Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Vậy là chứng chết cái nết không chừa, vẫn giữ quả dừa với cái bánh đa?
giờ bỏ rồi bác ạ, cũng tại mình đa sầu đa cảm quá, gặp ai cũng thương cũng xót, haizz, sau hồi ấy, em cũng tự vấn bản thân mãi, rồi quyết định sống nó tử tế, chứ không làm cả 2 người con gái khổ được. Bố vợ lần ấy cũng chửi bảo "ngu như chó, ăn vụng thì đéo biết chùi mép, đến lúc nó rồ lên nó xiên cho lại mạng già này chăm chứ ai" haizz, bố vợ tốt thật
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ngày trước cái đoạn đường từ đường tròn Đồng Quang chạy vào Đán có 1 dãy toàn quán vịt, ăn ngon vl mà ngày nào cũng đông khách.
vịt cỏ vân đình bác ạ, giờ nhiều quán, nhưng có cái quán ở chỗ đường ga bây giờ theo em là ngon nhất. Còn chuỗi Vân Đình thì ít người ăn rồi
 

Gt2019

Tao là gay
Tiếc là xa xôi cách trở thằng thớt chưa có dịp gặp Ivanka Trumph trc khi cưới vợ.. chứ đọc đến đây tao ko còn nghi ngờ gì về sức quyến rũ của mày
 
giờ bỏ rồi bác ạ, cũng tại mình đa sầu đa cảm quá, gặp ai cũng thương cũng xót, haizz, sau hồi ấy, em cũng tự vấn bản thân mãi, rồi quyết định sống nó tử tế, chứ không làm cả 2 người con gái khổ được. Bố vợ lần ấy cũng chửi bảo "ngu như chó, ăn vụng thì đéo biết chùi mép, đến lúc nó rồ lên nó xiên cho lại mạng già này chăm chứ ai" haizz, bố vợ tốt thật
Vậy là vào khuôn khổ mà vẫn thích vượt rào. Đáng đời
 

Dragon6688

Yếu sinh lý
8x nghĩ về thời sinh viên mà lòng thấy bồi hồi quá , cái thời trai trẻ chưa phải lo cơm áo gạo tiền chỉ chơi và gái là giỏi . Chắc nhiều ae cũng cảm thấy k đó nuối tiếc khoảng thời gian đó giá mà nó trôi thật chậm nhỉ
 

Cafe đen

Yếu sinh lý
8x nghĩ về thời sinh viên mà lòng thấy bồi hồi quá , cái thời trai trẻ chưa phải lo cơm áo gạo tiền chỉ chơi và gái là giỏi . Chắc nhiều ae cũng cảm thấy k đó nuối tiếc khoảng thời gian đó giá mà nó trôi thật chậm nhỉ
nghĩ đến tương lai thì cảm thấy lâu chứ trải qua rồi ngẫm lại thì nhanh ông ạ. vèo cái quá nửa đời người rồi kkk
 

bodayconyeu2

Yếu sinh lý
Chương 56: Hà Giang trong lời em



Tối hôm ấy, sau khi cả hai đã chính thức dành cho nhau một cơ hội mới, mình chở em đi dạo khắp thành phố Thái Nguyên. Thành phố chẳng có gì thay đổi cả, chỉ là lần này người ngồi sau lưng mình đã khác.

Mới yêu nên hai đứa ríu rít như trẻ con.

Đi được một đoạn, em lại vỗ nhẹ vào vai mình.

  • M ơi...
  • Hửm?
  • Rẽ vào đây đi.
Một lúc sau...

  • Ê ê. A.. bên kia có cái này ngon lắm.
Được thêm vài trăm mét...

  • Mình dừng ở kia nhé.
Mình bật cười.

  • Sao em nhiều chuyện thế?
Em chu môi.

  • Người ta vui mà...
Nghe thế thôi cũng đủ thấy lòng nhẹ tênh.

Điểm dừng chân vẫn là quán thịt xiên quen thuộc bên trường Công nghệ Thông tin. Có lẽ bất kỳ sinh

viên nào từng học ở Thái Nguyên cũng ít nhất một lần ghé qua nơi này. Những xiên thịt nướng thơm

lừng trên bếp than, khói nghi ngút quyện cùng mùi nước sốt đặc trưng, vừa rẻ vừa ngon, đúng chất

"đặc sản sinh viên".

Hai đứa chọn chiếc bàn trong góc.

Vừa ăn, em vừa kể đủ thứ chuyện.

Lần đầu tiên mình được nghe em nói nhiều đến thế.

Em kể về quê.

  • Quê em ở Hà Giang.
Mình hơi ngạc nhiên.

  • Thế à? Anh cứ tưởng em người Thái Nguyên.
Em cười.

  • Không... em ở thành phố Hà Giang cơ. Không phải gái bản đâu nhé.
Rồi đôi mắt em sáng lên.

Em kể về những con đường quanh co ôm lấy sườn núi.

Kể về dòng Nho Quế xanh như ngọc.

Kể về những mùa tam giác mạch tím hồng trải kín sườn đồi.

Kể về những sáng mùa đông mây phủ kín thành phố.

Giọng em lúc ấy đầy tự hào.

Mình chẳng biết Hà Giang đẹp đến đâu.

Nhưng chỉ nhìn ánh mắt em khi nhắc về quê thôi, mình cũng đủ hiểu đó là nơi em yêu nhất.

Em chống cằm nhìn mình.

  • Hè này... nếu M rảnh thì lên nhà em nhé.
  • Làm gì?
  • Em dẫn M đi phượt.
  • Có được ngủ nhà em không?
Em phì cười.

  • Đồ hâm...
Rồi em lấy tay che miệng cười khúc khích.

  • Chưa gì đã tính thế.
Mình cũng cười theo.

Thật lâu rồi mình mới cười nhiều như vậy.

...

Một lúc sau, em bỗng nhỏ giọng.

  • M biết vì sao em thích M không?
Mình lắc đầu.

Em nhìn mình rất lâu.

  • Vì M lúc nào cũng quan tâm mọi người.
  • Vì M nấu ăn ngon.
  • Vì M cười rất đẹp.
  • Vì M luôn khiến người khác thấy yên tâm.
Em cười nhẹ.

  • Nhưng cũng vì thế... mà em khóc rất nhiều.
Mình im lặng.

Em kể những lần đứng từ xa nhìn mình với Linh.

Những lần mình đau khổ sau chia tay.

Những lần chỉ muốn chạy tới ôm mình mà không dám.

Có những đêm em khóc chỉ vì thấy mình buồn.

Nghe từng lời em nói, lòng mình cứ nghẹn lại.

Hóa ra...

Trong lúc mình chỉ biết chìm trong nỗi đau của bản thân...

Lại có một người con gái âm thầm đau cùng mình.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

  • Xin lỗi nhé...
  • Vì đã để em chờ lâu như vậy.
Em lắc đầu.

  • Chỉ cần hôm nay anh đến là đủ rồi.
...

Ăn xong, mình lại chở em dạo thêm vài vòng quanh thành phố.

Đêm Thái Nguyên đầu hè vẫn còn dịu.

Gió mát.

Đường vắng.

Em ngồi sau chẳng nói gì nữa.

Chỉ lặng lẽ vòng hai tay ôm lấy eo mình.

Có lẽ...

Cả hai đều đang nghĩ đến ngày mai.

Ngày mai em phải về Hà Giang.

Mình cũng sẽ về quê.

Mới yêu nhau chưa tròn hai ngày...

Đã lại phải yêu xa.

Về đến phòng, chẳng ai nỡ nói lời tạm biệt.

Hai đứa chỉ ngồi tựa lưng vào nhau rất lâu.

Thỉnh thoảng em lại ngước lên nhìn mình rồi cười.

Mình đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em.

Khẽ ôm em vào lòng.

Không cần nói gì cả.

Chỉ cần biết người kia vẫn còn ở bên cạnh.

Đối với mình lúc ấy...

Như vậy là đủ.

Đêm hôm ấy, hai đứa cứ ôm nhau đến lúc ngủ quên.



Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn thấy em đâu.

Mình giật mình bước ra ngoài.

Thì thấy em đang lóc cóc đi từ đầu ngõ về.

Trên tay là hai ổ bánh mì pate còn nóng hổi.

Thấy mình đứng ngoài cửa, em cười tít mắt.

  • Dậy rồi à?
  • Thấy anh ngủ ngon quá nên em không gọi.
Mình bước lại, khẽ thơm lên má em.

  • Người yêu anh tâm lý thế.
Em cười.

  • Biết rồi còn hỏi.
Hai đứa ngồi ăn sáng ngay trước hiên phòng trọ.

Bữa sáng giản dị.

Chỉ hai ổ bánh mì.

Nhưng ngon lạ.

Ăn gần xong, mình nhìn đồng hồ rồi nói.

  • Thôi... anh về nhé.
  • Tí bố em lên lại rách việc.
Em chống cằm nhìn mình.

  • Sợ gì.
  • Bố em thương em lắm.
Mình cười.

  • Thương em thôi.
  • Chứ chưa thương anh.
Em cười khúc khích.

  • Biết đâu đấy.
...

Gần trưa, điện thoại mình rung lên.

Là em.

  • Bố em đến đón em rồi
  • Anh ra cổng chỗ a đi, e bảo
Mình chạy ra.

Chiếc xe SUV gầm cao đã đỗ trước ngõ.

Một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi trên xe.

Em chạy lại.

Đưa cho mình một chùm chìa khóa.

  • Đây.
  • Chìa khóa phòng với chìa khóa xe.
Mình ngơ ngác.

  • Đưa anh làm gì?
  • Xe em cứ để ở đây.
  • Muốn đi đâu thì a qua lấy mà đi cho đỡ vất.
Mình cười.

  • Không sợ anh lại mang đi cắm à?
Em khoanh tay.

  • Anh thử đi.
  • Xem em có lột da anh không.
Mình giả vờ rùng mình.

  • Thôi... anh sợ rồi.


Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.

Nụ cười nhẹ thôi.

Nhưng đầy lưu luyến.

Trước lúc lên xe, em ôm mình thật chặt.

Khẽ thì thầm bên tai.

  • Nhớ lời hứa nhé.
  • Ngày nào cũng phải gọi cho em.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Anh hứa.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Em vẫn ngoái đầu nhìn mình qua cửa kính.

Còn mình đứng giữa con ngõ nhỏ ấy rất lâu.

Cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ cuối đường.

Mình mới quay người trở về phòng.

Khẽ cười.

Mới yêu nhau được đúng một ngày.

Mà đã bắt đầu biết nhớ.
Tôi nhớ chap nào đó gặp trên xe bus là ng Hải Dương mà.
 

Sancho

Yếu sinh lý
Các bác thông cảm giúp em, vì sức lực có hạn, em cũng còn phải kiếm tiền nuôi gia đình, nên em bảo các bác mỗi ngày 5 chap là để các bác ngày nào cũng được đọc, không bị drop. Nên các bác cố gắng ủng hộ em bằng những nút like nha. Em cảm ơn các bác nhiều ạ.
Ra đều đi ae vẫn like mà nhưg nhiều khi kể chi tiết tí nhá pro kk
 

PsyDark99

Yếu sinh lý
Lâu lắm rồi mới đọc 1 câu chuyện hay như vậy, bác làm em nhớ những mối tình trước kia của mình quá, mà tiếc là đều không thành
 

khoailangthang98

Yếu sinh lý
M có nhầm ko đấy, 2009 t học tnut uống sương mù ngon vl, êm, thơm say ko đau đầu. Sau chất lượng đi xuống mới đau đầu. Phòng ông a cùng xóm trọ t có lần dọn phòng phải mấy bao tải vỏ sương mù. :))
Nhầm thế đéo nào dc, chai sương mù mẫu sơn trong veo, vỏ chai vuông hơi vát cạnh chút, uống gần cống votka hn nhưng khé hơn chút. Trc sương mù có can vàng 2 lít nếp mới, tao lên sư phạm toàn xách chục chai lên. Sương mù uống nhẹ hơn rượu quê, uống lạnh càng thích nhưng phải mỗi tội đau đầu. Tầm 211 212 thì mất dấu ko thấy bán nữa
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo