Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 12: Buổi sáng sau đêm liên hoan

Sáng hôm sau.

Điều đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cơn đau đầu vì rượu.

Mà là...

Cánh tay trái.

Nó tê cứng đến mức tôi có cảm giác như không còn là tay mình nữa.

Tôi khẽ hé mắt.

Ánh nắng buổi sáng len qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ.

Đồng hồ trên bàn chỉ gần chín giờ.

Linh vẫn đang ngủ.

Đầu cô ấy vẫn gối lên tay tôi, Linh vẫn nguyên tư thế ôm tôi ngủ từ lúc đêm qua

Hơi thở đều đều.

Mái tóc xõa nhẹ xuống vai.

Khuôn mặt lúc ngủ yên bình đến lạ.

Khác hẳn cô gái hoạt bát, lí lắc mọi ngày.

Tôi nằm im.

Sợ chỉ cần cử động một chút sẽ làm cô ấy tỉnh giấc.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi có dịp ngắm Linh thật lâu.

Hàng mi cong.

Chiếc mũi nhỏ.

Đôi môi khẽ cong như đang mỉm cười trong giấc ngủ.

Tôi chợt nghĩ...

Có lẽ nhiều năm sau nữa, mình sẽ chẳng còn nhớ hôm ấy mặc chiếc áo gì.

Nhưng sẽ nhớ rất rõ buổi sáng bình yên này.

Đang mải nghĩ.

Bất ngờ Linh cười khẽ.

Rồi từ từ mở mắt.

"Nhìn chán chưa?"

Tôi giật bắn mình.

Mặt nóng ran.

"Ơ..."

"Cậu dậy từ bao giờ thế?"

Linh bật cười.

"Dậy lâu rồi."

"Thấy cậu ngủ ngon quá nên không gọi."

Tôi ngượng đến mức chẳng biết nói gì.

Chỉ vội rút cánh tay ra.

Vừa cử động, cả cánh tay tê rần như có hàng nghìn con kiến bò.

"A..."

"Tay tớ..."

Linh ôm bụng cười.

"Cho người ta mượn có một đêm mà than."

Tôi vừa xoa cánh tay vừa lẩm bẩm.

"Có một đêm thôi á..."

"Đau muốn gãy luôn."

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Tôi đứng dậy.

Vuốt lại mái tóc.

"Cậu nghỉ thêm đi."

"Tớ về phòng."

Linh khẽ gật đầu.

"Ừ."

"Tí nhớ ăn sáng."


Vừa bước ra khỏi cửa.

Tôi đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Dương.

Thằng bạn cũng vừa từ phía căn phòng đầu dãy trọ đi ra.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng nhìn về phía căn phòng phía sau lưng đối phương.

Không ai nói gì.

Chỉ hất hàm một cái.

Dương nhếch mép cười.

"Đêm qua thế nào?"

Tôi cười.

"Đau tay chứ sao."

"Nằm nguyên một tư thế."

Đến lượt Dương bật cười.

"Tao thì... đau lưng, hai hiệp mệt gần chết "

Nó cố tình kéo dài câu nói rồi nhún vai.

"Thôi."

"Chuyện của người lớn. Trẻ con biết ít thôi"

Tôi huých nhẹ vào vai nó.

"Xàm lìn vừa thôi."

Hai thằng phá lên cười.

Đàn ông nhiều khi chỉ cần vài câu bông đùa như vậy là đủ hiểu nhau.

Tôi kéo Dương về phòng.

Hai thằng đánh răng, rửa mặt.

Rồi đi bộ ra cổng bệnh viện ăn xôi.

Quán xôi sáng đông nghịt sinh viên.

Hai thằng vừa ăn vừa kể chuyện tối qua.

Chuyện karaoke.

Chuyện anh béo hát như... gọi cả xóm dậy.

Chuyện cả bọn cười đến đau bụng.

Dương vẫn giữ nguyên cái vẻ hí hửng.

Tôi nhìn cũng đủ biết.

Hình như giữa nó và Chuppy đã có thêm điều gì đó.

Nhưng tôi cũng chẳng hỏi sâu.

Ai rồi cũng sẽ có câu chuyện riêng của mình.

Ăn xong.

Tôi mua thêm một gói xôi mang về.

Đưa sang phòng Linh.

"Cậu ăn đi."

"Kẻo đau đầu."

Linh nhận lấy.

Khẽ cười.

"Cảm ơn M."

Chỉ hai chữ đơn giản.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui.


Về đến phòng.

Tôi ngả lưng xuống giường.

Đêm qua thực ra tôi ngủ chẳng được bao nhiêu.

Không phải vì chiếc giường chật.

Cũng không phải vì tiếng quạt kêu.

Mà bởi lần đầu tiên nằm cạnh một cô gái mình thích từ lúc sang TN đến giờ.

Khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy gương mặt cô ấy.

Trong đầu tôi khi ấy hiện lên đủ thứ suy nghĩ.

Về Linh.

Về P ở quê.

Về nụ hôn tối qua.

Về những cảm xúc mà chính tôi cũng chưa thể gọi tên.

Có lẽ...

Tuổi mười tám là như vậy.

Trái tim luôn chạy nhanh hơn lý trí.

Còn lý trí thì mãi loay hoay tìm câu trả lời.

Nghĩ một lúc.

Tôi lại thiếp đi.

Đến chiều mới tỉnh giấc.

Cuộc sống sinh viên lại trở về với nhịp quen thuộc.

Ăn cơm.

Ra quán net.

Leo rank cùng đám anh em.

Rồi lại trở về căn phòng trọ nhỏ khi phố xá đã lên đèn.

Mọi thứ tưởng như chẳng có gì thay đổi.

Chỉ có điều...

Từ sau ngày 20 tháng 10 năm ấy.

Mỗi lần nhìn thấy Linh.

Trong lòng tôi đã không còn bình yên như trước nữa.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 13: Những thay đổi rất nhỏ

Sau buổi liên hoan hôm ấy.

Cuộc sống ở xóm trọ lại trở về nhịp quen thuộc.

Nhưng có nhiều thứ...

Đã âm thầm thay đổi.

Một buổi chiều đi học về, Dương xách theo chiếc ba lô to tướng sang phòng tôi.

Nó đặt cái ba lô xuống nền nhà rồi tỉnh bơ nói:

"Từ hôm nay tao ở đây."

Tôi đang ngồi trước chiếc laptop, ngẩng lên nhìn.

"Ông anh đuổi à?"

Nó cười hề hề.

"Đuổi gì."

"Ông anh dạo này hay dẫn người yêu về."

"Tao ở đấy cũng ngại."

Nó dừng một chút rồi cười đầy ẩn ý.

"Với lại..."

"Sang đây tiện hơn."

Tôi biết thừa cái chữ "tiện" của nó nghĩa là gì.

Tiện sang gặp Chuppy.

Tiện tối tòm tem.

Tiện lúc nào nhớ thì chỉ cần bước vài bước là tới.

Sau đợt 20 tháng 10, hai đứa chính thức yêu nhau.

Nhìn cái cách Dương cười mỗi khi nhắc đến Chuppy là đủ hiểu.

Tôi cũng chẳng phản đối.

Ở một mình mãi cũng buồn.

Có thêm một thằng bạn ở chung, căn phòng mười mét vuông bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn.

Từ hôm ấy, chiếc phòng trọ nhỏ chính thức có hai chủ.

Một chiếc giường.

Hai cái chăn.

Hai bộ quần áo phơi lẫn vào nhau.

Thỉnh thoảng còn phải tranh nhau ổ cắm để sạc điện thoại.

Có hôm Dương ngáy to đến mức tôi phải lấy gối ném sang.

Nó tỉnh dậy, chửi vài câu rồi... ngủ tiếp.

Cuộc sống của con trai đơn giản đến lạ.


Còn tôi và Linh...

Khoảng cách giữa hai đứa cũng gần hơn từng ngày.

Sáng nào cũng vậy.

Khoảng bảy giờ.

Tiếng gõ cửa phòng lại vang lên.

"Cốc... cốc..."

"Hai con lợn."

"Dậy đi học."

Tôi mở mắt.

Đã thấy Linh đứng ngoài cửa.

Trên tay lúc nào cũng có hai gói xôi hoặc vài chiếc bánh mì nóng hổi.

"M ăn đi."

Tôi nhận lấy rồi cười.

"Thế còn Dương?"

Linh quay sang nhìn thằng bạn tôi đang trùm kín chăn.

"Muốn ăn thì bảo Chuppy mua."

"Ai cho ăn ké."

Dương hé đầu ra khỏi chăn.

Làm bộ ôm ngực.

"Anh chị đúng là biết phát cơm chó."

"Tội nghiệp người độc thân."

Linh tiện tay ném chiếc khăn mặt vào người nó.

"Độc thân gì."

"Người yêu cậu ở đầu xóm kia kìa."

Dương cười khà khà.

"Ừ nhỉ."

Nói xong, nó xỏ dép chạy biến sang phòng Chuppy.

Nhanh đến mức tôi với Linh chỉ biết nhìn nhau cười.

Linh ngồi thêm một lúc.

Hai đứa vừa ăn vừa kể chuyện học.

Chuyện thầy cô.

Chuyện mấy bạn trong lớp.

Có hôm chẳng có gì để nói.

Chỉ ngồi im uống hết cốc nước, ăn hết chiếc bánh, hoặc gói xôi.

Rồi ai đi việc người nấy.

Thế nhưng...

Chỉ cần mở cửa ra đã thấy nhau.

Đã đủ khiến một ngày bắt đầu thật dễ chịu.


Khoảng thời gian ấy, tôi vẫn giữ thói quen gọi điện về nhà.

Mẹ vẫn hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

Bố vẫn dặn:

"Đừng chơi game nhiều quá."

Những câu hỏi chẳng bao giờ thay đổi.

Nhưng nghe mãi cũng không thấy chán.

Buổi tối.

Tôi vẫn gọi cho P.

Ban đầu mọi thứ vẫn như cũ.

Nhưng càng về sau...

Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó khác lạ.

Những cuộc gọi ngắn hơn.

P ít cười hơn.

Mỗi lần tôi kể chuyện ở Thái Nguyên, em chỉ lặng lẽ đáp:

"Vầng."

Hoặc:

"Thế ạ."

Nhiều hôm mới nói được vài phút.

Em đã bảo:

"Thôi anh ngủ sớm đi."

"Mai em còn học."

Tôi nghĩ đơn giản.

Chắc em bận.

Lớp chọn mà

Áp lực học hành

Mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.

Tôi không hỏi thêm.

Chỉ dặn em giữ gìn sức khỏe.

Rồi cúp máy.

Đêm ấy.

Tôi nằm trên chiếc giường tầng thấp, nhìn lên trần nhà.

Trong đầu vẫn nghĩ...

Chỉ cần sang năm P lên Thái Nguyên.

Mọi thứ sẽ lại như trước.

Tôi đâu biết rằng...

Có những khoảng cách không nằm ở số cây số giữa hai người.

Mà nằm ở những điều chưa từng được nói ra.

Và chính những cuộc gọi ngày một ngắn ngủi ấy...

Đã âm thầm báo trước một điều mà lúc đó tôi hoàn toàn không nhận ra.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 14: Trở về

Hai tháng.

Đó là khoảng thời gian đầu tiên tôi sống xa nhà.

Không quá dài.

Nhưng cũng đủ để mỗi lần nghe ai nhắc đến quê, trong lòng lại thấy nao nao.

Đợt ấy trường học khá ít tiết.

Tôi quyết định xin nghỉ ba ngày để về thăm nhà.

Sáng sớm, tôi lôi chiếc ba lô dưới gầm giường ra, gấp mấy bộ quần áo bỏ vào.

Chiếc laptop thì để lại cho Dương, cho nó chơi cho đỡ buồn

Nó đang nằm vắt vẻo trên giường, thấy tôi lục đục thu dọn đồ thì ngẩng đầu hỏi:

"Đi đâu đấy?"

"Về quê."

"Nhớ thầy bu quá."

Tôi cười.

"Về cùng không?"

Dương lắc đầu ngay.

"Thôi."

"Mấy hôm nay tao hứa đưa Chuppy đi chơi rồi."

"Lần sau tao về."

Tôi gật đầu.

"Ừ."

"Thế ở nhà nhớ trông phòng giúp tao. Xong tí đưa tao ra bến nhé"

"Ok. Yên tâm."

"Không mất cái gì đâu."

Nó nháy mắt cười.

Tôi khoác ba lô lên vai rồi bước ra khỏi phòng.

Đi ngang qua cửa phòng Linh.

Cô ấy đang ngồi học, đầu cúi xuống quyển vở.

Tôi ghé vào cửa sổ, gõ nhẹ.

"Cốc... cốc..."

Linh ngẩng lên.

Tôi cười.

"Tạm biệt nhé."

"Mình đi đây."

"Ở đây nhìn thấy Linh..."

"Tớ buồn lắm."

Linh tròn xoe mắt.

"Hả?"

"Sao?"

Giọng cô ấy bỗng cuống hẳn.

Tôi không nhịn được cười.

"Đùa đấy."

"Tớ về quê thăm thầy bu."

"Tiện lấy thêm ít lộ phí."

Linh thở phào.

Rồi chạy ra cửa đưa tay nhéo mạnh vào eo tôi.

"Làm người ta hết hồn."

"Về quê nhớ mua quà cho tớ."

Tôi cười.

"Có mỗi tấm thân này."

"Lấy không?"

Linh đỏ mặt.

Khẽ bĩu môi.

"Cho cũng chẳng thèm."

Nói xong lại quay mặt vào trong.

Nhưng tôi vẫn thấy khóe môi cô ấy đang cười.

Tôi cũng cười theo.

Rồi quay ra sân.

Dương chở tôi ra bến xe.

Hai thằng bắt tay nhau một cái.

Tôi xách ba lô lên xe.

Lại chọn chiếc ghế cuối quen thuộc.

Đeo tai nghe.

Mở vài bài nhạc cũ.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời Thái Nguyên.

Qua ô cửa kính, những con đường quen thuộc dần lùi lại phía sau.

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

Về nhà.


Gần hai tiếng sau.

Phụ xe vỗ nhẹ vào vai.

"Em ơi."

"Đến nơi rồi."

Tôi giật mình tỉnh giấc.

Xách ba lô xuống xe.

Nhà tôi cách đường lớn chỉ hơn trăm mét.

Tôi chẳng gọi bố ra đón.

Giờ này chắc bố mẹ vẫn đang ngoài đồng.

Có gọi cũng chưa chắc nghe được điện thoại.

Tôi đi bộ chầm chậm về.

Còn cách cổng chừng năm chục mét.

Đã thấy hai cái bóng nhỏ lao vụt ra.

Hai con chó lạp xưởng nhà tôi.

Chúng vừa chạy vừa ngoáy tít cái đuôi ngắn ngủn.

Mừng đến mức nhảy chồm lên người tôi.

Tôi bật cười.

"Có mỗi chúng mày là nhớ tao nhất."

Ngồi xuống xoa đầu từng con.

Chúng cứ quấn lấy chân tôi không chịu rời.

Không hiểu bằng cách nào.

Mà lúc nào chúng cũng biết người trong nhà về từ rất xa.

Tôi mở cổng.

Bước vào sân.

Căn nhà vẫn như hai tháng trước.

Chiếc chõng tre dưới gốc nhãn bố hay nằm.

Cái chum nước cạnh hiên.

Mùi rơm mới thoang thoảng trong gió.

Mọi thứ quen thuộc đến lạ.

Tôi cất ba lô vào phòng.

Rót bát nước chè.

Rồi làm một bi thuốc lào.

Tiếng điếu rít lên "tê..."

Ngực nóng ran.

Đúng là thuốc lào quê mình.

Lâu không hút.

Vẫn đã như ngày nào.


Tôi dắt chiếc xe đạp Asama cũ ra khỏi hiên.

Chiếc xe đã theo tôi suốt những năm học sinh.

Đạp chừng mười phút là đến cánh đồng.

Từ xa.

Đã thấy bố mẹ đang lom khom giữa ruộng.

Mẹ là người nhìn thấy tôi đầu tiên.

Bà đứng sững vài giây.

Rồi bỏ cả đôi găng tay, bước nhanh lại.

"Sao con về mà không báo?"

Mẹ vừa nói vừa nắm lấy vai tôi.

Hết nhìn mặt.

Lại nhìn tay.

Rồi lắc đầu. Mắt rưng rưng

"Gầy đi rồi."

"Ở trên ấy có chịu ăn không?"

Tôi cười.

"Con vẫn khỏe."

"Chỉ tại đi học nhiều thôi."

Bố cũng đi tới.

Ông không hỏi nhiều.

Chỉ nhìn tôi một lúc.

Rồi cười hiền.

"Về là tốt."

Chỉ một câu ấy thôi.

Nhưng tự nhiên tôi thấy sống mũi cay cay.

Đàn ông nhà tôi vẫn thế.

Thương thì ít nói.

Chỉ cười.

Rồi lặng lẽ làm.

Tôi bảo bố mẹ cứ làm tiếp.

Còn mình quay xe đạp lên xưởng mộc của thằng Cường. Bạn chí cốt


Cường hơn tôi một tuổi.

Nhưng từ bé hai thằng đã chơi với nhau.

Lớn lên vẫn xưng mày tao như cũ.

Nó không học đại học.

Ở nhà nối nghề của bố.

Làm mộc.

Vừa thấy tôi bước vào xưởng.

Nó đã cười to.

"Địt mẹ."

"Thằng M."

"Về lúc nào thế?"

Hai thằng đập tay một cái rõ mạnh.

Rồi ngồi ngay xuống đống gỗ cạnh cửa.

Hết chuyện trường lớp.

Đến chuyện game.

Đến chuyện bạn bè.

Đủ thứ trên trời dưới đất.

Trước khi về.

Hai thằng hẹn nhau.

"Tối ra quán trà đá."

"Uống đến khuya."

"Tao bao."

Tôi cười.

"Nhớ giữ lời."


Về đến nhà.

Tôi xắn tay vào bếp.

Ở nhà, việc nấu cơm vốn quen thuộc với tôi từ lâu.

Ở quê, thì hầu như nhà nào cũng đi chợ từ sáng, rồi mua thức ăn cho cả ngày luôn, Mẹ tôi cũng

thế

Thức ăn đã chuẩn bị sẵn.

Hôm ấy mẹ có mua một con cá rô phi rất to.

Tôi lọc lấy hai miếng phi lê đem rán vàng.

Đầu với xương thì nấu canh chua.

Ra vườn hái thêm hai quả dưa chuột.

Làm đĩa nộm.

Đến lúc nồi cơm vừa chín.

Thì bố mẹ cũng từ đồng về.

Con em gái vừa dựng xe trước sân đã chạy vào.

Thấy tôi.

Nó reo lên.

"Anh về."

"Quà em đâu?"

Tôi cười khổ.

"Anh mày đi xe khách về."

"Còn đủ tiền vé là may."

"Lần sau mua."

Nó bĩu môi.

"Đồ ki bo."

Rồi chạy biến lên phòng thay quần áo.

Tôi chỉ biết lắc đầu cười.

Cái tính trẻ con ấy.

Hai tháng đi xa.

Vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Bữa cơm hôm ấy rất giản dị.

Cá rán.

Canh chua.

Đĩa nộm dưa chuột.

Nhưng chẳng hiểu sao.

Ăn ngon hơn bất kỳ bữa nào ở thành phố.

Có lẽ...

Không phải vì món ăn.

Mà vì lâu lắm rồi.

Cả nhà mới lại được ngồi quây quần quanh một mâm cơm như thế.

Giữa tiếng bát đũa chạm nhau.

Tiếng mẹ hỏi chuyện học.

Tiếng em gái líu lo kể chuyện ở trường.

Và nụ cười lặng lẽ của bố.

Tôi chợt nhận ra...

Có những nơi, chỉ cần bước chân vào là mọi mệt mỏi đều tự nhiên tan biến.

Đó chính là nhà.
 

Chương 2: Căn phòng 10 mét vuông​

Sau bữa cơm khao cả làng, chỉ vài ngày sau, bố lại chở tôi lên Thái Nguyên để làm thủ tục nhập học.

Đó là đúng mùa gặt.

Từ sáng sớm, cánh đồng quê tôi đã rộn ràng tiếng máy tuốt lúa. Mùi rơm mới phơi quyện trong gió, cả con đường làng phủ một màu vàng óng của thóc. Đáng lẽ bố nên ở nhà giúp mẹ, nhưng bố vẫn gác mọi việc lại để đưa tôi lên trường.

Suốt quãng đường, hai bố con chẳng nói chuyện nhiều.

Bố vốn là người như vậy.

Thương con, nhưng chưa bao giờ biết cách nói ra bằng lời.

Đến cổng trường, bố dựng xe, lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền đã được gấp ngay ngắn rồi nhét vào tay tôi.

"Mười triệu đấy."

"Đóng học phí xong thì tìm phòng trọ. Còn lại để mà ăn uống, đừng tiêu linh tinh."

Tôi cầm xấp tiền mà thấy nặng trĩu.

Mười triệu với nhiều người có thể không lớn, nhưng với một gia đình làm nông như nhà tôi thời ấy, đó là số tiền bố mẹ phải dành dụm rất lâu mới có được.

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

"Con biết rồi."

Bố nhìn tôi thêm một lúc rồi lên xe trở về.

Tôi đứng giữa sân trường, nhìn theo bóng chiếc xe máy nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cổng. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra mình đã thật sự phải sống tự lập.

May mắn là tôi có ông anh họ đang học Đại học Công nghiệp Thái Nguyên.

Anh bảo:

"Đi, anh đưa mày đi tìm phòng."

Lúc ấy, Thái Nguyên vừa đón Samsung xây dựng nhà máy. Khắp nơi mọc lên những khu trọ dành cho công nhân. Học sinh, sinh viên học xong cũng ùn ùn nộp hồ sơ vào Samsung nên phòng trọ lúc nào cũng kín.

Hai anh em chạy xe lòng vòng từ sáng đến tận chiều.

Hết ngõ này đến xóm khác.

Có phòng thì quá chật.

Có chỗ thì ẩm thấp.

Có nơi lại ồn ào vì công nhân làm ca đêm.

Đi đến đâu, anh tôi cũng hỏi rất kỹ.

"Điện nước thế nào?"

"Có nhà vệ sinh riêng không?"

"Chủ nhà có dễ tính không?"

Tôi thì chỉ lặng lẽ đi theo sau, thỉnh thoảng ngó nghiêng rồi lắc đầu.

Mãi đến tận chiều, hai anh em mới rẽ vào một con ngõ nhỏ ở tổ 21, khu Đán.

Đó là một dãy trọ nằm ngay trong sân nhà chủ.

Mỗi phòng chỉ chừng mười mét vuông.

Không rộng.

Không có gì sang trọng.

Nhưng nền gạch sạch sẽ, tường vừa quét vôi, cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Trước hiên còn có vài chậu hoa nhỏ mà cô chủ nhà chăm rất cẩn thận.

Tôi bước vào phòng, hít một hơi thật sâu rồi quay sang anh.

"Em lấy phòng này."

Anh cười.

"Chắc chưa?"

Tôi gật đầu.

"Ừ. Chỗ này được."

Sau này nghĩ lại, tôi mới biết quyết định tưởng chừng rất bình thường ấy lại gắn bó với mình nhiều kỉ niệm đến vậy.

Xong xuôi chuyện phòng trọ, anh em tôi kéo nhau sang quán bia ngay cạnh Bệnh viện A.

Hai cốc bia mát lạnh đặt xuống bàn.

Anh nâng cốc trước.

"Chúc mừng tân sinh viên nhé."

Tôi cười rồi cụng một cái thật mạnh.

Hai anh em ngồi từ chiều đến chập tối.

Anh kể đủ thứ chuyện về thời sinh viên.

Chuyện thi cử.

Chuyện bị nợ môn.

Chuyện đi làm thêm.

Rồi cả những câu chuyện yêu đương mà anh em con trai nói với nhau thì lúc nào cũng hào hứng.

Đến lượt mình, tôi cười đầy tự tin.

"Em đẹp trai mà."

Anh bật cười.

"Ừ, rồi sao nữa?"

"Đeo kính nhìn cũng trí thức. Với lại em ít nói, lạnh lùng."

Anh nhấp ngụm bia rồi nhìn tôi từ đầu đến chân.

"Lạnh lùng thật hay chỉ ngại?"

Tôi cười lớn.

"Không. Em tán gái giỏi lắm."

Anh phá lên cười đến mức suýt sặc bia.

"Mày cứ giữ cái tự tin ấy đi. Lên đại học rồi biết."

Ăn uống xong, hai anh em tiếp tục đi mua đồ.

Một chiếc bếp ga mini.

Một bộ nồi.

Một chiếc chiếu.

Cái bàn học.

Chiếc quạt điện.

Vài chiếc móc áo.

Thêm mấy vật dụng lặt vặt mà trước đây ở nhà chẳng bao giờ tôi phải nghĩ đến.

Đến tối, mọi thứ cũng được sắp xếp đâu vào đấy.

Tôi trải chiếc chiếu mới giữa căn phòng mười mét vuông, ngồi tựa lưng vào tường nhìn quanh.

Căn phòng vẫn còn trống trải.

Nhưng từ hôm nay...

Nó sẽ là nhà của tôi.

Một hành trình mới chính thức bắt đầu.

Và tôi không hề biết rằng, chỉ ít ngày nữa thôi, ở chính khu trọ này, tôi sẽ gặp những con người trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.
Xóm trọ đầu tiên anh cũng được một người anh cùng quê dẫn đi tìm giống như em ở chap này
 

hahahah

Yếu sinh lý
Nhìn mấy bác thế mà ham, em xưa 18 tuổi nghiện game, chỉ muốn nằm nhà chơi game nên chả chọn học ở xa, học ở gần giờ bị obz kìm kẹp chả làm được cái gì, nghĩ mà tiếc
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 15: Một lời nói giữa quán trà đá

Ăn cơm trưa xong.

Cả nhà ai cũng tranh thủ nghỉ một giấc.

Lâu lắm rồi tôi mới lại được nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình.

Không tiếng xe ngoài phố.

Không tiếng phòng trọ mở cửa liên tục.

Chỉ có tiếng quạt quay đều và tiếng gà đâu đó ngoài vườn.

Tôi ngủ một mạch đến đầu giờ chiều.

Vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi nghĩ đến là gọi cho P.

Điện thoại đổ chuông vài hồi.

Đầu dây bên kia bắt máy.

"A lô..."

Tôi cười.

"Anh về rồi."

Bên kia im lặng mất vài giây.

"Anh về lúc nào?"

"Sao không báo em?"

"Anh quyết định về có mấy phút thôi."

"Nghĩ về là xách ba lô đi luôn."

P bật cười nhẹ.

"Thế mà cũng không nói trước."

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

P bảo vẫn đang học thêm.

Cuối buổi sẽ ghé qua nhà tôi.

Tôi vui vẻ đồng ý.


Cúp máy.

Tôi ra sân chơi với hai con chó.

Chúng cứ quấn lấy chân tôi mãi.

Con em gái thì vẫn đang học thêm.

Bố mẹ lại ra đồng từ lúc nào.

Ở nhà một mình thấy buồn.

Tôi xỏ dép đi dạo quanh xóm.

Gặp ai cũng bị hỏi.

"Đi học trên ấy thế nào?"

"Sao trắng ra mà gầy thế?"

Tôi chỉ cười.

"Chắc phải ăn cơm mẹ nấu vài hôm mới béo lại được."

Mấy bác hàng xóm đều cười theo.

Quê là vậy.

Đi đâu về.

Điều đầu tiên mọi người nhìn thấy luôn là mình gầy hay béo.


Khoảng năm giờ chiều.

Điện thoại trong túi rung lên.

P gọi.

"Anh đi đâu đấy?"

"Em đến nhà rồi mà không thấy anh."

"Đợi anh chút."

"Anh về ngay."

Tôi chạy một mạch về nhà.

Vừa đến cổng.

Đã thấy P đứng dưới gốc nhãn trước sân.

Hai tháng không gặp.

Em vẫn vậy.

Nhỏ nhắn.

Dịu dàng.

Mái tóc buộc gọn phía sau.

Chiếc áo đồng phục đã thay bằng bộ quần áo đơn giản, nhưng vẫn khiến tôi thấy thân thuộc vô cùng.

Tôi bước lại gần.

Khẽ ôm em.

P cũng vòng tay ôm lấy tôi.

Không ai nói gì.

Chỉ đứng yên như thế vài giây.

Như để bù lại hai tháng chỉ gặp nhau qua màn hình điện thoại.

Hai đứa ngồi xuống chiếc chõng tre ngoài hiên.

Kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện.

Chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện ở Thái Nguyên.

Chuyện ở quê.

Thỉnh thoảng cả hai lại nhìn nhau cười.

Rồi chẳng biết ai chủ động trước.

Chúng tôi khẽ hôn nhau.

Một nụ hôn đủ dài.

Đủ để thấy nhớ.

Đủ để biết rằng khoảng cách hai tháng ấy không hề ngắn.

P đưa tay chạm vào vai tôi.

Rồi khẽ véo.

"Anh gầy thật."

Tôi cười.

"Sao ai cũng bảo thế nhỉ. Gầy nhưng có chỗ không gầy đi đâu?"

P chỉ lắc đầu, véo tôi thêm cái nữa:

“Hư đốn, e lạ thừa có cái đang hư đấy nhé. Nhưng anh gầy đi đấy”

"Phải ăn nhiều vào."

"Tự chăm sóc bản thân đi."

Nghe em nói vậy.

Trong lòng tôi thấy ấm lạ.

Đến gần tối.

P đứng dậy.

"Thôi em về nhé."

"Đi muộn đường vắng lắm."

Lúc ấy tôi mới để ý.

Chiếc xe đạp ngày trước đã được thay bằng một chiếc xe đạp điện mới.

Tôi thắc mắc hỏi.

P cười.

"Bố mẹ mua cho."

"Thấy em đi học nhiều."

Tôi nhìn chiếc xe.

Rồi lại nhìn em.

Tự nhiên thấy vui.

Ít nhất...

Em không còn phải đạp gần chục cây số mỗi ngày nữa.

Tôi dắt xe giúp em ra cổng.

Trước khi đi.

Hai đứa lại ôm nhau thêm một lần.

Rồi P mới lên xe.

Quay lại vẫy tay.

"Mai gặp. Yêu anh <3 "

Tôi đứng nhìn theo.

Cho đến khi chiếc xe khuất hẳn cuối con đường.


Vừa quay vào sân.

Con em gái cũng đi học thêm về.

Nó chống xe.

Nhìn tôi cười đầy ẩn ý.

"Khiếp."

"Đúng là đôi chim chuột."

"Báo hại em vừa về đến cổng lại phải quay xe đi vòng."

"Sợ làm phiền hai anh chị."

Tôi bật cười.

"Trẻ con biết gì."

"Nói ít thôi."

Nó bĩu môi.

"Trẻ con này cũng đầy người theo đấy."

"Chỉ là không thèm."

Nói xong.

Nó ôm cặp chạy lên phòng thay quần áo.

Tôi chỉ biết lắc đầu.

Con bé càng lớn càng ghê gớm.


Tối hôm ấy.

Ăn cơm xong.

Tôi xin phép bố mẹ ra ngoài.

"Mẹ."

"Con đi uống trà đá với Cường còi nhá."

Mẹ nhìn tôi.

"Vừa mới về mà đã đi."

Tôi cười.

"Con ngồi với nó một lúc thôi."

Nghe đến tên Cường.

Mẹ chỉ gật đầu.

"Ừ."

"Đi sớm rồi về."

Bà biết.

Từ bé đến lớn.

Tôi với Cường gần như dính lấy nhau.

Có những chuyện.

Ngay cả bố mẹ cũng không biết

Hai đứa cũng chỉ kể cho nhau nghe.

Tôi vừa đi vừa huýt sáo.

Đến xưởng mộc.

Cường cũng vừa ăn cơm xong.

Thấy tôi đến.

Nó quẳng cái áo ba lỗ lên vai.

"Đi."

“Ừ thì đi”

Ra quán trà đá quen.

Hai thằng gọi mỗi đứa một cốc. đĩa hướng dương

Ngồi tán đủ thứ chuyện trên đời.

Đột nhiên.

Cường im lặng.

Nó xoay xoay chiếc cốc nhựa trên tay.

Rồi nhìn tôi.

"M này."

"Tao có chuyện muốn nói."

"Nhưng..."

"Tao cũng không chắc."

Tôi cười.

"Có gì nói luôn."

"Còn bày đặt."

Nó gãi đầu.

"Có khi tao nói xong..."

"Mày lại mất ngủ."

Lúc ấy.

Không hiểu sao.

Trong lòng tôi bỗng chùng xuống.

Tôi vẫn cố cười.

"Nói đi."

Cường hít một hơi.

"Từ ngày mày đi học."

"Thỉnh thoảng tao thấy P đi cùng một thằng."

"Tao gặp mấy lần."

"Hình như nó hay đứng chờ P học thêm xong."

"Rồi chở về."

Tôi sững người.

Mọi âm thanh ngoài quán như nhỏ lại.

Trong đầu tôi chợt hiện lên những cuộc gọi gần đây.

P nói chuyện ít hơn.

Hay bảo bận.

Hay cúp máy sớm.

Tất cả những mảnh ghép tưởng chừng chẳng liên quan...

Bỗng lặng lẽ nối vào nhau.

Nhưng tôi vẫn lắc đầu.

"Chắc không phải đâu."

"Có khi chỉ là bạn học."

Cường nhìn tôi.

"Ừ."

"Tao cũng mong tao nhìn nhầm."

Hai thằng không nói thêm về chuyện ấy nữa.

Uống hết cốc trà.

Rồi ai về nhà nấy.

Đêm hôm đó.

Tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Ngoài sân, tiếng côn trùng vẫn rả rích như mọi đêm.

Nhưng trong đầu tôi.

Lời nói của Cường cứ lặp đi lặp lại.

"Tao thấy có thằng hay đứng đón P..."

Tôi tự nhủ mình đừng nghĩ nhiều.

Đừng nghi ngờ người mình yêu chỉ vì vài lời kể.

Thế nhưng...

Có những hạt giống của sự bất an.

Một khi đã gieo xuống.

Dù cố quên đến đâu.

Chúng vẫn âm thầm bén rễ trong lòng người.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo