Chương 112: Mùng Ba họp lớp
Sáng mùng Ba Tết, mình còn đang cuộn tròn trong chăn thì chiếc điên thoại đặt bên cạnh gối rung liên tục.
Mở mắt nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ sáng.
Trong nhóm Messenger của lớp, tin nhắn đã nhảy lên cả chục cái.
“Tám rưỡi tập trung ở cổng trường nhé.”
“Đứa nào đến muộn tự sang nhà thầy.”
“Nhớ góp tiền mua quà đấy, đừng có giả chết.”
Bên dưới, mấy thằng còn đang cãi nhau xem mua giỏ bánh hay chai rượu cho thầy. Đứa bảo thầy không uống rượu, đứa khác lại bảo Tết mà không có rượu thì còn gì là Tết.
Mình nằm đọc một lúc rồi bật cười.
Gần hai năm không còn học chung, nhưng cái kiểu nói chuyện của cả lớp vẫn chẳng khác hồi cấp ba là bao.
Lồm cồm bò dậy, mình đi đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà.
Mẹ đang dọn lại mâm cơm sáng, thấy mình tóc tai dựng ngược liền hỏi:
— Hôm nay lại đi đâu mà dậy sớm thế?
Mình ngáp một cái.
— Con đi họp lớp. Sáng cả lớp sang chúc Tết thầy chủ nhiệm trước mẹ ạ.
Mẹ gật đầu.
— Thế ăn sáng đi rồi hẵng đi. Đừng có bụng rỗng lại uống bia rượu.
Mình kéo ghế ngồi xuống.
— Bọn con lớn rồi, biết giữ mà mẹ.
Mẹ nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ.
— Chính vì lớn rồi nên mẹ mới lo. Hồi bé đi họp lớp còn uống nước ngọt, giờ gặp nhau toàn rượu bia.
Nghe cũng có lý nên mình chỉ cười, cúi xuống ăn cho nhanh.
Ăn xong, mình thay bộ quần áo mới, khoác thêm chiếc áo ấm rồi dắt xe ra sân. Trước lúc đi, mẹ còn gọi với:
— Tối về ăn cơm nhé!
— Con biết rồi!
Nói thế thôi, chứ họp lớp ngày Tết thì về được đúng giờ mới là chuyện lạ.
Trời đầu xuân se lạnh.
Hai bên đường vẫn còn vương chút sương mỏng, những cành đào trước sân các nhà nở đỏ rực. Thi thoảng gặp người quen đi chúc Tết, mình lại phải giảm ga xuống chào một câu.
Đi được hơn mười phút thì tới cổng trường cấp ba cũ.
Từ xa đã nghe tiếng cười nói ầm ĩ.
Trước cổng trường có hơn chục chiếc xe máy dựng thành hàng. Mấy đứa con trai đứng tụm lại hút thuốc, đám con gái thì ríu rít ôm nhau, đứa nào cũng ăn mặc đẹp hơn hẳn hồi còn đi học.
Vừa dựng xe, lớp trưởng đã chạy lại đập vai mình.
— Cuối cùng bác sĩ tương lai cũng đến.
Mình cười.
— Bác sĩ cái gì, còn đang học dở sống dở chết đây.
Một thằng bên cạnh nhìn mình từ đầu xuống chân rồi tặc lưỡi:
— Xuống Thái Nguyên có khác, trông người lớn hẳn.
Mình bĩu môi:
— Mày cũng khác đấy.
Nó hí hửng:
— Khác thế nào?
— Béo hơn.
Cả đám cười ầm, còn bố cháu thì chỉ biết chửi mình một câu rồi quay sang nói chuyện với đứa khác.
Từng người lần lượt kéo đến.
Có đứa học Hà Nội.
Có đứa xuống Hải Phòng.
Có đứa không học tiếp mà đi làm luôn.
Hai năm chưa phải khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ khiến mỗi người thay đổi một chút. Có đứa béo lên, có đứa gầy đi, có mấy thằng ngày trước tóc tai gọn gàng giờ nhuộm vàng hoe, nhìn qua không khác gì mấy thanh niên ngoài quán nét.
Đang đứng nói chuyện, mình thấy một chiếc xe dừng ở phía ngoài.
T tháo mũ bảo hiểm rồi bước xuống.
Hôm nay T mặc chiếc áo dạ màu sáng, mái tóc thả tự nhiên, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Vừa xuất hiện, mấy đứa con gái đã chạy ra kéo T vào giữa, hỏi han ríu rít.
T nhìn qua phía mình, khẽ cười.
— M đến lâu chưa?
— M cũng vừa đến thôi.
Chỉ một câu chào bình thường.
Không ai trong lớp để ý.
Mà thật ra cũng chẳng có gì để người ta phải để ý cả. Buổi cà phê chiều hôm qua chỉ là cuộc gặp của hai người bạn cũ. Hôm nay ở trước mặt cả lớp, M và T vẫn giống như những ngày cấp ba, chẳng thân thiết quá mà cũng không hề xa lạ.
Đợi thêm một lúc, thấy gần đủ người, lớp trưởng đứng giữa đám đông vỗ tay.
— Nào, góp tiền mua quà rồi sang nhà thầy. Đứng đây thêm lúc nữa lại hết buổi sáng.
Mỗi đứa góp một ít.
Mấy bạn nữ nhận nhiệm vụ sang cửa hàng gần trường chọn giỏ quà. Đám con trai đi theo nhưng thực chất chỉ đứng ngoài hút thuốc, chẳng giúp được việc gì.
Một cô bạn quay ra hỏi:
— Mọi người xem mua thêm chai rượu cho thầy không?
Một thằng đáp ngay:
— Mua đi. Thầy không uống thì để tiếp khách.
Con bé lớp phó lườm:
— Hay mua để lát mày uống hộ?
Bố cháu cười hề hề:
— Nếu thầy cần thì tao cũng không ngại hy sinh.
Cả đám lại được trận cười.
Cuối cùng, lớp mua một giỏ bánh kẹo, hộp trà và thêm chai rượu. Chia nhau xách đồ xong, gần hai chục chiếc xe máy nối đuôi nhau chạy về phía nhà thầy chủ nhiệm.
Đoàn xe đi qua đường làng đông nghịt.
Thằng nào đi đầu chẳng biết nổi hứng gì, thi thoảng lại bóp còi inh ỏi, làm mấy nhà ven đường cứ tưởng có đoàn rước dâu đi qua.
Đến trước cửa nhà thầy, cả lớp dựng xe kín một khoảng sân.
Lớp trưởng đứng ngoài gọi:
— Thầy ơi! Thầy có nhà không ạ?
Một lúc sau, cánh cửa mở ra.
Thầy chủ nhiệm bước ra, tay vẫn đang cầm ấm trà. Nhìn thấy gần cả lớp đứng đông kín trước cổng, thầy khựng lại vài giây rồi cười thật tươi.
— Ôi, hôm nay các anh các chị về đông thế này à?
Cả lớp đồng thanh:
— Chúng em chào thầy ạ!
Tiếng chào vang lên khiến chính mình cũng có cảm giác như vừa trở lại buổi học ngày nào.
Thầy mở rộng cổng, vẫy tay:
— Vào hết đi. Đứng ngoài đấy làm gì?
Cả lớp kéo nhau vào nhà, ngồi kín từ bộ bàn ghế phòng khách ra tận ngoài hiên.
Lớp trưởng thay mặt mọi người đưa quà rồi chúc thầy năm mới mạnh khỏe. Sau đó mỗi đứa một câu, thành ra lời chúc cứ lộn xộn hết cả lên.
Có thằng nói:
— Chúc thầy năm mới nhiều sức khỏe, công tác tốt, học sinh ngoan hơn khóa bọn em.
Thầy bật cười:
— Chỉ cần đừng gặp lại khóa nào nghịch như các anh chị là thầy khỏe rồi.
Cả lớp cười vang.
Thầy đi một vòng hỏi từng đứa đang học ở đâu, cuộc sống thế nào. Đến chỗ mình, thầy dừng lại lâu hơn một chút.
— M học bên Y vẫn tốt chứ?
Mình lễ phép đáp:
— Vâng, cũng tạm ổn thầy ạ. Nhưng học vất thật.
Thầy cười:
— Ngày trước thầy đã bảo rồi. Muốn mặc được chiếc áo blouse thì đâu có dễ.
— Vâng ạ.
— Cố gắng nhé. Đã chọn rồi thì đi cho đến cùng. Nghề này vất vả nhưng giúp được người khác, đáng để theo.
Mình gật đầu.
— Em nhớ rồi ạ.
Không hiểu sao, chỉ mấy câu nói đơn giản ấy lại khiến mình thấy ấm lòng. Sau những chuyện vừa trải qua, mình càng hiểu ngoài tình cảm còn có rất nhiều thứ mình cần phải giữ lấy.
Ước mơ của bố mẹ.
Con đường bản thân đã chọn.
Và cả lời dặn của những người từng tin tưởng mình.
Thầy quay sang hỏi T vài câu về việc học ở Hà Nội. T trả lời nhỏ nhẹ, thầy gật đầu khen con bé ngày càng chững chạc.
Ngồi nói chuyện được gần một tiếng, thầy còn lôi quyển sổ ảnh cũ của lớp ra.
Mấy bức ảnh hồi lớp mười, lớp mười một hiện lên khiến cả đám cười nghiêng ngả.
Có thằng ngày xưa gầy nhẳng, tóc cắt ngố tàu, giờ nhìn lại chính nó còn không nhận ra mình.
Một cô bạn chỉ vào ảnh:
— Ôi, ngày xưa M gầy thế!
Mình phản bác:
— Giờ cũng có béo đâu.
T ngồi bên cạnh khẽ cười:
— Nhưng ngày xưa nhìn ngố hơn.
Mình quay sang:
— T cũng khác gì đâu.
— Mình có bảo mình đẹp đâu.
— Nhưng ai hỏi cũng bảo ảnh ngày xưa xấu.
T đánh nhẹ vào tay mình một cái, cả mấy đứa gần đó nhìn sang rồi cười, nhưng cũng chỉ nghĩ hai đứa đang trêu nhau như bạn bè bình thường.
Trước lúc cả lớp xin phép về, thầy đứng ở cửa nhìn một lượt rồi chậm rãi nói:
— Các em bây giờ mỗi người một nơi, ai cũng có việc riêng. Sau này muốn đông đủ được như hôm nay chắc càng ngày càng khó.
Cả đám tự nhiên im xuống.
Thầy cười hiền:
— Cố gắng giữ liên lạc với nhau. Ngày trước có thể ghét nhau, giận nhau vì mấy chuyện trẻ con, nhưng lớn lên mới biết những người từng ngồi chung một lớp cũng là cái duyên.
Lớp trưởng đáp:
— Vâng, bọn em biết rồi thầy.
Cả lớp chụp với thầy một bức ảnh ngay trước sân.
Lúc tiếng máy ảnh vang lên, ai cũng cười thật tươi.
Chẳng biết sang năm còn đủ được bao nhiêu người.
Nhưng ít nhất hôm ấy, lớp mình vẫn gần như nguyên vẹn.
Rời nhà thầy cũng gần trưa.
Cả lớp kéo nhau đến quán ăn đã đặt trước ngoài thị trấn.
Mấy bàn được ghép dài lại, bia nước bày kín. Đứa nào vừa ngồi xuống đã bắt đầu kể chuyện trường mình, chỗ làm của mình, rồi nhắc những vụ nghịch ngợm ngày trước.
Mấy thằng con trai thi nhau bóc phốt nhau.
Thằng ngủ trong giờ.
Thằng trèo tường trốn học.
Đứa chép phao bị bắt.
Đứa thích bạn nữ cùng lớp ba năm mà không dám nói.
Người bị nhắc thì chửi, người còn lại cười đến chảy nước mắt.
T ngồi cách mình vài ghế, chủ yếu nói chuyện với nhóm con gái. Thi thoảng hai đứa chạm mắt thì chỉ khẽ cười, rồi lại quay sang câu chuyện riêng.
Không khí vui thật.
Đã lâu lắm rồi mình mới có một buổi chẳng phải nghĩ đến bài vở, tiền bạc hay những chuyện đã qua.
Ăn uống đến gần hai giờ chiều, bia vào người nên mấy ông bắt đầu hăng.
Một thằng vỗ bàn:
— Mỗi năm có một lần. Đi karaoke tiếp đi!
Mấy đứa con gái ban đầu còn kêu mệt, nhưng bị lôi kéo một lúc cũng đồng ý.
Cả lớp thanh toán rồi kéo nhau sang quán karaoke cách đó không xa.
Vừa vào phòng, mấy thằng đã tranh nhau chọn bài.
Đứa hát Bolero.
Đứa chọn nhạc trẻ.
Có đứa giật mic hát chẳng đúng nổi một câu nhưng vẫn gào như liveshow riêng của nó.
Mình ngồi một góc uống bia, vừa nghe vừa cười.
T cũng bị đám bạn kéo lên hát chung mấy bài. Giọng con bé vẫn nhẹ như ngày trước, không quá hay nhưng nghe dễ chịu.
Đến lượt mình, cả phòng cứ ép hát.
Mình đành chọn một bài quen thuộc, hát được nửa bài thì mấy thằng phía dưới bắt đầu hú hét, phá đến mức mình cũng phải bật cười.
Cuộc vui kéo dài đến tận nhá nhem tối.
Lúc ra khỏi phòng hát, đứa nào cũng hơi ngà ngà. Cả đám đứng ngoài sân chia tay nhau, miệng vẫn hẹn sang năm gặp lại, có đứa còn ôm từng người như thể ngày mai đi nước ngoài không bằng.
Mình đang chuẩn bị lấy xe thì nghe T gọi phía sau:
— M này.
Mình quay lại.
— Sao thế?
T đứng cạnh chiếc xe của mình, khẽ hỏi:
— M có tiện đưa T về không? T hơi đau đầu, không muốn tự chạy xe.
Mình nhìn con bé một lúc rồi gật đầu.
— Được. Thế xe T để đây à?
— T nhờ bạn đi cùng đi về hộ rồi.
— Ừ, vậy lên xe đi.
T đội mũ bảo hiểm rồi ngồi phía sau.
Mình đề máy, từ từ rời khỏi quán karaoke.
Phía sau, tiếng cười nói của cả lớp nhỏ dần.
Trước mặt là con đường quê đã lên đèn, gió đầu xuân thổi lạnh qua vai áo.
Và cũng chính trên một con đường như thế này, sau buổi họp lớp Tết năm ngoái, giữa mình và T đã từng xảy ra một chuyện mà cả hai chưa bao giờ thật sự ngồi nhắc lại với nhau.
Cho đến tối hôm ấy.