Chương 56: Hà Giang trong lời em
Tối hôm ấy, sau khi cả hai đã chính thức dành cho nhau một cơ hội mới, mình chở em đi dạo khắp thành phố Thái Nguyên. Thành phố chẳng có gì thay đổi cả, chỉ là lần này người ngồi sau lưng mình đã khác.
Mới yêu nên hai đứa ríu rít như trẻ con.
Đi được một đoạn, em lại vỗ nhẹ vào vai mình.
- M ơi...
- Hửm?
- Rẽ vào đây đi.
Một lúc sau...
- Ê ê. A.. bên kia có cái này ngon lắm.
Được thêm vài trăm mét...
Mình bật cười.
Em chu môi.
Nghe thế thôi cũng đủ thấy lòng nhẹ tênh.
Điểm dừng chân vẫn là quán thịt xiên quen thuộc bên trường Công nghệ Thông tin. Có lẽ bất kỳ sinh
viên nào từng học ở Thái Nguyên cũng ít nhất một lần ghé qua nơi này. Những xiên thịt nướng thơm
lừng trên bếp than, khói nghi ngút quyện cùng mùi nước sốt đặc trưng, vừa rẻ vừa ngon, đúng chất
"đặc sản sinh viên".
Hai đứa chọn chiếc bàn trong góc.
Vừa ăn, em vừa kể đủ thứ chuyện.
Lần đầu tiên mình được nghe em nói nhiều đến thế.
Em kể về quê.
Mình hơi ngạc nhiên.
- Thế à? Anh cứ tưởng em người Thái Nguyên.
Em cười.
- Không... em ở thành phố Hà Giang cơ. Không phải gái bản đâu nhé.
Rồi đôi mắt em sáng lên.
Em kể về những con đường quanh co ôm lấy sườn núi.
Kể về dòng Nho Quế xanh như ngọc.
Kể về những mùa tam giác mạch tím hồng trải kín sườn đồi.
Kể về những sáng mùa đông mây phủ kín thành phố.
Giọng em lúc ấy đầy tự hào.
Mình chẳng biết Hà Giang đẹp đến đâu.
Nhưng chỉ nhìn ánh mắt em khi nhắc về quê thôi, mình cũng đủ hiểu đó là nơi em yêu nhất.
Em chống cằm nhìn mình.
- Hè này... nếu M rảnh thì lên nhà em nhé.
- Làm gì?
- Em dẫn M đi phượt.
- Có được ngủ nhà em không?
Em phì cười.
Rồi em lấy tay che miệng cười khúc khích.
Mình cũng cười theo.
Thật lâu rồi mình mới cười nhiều như vậy.
...
Một lúc sau, em bỗng nhỏ giọng.
- M biết vì sao em thích M không?
Mình lắc đầu.
Em nhìn mình rất lâu.
- Vì M lúc nào cũng quan tâm mọi người.
- Vì M nấu ăn ngon.
- Vì M cười rất đẹp.
- Vì M luôn khiến người khác thấy yên tâm.
Em cười nhẹ.
- Nhưng cũng vì thế... mà em khóc rất nhiều.
Mình im lặng.
Em kể những lần đứng từ xa nhìn mình với Linh.
Những lần mình đau khổ sau chia tay.
Những lần chỉ muốn chạy tới ôm mình mà không dám.
Có những đêm em khóc chỉ vì thấy mình buồn.
Nghe từng lời em nói, lòng mình cứ nghẹn lại.
Hóa ra...
Trong lúc mình chỉ biết chìm trong nỗi đau của bản thân...
Lại có một người con gái âm thầm đau cùng mình.
Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.
- Xin lỗi nhé...
- Vì đã để em chờ lâu như vậy.
Em lắc đầu.
- Chỉ cần hôm nay anh đến là đủ rồi.
...
Ăn xong, mình lại chở em dạo thêm vài vòng quanh thành phố.
Đêm Thái Nguyên đầu hè vẫn còn dịu.
Gió mát.
Đường vắng.
Em ngồi sau chẳng nói gì nữa.
Chỉ lặng lẽ vòng hai tay ôm lấy eo mình.
Có lẽ...
Cả hai đều đang nghĩ đến ngày mai.
Ngày mai em phải về Hà Giang.
Mình cũng sẽ về quê.
Mới yêu nhau chưa tròn hai ngày...
Đã lại phải yêu xa.
Về đến phòng, chẳng ai nỡ nói lời tạm biệt.
Hai đứa chỉ ngồi tựa lưng vào nhau rất lâu.
Thỉnh thoảng em lại ngước lên nhìn mình rồi cười.
Mình đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em.
Khẽ ôm em vào lòng.
Không cần nói gì cả.
Chỉ cần biết người kia vẫn còn ở bên cạnh.
Đối với mình lúc ấy...
Như vậy là đủ.
Đêm hôm ấy, hai đứa cứ ôm nhau đến lúc ngủ quên.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn thấy em đâu.
Mình giật mình bước ra ngoài.
Thì thấy em đang lóc cóc đi từ đầu ngõ về.
Trên tay là hai ổ bánh mì pate còn nóng hổi.
Thấy mình đứng ngoài cửa, em cười tít mắt.
- Dậy rồi à?
- Thấy anh ngủ ngon quá nên em không gọi.
Mình bước lại, khẽ thơm lên má em.
- Người yêu anh tâm lý thế.
Em cười.
Hai đứa ngồi ăn sáng ngay trước hiên phòng trọ.
Bữa sáng giản dị.
Chỉ hai ổ bánh mì.
Nhưng ngon lạ.
Ăn gần xong, mình nhìn đồng hồ rồi nói.
- Thôi... anh về nhé.
- Tí bố em lên lại rách việc.
Em chống cằm nhìn mình.
- Sợ gì.
- Bố em thương em lắm.
Mình cười.
- Thương em thôi.
- Chứ chưa thương anh.
Em cười khúc khích.
...
Gần trưa, điện thoại mình rung lên.
Là em.
- Bố em đến đón em rồi
- Anh ra cổng chỗ a đi, e bảo
Mình chạy ra.
Chiếc xe SUV gầm cao đã đỗ trước ngõ.
Một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi trên xe.
Em chạy lại.
Đưa cho mình một chùm chìa khóa.
- Đây.
- Chìa khóa phòng với chìa khóa xe.
Mình ngơ ngác.
- Đưa anh làm gì?
- Xe em cứ để ở đây.
- Muốn đi đâu thì a qua lấy mà đi cho đỡ vất.
Mình cười.
- Không sợ anh lại mang đi cắm à?
Em khoanh tay.
- Anh thử đi.
- Xem em có lột da anh không.
Mình giả vờ rùng mình.
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.
Nụ cười nhẹ thôi.
Nhưng đầy lưu luyến.
Trước lúc lên xe, em ôm mình thật chặt.
Khẽ thì thầm bên tai.
- Nhớ lời hứa nhé.
- Ngày nào cũng phải gọi cho em.
Mình gật đầu.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Em vẫn ngoái đầu nhìn mình qua cửa kính.
Còn mình đứng giữa con ngõ nhỏ ấy rất lâu.
Cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ cuối đường.
Mình mới quay người trở về phòng.
Khẽ cười.
Mới yêu nhau được đúng một ngày.
Mà đã bắt đầu biết nhớ.