Chương 12: Buổi sáng sau đêm liên hoan
Sáng hôm sau.
Điều đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cơn đau đầu vì rượu.
Mà là...
Cánh tay trái.
Nó tê cứng đến mức tôi có cảm giác như không còn là tay mình nữa.
Tôi khẽ hé mắt.
Ánh nắng buổi sáng len qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ.
Đồng hồ trên bàn chỉ gần chín giờ.
Linh vẫn đang ngủ.
Đầu cô ấy vẫn gối lên tay tôi, Linh vẫn nguyên tư thế ôm tôi ngủ từ lúc đêm qua
Hơi thở đều đều.
Mái tóc xõa nhẹ xuống vai.
Khuôn mặt lúc ngủ yên bình đến lạ.
Khác hẳn cô gái hoạt bát, lí lắc mọi ngày.
Tôi nằm im.
Sợ chỉ cần cử động một chút sẽ làm cô ấy tỉnh giấc.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi có dịp ngắm Linh thật lâu.
Hàng mi cong.
Chiếc mũi nhỏ.
Đôi môi khẽ cong như đang mỉm cười trong giấc ngủ.
Tôi chợt nghĩ...
Có lẽ nhiều năm sau nữa, mình sẽ chẳng còn nhớ hôm ấy mặc chiếc áo gì.
Nhưng sẽ nhớ rất rõ buổi sáng bình yên này.
Đang mải nghĩ.
Bất ngờ Linh cười khẽ.
Rồi từ từ mở mắt.
"Nhìn chán chưa?"
Tôi giật bắn mình.
Mặt nóng ran.
"Ơ..."
"Cậu dậy từ bao giờ thế?"
Linh bật cười.
"Dậy lâu rồi."
"Thấy cậu ngủ ngon quá nên không gọi."
Tôi ngượng đến mức chẳng biết nói gì.
Chỉ vội rút cánh tay ra.
Vừa cử động, cả cánh tay tê rần như có hàng nghìn con kiến bò.
"A..."
"Tay tớ..."
Linh ôm bụng cười.
"Cho người ta mượn có một đêm mà than."
Tôi vừa xoa cánh tay vừa lẩm bẩm.
"Có một đêm thôi á..."
"Đau muốn gãy luôn."
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Tôi đứng dậy.
Vuốt lại mái tóc.
"Cậu nghỉ thêm đi."
"Tớ về phòng."
Linh khẽ gật đầu.
"Ừ."
"Tí nhớ ăn sáng."
Vừa bước ra khỏi cửa.
Tôi đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Dương.
Thằng bạn cũng vừa từ phía căn phòng đầu dãy trọ đi ra.
Hai thằng nhìn nhau.
Rồi cùng nhìn về phía căn phòng phía sau lưng đối phương.
Không ai nói gì.
Chỉ hất hàm một cái.
Dương nhếch mép cười.
"Đêm qua thế nào?"
Tôi cười.
"Đau tay chứ sao."
"Nằm nguyên một tư thế."
Đến lượt Dương bật cười.
"Tao thì... đau lưng, hai hiệp mệt gần chết "
Nó cố tình kéo dài câu nói rồi nhún vai.
"Thôi."
"Chuyện của người lớn. Trẻ con biết ít thôi"
Tôi huých nhẹ vào vai nó.
"Xàm lìn vừa thôi."
Hai thằng phá lên cười.
Đàn ông nhiều khi chỉ cần vài câu bông đùa như vậy là đủ hiểu nhau.
Tôi kéo Dương về phòng.
Hai thằng đánh răng, rửa mặt.
Rồi đi bộ ra cổng bệnh viện ăn xôi.
Quán xôi sáng đông nghịt sinh viên.
Hai thằng vừa ăn vừa kể chuyện tối qua.
Chuyện karaoke.
Chuyện anh béo hát như... gọi cả xóm dậy.
Chuyện cả bọn cười đến đau bụng.
Dương vẫn giữ nguyên cái vẻ hí hửng.
Tôi nhìn cũng đủ biết.
Hình như giữa nó và Chuppy đã có thêm điều gì đó.
Nhưng tôi cũng chẳng hỏi sâu.
Ai rồi cũng sẽ có câu chuyện riêng của mình.
Ăn xong.
Tôi mua thêm một gói xôi mang về.
Đưa sang phòng Linh.
"Cậu ăn đi."
"Kẻo đau đầu."
Linh nhận lấy.
Khẽ cười.
"Cảm ơn M."
Chỉ hai chữ đơn giản.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui.
Về đến phòng.
Tôi ngả lưng xuống giường.
Đêm qua thực ra tôi ngủ chẳng được bao nhiêu.
Không phải vì chiếc giường chật.
Cũng không phải vì tiếng quạt kêu.
Mà bởi lần đầu tiên nằm cạnh một cô gái mình thích từ lúc sang TN đến giờ.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy gương mặt cô ấy.
Trong đầu tôi khi ấy hiện lên đủ thứ suy nghĩ.
Về Linh.
Về P ở quê.
Về nụ hôn tối qua.
Về những cảm xúc mà chính tôi cũng chưa thể gọi tên.
Có lẽ...
Tuổi mười tám là như vậy.
Trái tim luôn chạy nhanh hơn lý trí.
Còn lý trí thì mãi loay hoay tìm câu trả lời.
Nghĩ một lúc.
Tôi lại thiếp đi.
Đến chiều mới tỉnh giấc.
Cuộc sống sinh viên lại trở về với nhịp quen thuộc.
Ăn cơm.
Ra quán net.
Leo rank cùng đám anh em.
Rồi lại trở về căn phòng trọ nhỏ khi phố xá đã lên đèn.
Mọi thứ tưởng như chẳng có gì thay đổi.
Chỉ có điều...
Từ sau ngày 20 tháng 10 năm ấy.
Mỗi lần nhìn thấy Linh.
Trong lòng tôi đã không còn bình yên như trước nữa.
Sáng hôm sau.
Điều đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cơn đau đầu vì rượu.
Mà là...
Cánh tay trái.
Nó tê cứng đến mức tôi có cảm giác như không còn là tay mình nữa.
Tôi khẽ hé mắt.
Ánh nắng buổi sáng len qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ.
Đồng hồ trên bàn chỉ gần chín giờ.
Linh vẫn đang ngủ.
Đầu cô ấy vẫn gối lên tay tôi, Linh vẫn nguyên tư thế ôm tôi ngủ từ lúc đêm qua
Hơi thở đều đều.
Mái tóc xõa nhẹ xuống vai.
Khuôn mặt lúc ngủ yên bình đến lạ.
Khác hẳn cô gái hoạt bát, lí lắc mọi ngày.
Tôi nằm im.
Sợ chỉ cần cử động một chút sẽ làm cô ấy tỉnh giấc.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi có dịp ngắm Linh thật lâu.
Hàng mi cong.
Chiếc mũi nhỏ.
Đôi môi khẽ cong như đang mỉm cười trong giấc ngủ.
Tôi chợt nghĩ...
Có lẽ nhiều năm sau nữa, mình sẽ chẳng còn nhớ hôm ấy mặc chiếc áo gì.
Nhưng sẽ nhớ rất rõ buổi sáng bình yên này.
Đang mải nghĩ.
Bất ngờ Linh cười khẽ.
Rồi từ từ mở mắt.
"Nhìn chán chưa?"
Tôi giật bắn mình.
Mặt nóng ran.
"Ơ..."
"Cậu dậy từ bao giờ thế?"
Linh bật cười.
"Dậy lâu rồi."
"Thấy cậu ngủ ngon quá nên không gọi."
Tôi ngượng đến mức chẳng biết nói gì.
Chỉ vội rút cánh tay ra.
Vừa cử động, cả cánh tay tê rần như có hàng nghìn con kiến bò.
"A..."
"Tay tớ..."
Linh ôm bụng cười.
"Cho người ta mượn có một đêm mà than."
Tôi vừa xoa cánh tay vừa lẩm bẩm.
"Có một đêm thôi á..."
"Đau muốn gãy luôn."
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Tôi đứng dậy.
Vuốt lại mái tóc.
"Cậu nghỉ thêm đi."
"Tớ về phòng."
Linh khẽ gật đầu.
"Ừ."
"Tí nhớ ăn sáng."
Tôi đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Dương.
Thằng bạn cũng vừa từ phía căn phòng đầu dãy trọ đi ra.
Hai thằng nhìn nhau.
Rồi cùng nhìn về phía căn phòng phía sau lưng đối phương.
Không ai nói gì.
Chỉ hất hàm một cái.
Dương nhếch mép cười.
"Đêm qua thế nào?"
Tôi cười.
"Đau tay chứ sao."
"Nằm nguyên một tư thế."
Đến lượt Dương bật cười.
"Tao thì... đau lưng, hai hiệp mệt gần chết "
Nó cố tình kéo dài câu nói rồi nhún vai.
"Thôi."
"Chuyện của người lớn. Trẻ con biết ít thôi"
Tôi huých nhẹ vào vai nó.
"Xàm lìn vừa thôi."
Hai thằng phá lên cười.
Đàn ông nhiều khi chỉ cần vài câu bông đùa như vậy là đủ hiểu nhau.
Tôi kéo Dương về phòng.
Hai thằng đánh răng, rửa mặt.
Rồi đi bộ ra cổng bệnh viện ăn xôi.
Quán xôi sáng đông nghịt sinh viên.
Hai thằng vừa ăn vừa kể chuyện tối qua.
Chuyện karaoke.
Chuyện anh béo hát như... gọi cả xóm dậy.
Chuyện cả bọn cười đến đau bụng.
Dương vẫn giữ nguyên cái vẻ hí hửng.
Tôi nhìn cũng đủ biết.
Hình như giữa nó và Chuppy đã có thêm điều gì đó.
Nhưng tôi cũng chẳng hỏi sâu.
Ai rồi cũng sẽ có câu chuyện riêng của mình.
Ăn xong.
Tôi mua thêm một gói xôi mang về.
Đưa sang phòng Linh.
"Cậu ăn đi."
"Kẻo đau đầu."
Linh nhận lấy.
Khẽ cười.
"Cảm ơn M."
Chỉ hai chữ đơn giản.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui.
Tôi ngả lưng xuống giường.
Đêm qua thực ra tôi ngủ chẳng được bao nhiêu.
Không phải vì chiếc giường chật.
Cũng không phải vì tiếng quạt kêu.
Mà bởi lần đầu tiên nằm cạnh một cô gái mình thích từ lúc sang TN đến giờ.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy gương mặt cô ấy.
Trong đầu tôi khi ấy hiện lên đủ thứ suy nghĩ.
Về Linh.
Về P ở quê.
Về nụ hôn tối qua.
Về những cảm xúc mà chính tôi cũng chưa thể gọi tên.
Có lẽ...
Tuổi mười tám là như vậy.
Trái tim luôn chạy nhanh hơn lý trí.
Còn lý trí thì mãi loay hoay tìm câu trả lời.
Nghĩ một lúc.
Tôi lại thiếp đi.
Đến chiều mới tỉnh giấc.
Cuộc sống sinh viên lại trở về với nhịp quen thuộc.
Ăn cơm.
Ra quán net.
Leo rank cùng đám anh em.
Rồi lại trở về căn phòng trọ nhỏ khi phố xá đã lên đèn.
Mọi thứ tưởng như chẳng có gì thay đổi.
Chỉ có điều...
Từ sau ngày 20 tháng 10 năm ấy.
Mỗi lần nhìn thấy Linh.
Trong lòng tôi đã không còn bình yên như trước nữa.

