau.
Không khí rất thoải mái.
- Dô!
Trinh cũng nói nhiều hơn mọi khi.
Kể chuyện công ty.
Kể chuyện quê Bắc Kạn.
Thi thoảng lại cười đến cong cả mắt.
Đang ăn.
Em quay sang hỏi.
Dương gãi đầu.
- Hai anh có người yêu chưa?
Trinh bật cười.
- Anh thì... chưa.
- Đang ế.
Cả bàn cười ầm lên.
- Anh nói phét không biết chớp mắt luôn
- Em thấy ảnh nền điện thoại rồi.
- Với lại... em còn thấy anh suốt ngày xuống tầng một "đổ rác" nữa.
Dương đỏ mặt.
Mình chen vào.
- Đổ rác thật.
Dương cầm đôi đũa định gõ đầu mình.
- Ừ.
- Mỗi ngày đổ năm sáu lần.
- Thùng rác nhà tao chắc bé quá.
Tiếng cười lại vang lên.
- Cút!
Một lúc sau Trinh quay sang mình.
Mình cười.
- Thế còn anh M?
Ánh mắt Trinh khựng lại một thoáng rất nhanh.
- Anh có rồi.
- Người yêu anh ở Hà Giang.
Rồi em vẫn mỉm cười.
Mình lắc đầu.
- Chị ấy chắc hạnh phúc lắm.
Rồi cười khà khà
- Có khi khổ vì anh thì đúng hơn.
- Nhưng có rồi anh thêm người nữa cũng được
Em bĩu môi rồi bảo
Thế thì anh lại lãi quá
Ba đứa lại cụng cốc.
Cười nói rôm rả
Không ai nhắc thêm chuyện ấy nữa.
Ngồi đến hơn mười giờ thì tan.
Đi dọc đường về.
Mình mới để ý.
Khá nhiều bàn bia ngoái nhìn theo.
Không phải vì hai thằng mình đẹp trai gì.
Mà vì Trinh.
Con bé mặc chiếc váy đen nổi bật giữa cả con phố.
Đi đến đâu cũng có người nhìn theo đến đó.
Dương còn huých mình.
Mình cười.
- Đúng là đẹp thật.
- Thôi đi bố
Về đến xóm.
Hai thằng theo thói quen mang ghế ra ban công hút thuốc.
Ngồi lúc thì cháu Dương lại xin phép đi đổ rác, dcm.
Còn mỗi mình ngồi thong dong
Đang ngồi thì Trinh ló đầu ra.
Mình cười.
- Hai anh...
- Cho em xem phim ké với.
Nhưng vừa mở phim được một lúc.
- Vào đi.
Em lại cầm laptop đi ra ban công.
Mình chỉ chiếc ghế bên cạnh.
- Trong phòng em mạng yếu quá.
- Em ngồi đây xem cho mát.
Em ngồi xuống.
- Ngồi đây đi.
- Gió thích hơn.
Hai người mỗi người một chiếc ghế.
Bộ phim Hàn Quốc gì đó đang chiếu.
Thỉnh thoảng mình cũng liếc sang xem cùng.
Đến đoạn hài.
Hai đứa cùng bật cười.
Mình hỏi.
Trinh xoay màn hình qua.
- Phim gì mà cuốn thế?
Mình nghiêng người nhìn.
- Anh xem thử đi.
- Hay lắm.
Hai đứa ngồi khá gần.
Một lúc sau.
Trình đứng dây, rồi ngồi lên đùi mình
Ngồi đây cho anh đỡ phải ngó, mỏi cổ
Mình ngạc nhiên rồi nghĩ
“Mả mẹ em, ngồi thế này tâm trí đéo nào nữa mà phim với chả phọt”
Khó chịu thật
Em nó ngồi lên đùi mình, mà thằng em nó cứ đòi biểu tình
Chẳng tâm trí đâu nữa mà phim với phọt
Rồi ma xui quỷ khiến thế nào, mình lại vòng tay ra eo em
Không thấy nói gì
Mình khẽ xoa nhẹ cái bụng không có tí mỡ nào của em
Như được mở cờ
Đôi tay hư đón lại tiến lên trên, xoa lấy bầu ngực của em, xoa bên ngoài thôi
Rồi lại xuống dưới, xoa nhẹ mu lồn em qua lớp váy
Xoa chán chê thì thấy chân em hơi dạng dạng ra
Mình khẽ uốn éo rồi luồn tay vào trong
“Ô địt mẹ, con bé này không mặc quần lót”
Ngẩng lên thắc mắc, thì thấy em nó chỉ cười
Bố tổ, mình bị gài rồi
Mình lấy luôn cả bàn tay mà xoa lồn em, thấy em hơi run run
Rồi lấy ngón tay mân mê hột le, tách nhẹ 2 mép lồn em ra mà chọc chọc
Sau 1 lúc ngoáy ngoáy, cũng không thấy em nó tập trung xem phim nữa, vẫn tư thế ấy
Mình nghịch thêm 1 lúc rồi rút ra
Nhấc em dậy.
Đặt em sang bên cạnh
Rồi cười.
Trinh hiểu ý.
- Để anh lấy thêm cái ghế.
- Ngồi thế này xem thoải mái hơn.
Khẽ mỉm cười.
Hai người lại tiếp tục xem phim.
- Dạ...
Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc ghế...
Đã rộng hơn một chút.
“Định gài ông mày hả, mơ đi cưng”
Xem hết một tập.
Trinh gập máy lại.
Đứng dậy.
Em nhìn mình.
Ánh mắt dịu hơn hẳn.
Mình ngơ ngác.
- Anh M này...
- Em cảm ơn anh.
- Không chỉ vì chuyện hôm trước...
- Mà còn vì hôm nay.
Em cười. không nói thêm gì, chỉ nháy mắt
- Hôm nay có gì đâu?
Rồi quay người về phòng.
Đến cửa.
Em còn quay lại.
Mình cười.
- Ngủ ngon nhé anh.
Cánh cửa phòng khép lại.
- Em cũng thế.
Mình ngồi thêm một lúc ngoài ban công.
Điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết.
Dương từ dưới tầng đi lên.
Nhìn mình rồi hỏi.
Mình cười.
- Sao ngồi thừ ra đấy?
Có những khoảng cách.
- Không có gì.
Giữ được...
Mới là điều khó nhất.
bác nói chí phảiCô đã thương thì chạy không thoát
Bác sướng thật còn có bố vợ để nhâm nhi tâm sựbố vợ em sn69 nhưng thanh niên lắm, ông cũng từng làm cai thầu xây dựng, nên món gì ông chả biết, được cái 2 bố con hợp tính, nên nhiều khi đi uống rượu còn khoác vai nhau ra bờ tường mà nôn bác ạ
bố vợ em thì được cái dân công trình, rãi nắng dầm mưa. nên cũng khoẻ, mà được cái ông giữ sức khoẻ cũng khéo, tháng 2 lần rượu, ngày chẵn với ngày lẻBác sướng thật còn có bố vợ để nhâm nhi tâm sự(( e thì chỉ gặp bố vợ được đúng 1 lần sau đó ông đi xa mãi…. Chưa có dịp ngồi nhâm nhi nc với ông nhiều hơn
) ông giờ rút về làm kho hoa quả to nhất Tam Đảo Chú e còn đc gặp chứ a thì ngày đầu tiên về nhà vợ là đám ma của bố vợ đây. Ngày ấy mới yêu thời sv nên vợ k cho về. Đến lúc ông cảm đột tử thì mới gọi cho mìnhBác sướng thật còn có bố vợ để nhâm nhi tâm sự(( e thì chỉ gặp bố vợ được đúng 1 lần sau đó ông đi xa mãi…. Chưa có dịp ngồi nhâm nhi nc với ông nhiều hơn
vậy cũng buồn bác nhỉ, bố vợ em bênh em lắm, nên nhiều khi vợ nó về ngoại, ông toàn tranh thủ 2 bố con tụ họp để đi xả xì troét thôi. ông toàn bảo tính con này y con mẹ nó, nên bố hiểuChú e còn đc gặp chứ a thì ngày đầu tiên về nhà vợ là đám ma của bố vợ đây. Ngày ấy mới yêu thời sv nên vợ k cho về. Đến lúc ông cảm đột tử thì mới gọi cho mình
Đào hoa thế, sau này khi lấy vợ có bị bắt thóp thăm dò phát nào ko em?bác nói chí phảinhiều khi muốn thoát mà không thoát được bác ạ
nhiều bác ạ, sau khi đi làm, e cũng vướng vào mấy vụ, toàn đâu với đâu ý, mệt lắm, có vụ căng nhất là lằng nhằng với em cùng khoa, xong vợ đươc phím biết, ầm ĩ cả nhà lên, vợ nó bù lu bù loa lên đòi li hôn các thứ, nhưng giờ em bỏ thói đấy rồi heheĐào hoa thế, sau này khi lấy vợ có bị bắt thóp thăm dò phát nào ko em?
Chuyện của lão Tít nữa bácHoá đơn tam bộ khúc đưa nhiều ae đến với xam real, giờ bộ này đưa mấy cháu sau này vào xam fake
Vậy là chứng chết cái nết không chừa, vẫn giữ quả dừa với cái bánh đa?nhiều bác ạ, sau khi đi làm, e cũng vướng vào mấy vụ, toàn đâu với đâu ý, mệt lắm, có vụ căng nhất là lằng nhằng với em cùng khoa, xong vợ đươc phím biết, ầm ĩ cả nhà lên, vợ nó bù lu bù loa lên đòi li hôn các thứ, nhưng giờ em bỏ thói đấy rồi hehe
Bố vợ em bộ đội về mất sức, ông bị K ngày e gặp ông là trc khi cả nhà đi chơi xa chuyến cuốibố vợ em thì được cái dân công trình, rãi nắng dầm mưa. nên cũng khoẻ, mà được cái ông giữ sức khoẻ cũng khéo, tháng 2 lần rượu, ngày chẵn với ngày lẻ) ông giờ rút về làm kho hoa quả to nhất Tam Đảo
![]()

