Chuyện Đời Sinh Viên

muaxuan2xx

Yếu sinh lý
Bên voz em mới đăng có 10 chap, mà các bác bên ấy cũng réo ầm ĩ rồi, nhưng em vẫn quyết đăng bên xàm này cho xong, rồi mới post bên Voz các bác ạ :D
từ ngày thằng vitcon nó xóa thớt của t bên đấy t bỏ luôn voz rồi, bên voz thì có thể cắt bớt đoạn xxx đi vì chỗ đấy lắm gái dẩm
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 111: Lời hẹn đầu xuân

Chiều mùng Hai Tết.

Ăn cơm trưa xong, mình thay chiếc áo khoác màu đen, xỏ đôi giày thể thao rồi dắt xe ra khỏi sân.

Mẹ đang ngồi nhặt rau ngoài hiên thấy vậy thì hỏi.

  • Lại đi đâu đấy con?
Mình vừa đội mũ bảo hiểm vừa cười.

  • Con ra thị trấn gặp bạn cấp ba tí mẹ.
Mẹ gật đầu.

  • Ừ, đi sớm rồi về sớm nhé.
  • Vâng.
Nổ máy xe, mình chầm chậm chạy ra đường lớn.

Không khí Tết ở quê lúc nào cũng dễ chịu.

Hai bên đường, những cành đào vẫn còn nở đỏ rực.

Thi thoảng gặp mấy tốp trẻ con mặc quần áo mới, tay cầm bóng bay, vừa chạy vừa cười ríu rít.

Đi được hơn mười phút thì mình cũng tới quán cà phê.

Vẫn là quán cũ.

Ngày trước, mỗi lần thi học kỳ xong hay nghỉ hè, đám mình lại kéo nhau ra đây ngồi chém gió.

Bây giờ nhìn lại, chẳng có gì thay đổi.

Chỉ có bọn mình là lớn hơn.

...

  • M!
Nghe tiếng gọi, mình quay lại.

T đang đứng ngay cửa quán.

Con bé mặc chiếc áo len màu be, quàng khăn màu trắng, tóc dài hơn năm ngoái một chút.

Vẫn nụ cười ấy.

Chỉ là nhìn trưởng thành hơn.

Mình cười.

  • Đợi lâu chưa?
T lắc đầu.

  • Mình cũng mới tới thôi.
Hai đứa chọn cái bàn ngoài hiên.

Ngày Tết nên quán cũng không đông lắm.

Gọi mỗi đứa một cốc nước rồi ngồi nhìn nhau cười.

Đúng kiểu...

Ngày xưa gặp thì nói không hết chuyện.

Giờ gặp lại.

Lại chẳng biết mở lời thế nào.

Mình bật cười trước.

  • Sao?
  • Lâu quá quên nói chuyện rồi à?
T cũng cười theo.

  • Không.
  • Chỉ là lâu quá không gặp thôi.
...

Nói chuyện được một lúc, không khí cũng tự nhiên hơn.

T kể chuyện học ở Hà Nội.

Mình kể chuyện học Y.

Kể chuyện làm thêm cùng Dương.

Chuyện kiếm được mấy đồng tiền đầu tiên.

Nghe xong T tròn mắt.

  • Cậu giỏi thật.
Mình cười.

  • Giỏi gì.
  • Có người chỉ cho thôi.
T chống cằm.

  • Hồi cấp ba mình đã biết kiểu gì cậu cũng tự lo được cho bản thân.
Mình lắc đầu.

  • Chỉ là may hơn người khác một chút.
...

Một lúc sau.

T nhìn mình.

Khẽ hỏi.

  • Dạo này...
  • Cậu vẫn khỏe chứ?
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Vẫn bình thường.
Con bé im lặng vài giây.

Rồi lại cười.

  • Thế là tốt.
Không hiểu sao.

Mình có cảm giác T biết mình vừa trải qua chuyện gì.

Nhưng con bé không hỏi.

Mình cũng không nói.

Có những chuyện.

Người trưởng thành chỉ cần biết vậy là đủ.

...

Ngồi thêm một lúc.

Hai đứa lại nhắc đến mấy đứa bạn hồi cấp ba.

Đứa thì đi Hải Phòng học.

Đứa vào Sài Gòn.

Đứa đi làm công ty.

Đứa thì chuẩn bị đi nghĩa vụ.

Đúng là mỗi người một ngả.

T cười.

  • Mình nghe bảo năm nay lớp đông đủ lắm.
  • Mai cậu đi họp lớp chứ?
Mình gật đầu.

  • Đi.
  • Lâu rồi cũng chưa gặp mọi người.
T cười.

  • Thế mai gặp nhé.
  • Chắc lại vui lắm.
Mình bật cười.

  • Kiểu gì mấy thằng cũng bắt uống.
  • Không chạy được.
T che miệng cười.

  • Cậu vẫn uống khỏe chứ?
  • Chưa thấy say bao giờ.
Mình nhún vai.

  • Say thì vẫn say.
  • Chỉ là mặt không đỏ thôi.
T cười thành tiếng.

  • Cậu vẫn y như hồi cấp ba.
  • Chẳng khác tí nào.
Mình nhìn con bé.

Khẽ lắc đầu.

  • Khác nhiều chứ.
  • Chỉ là...
  • Mình cũng không biết khác ở đâu.
T nhìn mình một lúc.

Rồi chỉ cười.

Không trả lời.

...

Gần năm giờ chiều.

Hai đứa đứng dậy.

Tính tiền xong.

Cả hai cùng đi ra bãi gửi xe.

T vừa đội mũ bảo hiểm vừa quay sang.

  • M này.
  • Mai nhớ đi sớm nhé.
  • Đừng để cả lớp chờ.
Mình cười.

  • Yên tâm.
  • Mình còn phải gặp Cường với BA trước.
  • Chắc bọn nó lại gọi từ sáng.
T bật cười.

  • Đúng là mấy ông.
  • Bao năm vẫn thế.
Hai đứa cùng nổ máy.

Trước lúc đi.

T bỗng gọi với theo.

  • À...
  • Chúc cậu năm mới bình an nhé.
Mình quay lại.

Khẽ mỉm cười.

  • Cậu cũng vậy.
  • Chúc năm mới nhiều niềm vui.
T giơ tay vẫy nhẹ.

Rồi chạy xe đi trước.

Mình đứng nhìn theo.

Đến khi chiếc xe khuất hẳn sau khúc cua mới nổ máy về nhà.

Trên đường về.

Mình chợt nhận ra.

Có những người...

Không cần gặp nhau thường xuyên.

Nhưng chỉ cần ngồi xuống nói chuyện một buổi chiều.

Là đã đủ để thấy thanh xuân của mình vẫn còn nguyên ở đâu đó.

Chỉ là...

Mỗi người đều đang bước tiếp trên con đường riêng của mình.

Và ngày mai.

Buổi họp lớp của tết sinh viên tiếp theo.

Chắc sẽ có rất nhiều câu chuyện để kể.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 112: Mùng Ba họp lớp

Sáng mùng Ba Tết, mình còn đang cuộn tròn trong chăn thì chiếc điên thoại đặt bên cạnh gối rung liên tục.

Mở mắt nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ sáng.

Trong nhóm Messenger của lớp, tin nhắn đã nhảy lên cả chục cái.

“Tám rưỡi tập trung ở cổng trường nhé.”
“Đứa nào đến muộn tự sang nhà thầy.”
“Nhớ góp tiền mua quà đấy, đừng có giả chết.”


Bên dưới, mấy thằng còn đang cãi nhau xem mua giỏ bánh hay chai rượu cho thầy. Đứa bảo thầy không uống rượu, đứa khác lại bảo Tết mà không có rượu thì còn gì là Tết.

Mình nằm đọc một lúc rồi bật cười.

Gần hai năm không còn học chung, nhưng cái kiểu nói chuyện của cả lớp vẫn chẳng khác hồi cấp ba là bao.

Lồm cồm bò dậy, mình đi đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà.

Mẹ đang dọn lại mâm cơm sáng, thấy mình tóc tai dựng ngược liền hỏi:

— Hôm nay lại đi đâu mà dậy sớm thế?

Mình ngáp một cái.

— Con đi họp lớp. Sáng cả lớp sang chúc Tết thầy chủ nhiệm trước mẹ ạ.

Mẹ gật đầu.

— Thế ăn sáng đi rồi hẵng đi. Đừng có bụng rỗng lại uống bia rượu.

Mình kéo ghế ngồi xuống.

— Bọn con lớn rồi, biết giữ mà mẹ.

Mẹ nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ.

— Chính vì lớn rồi nên mẹ mới lo. Hồi bé đi họp lớp còn uống nước ngọt, giờ gặp nhau toàn rượu bia.

Nghe cũng có lý nên mình chỉ cười, cúi xuống ăn cho nhanh.

Ăn xong, mình thay bộ quần áo mới, khoác thêm chiếc áo ấm rồi dắt xe ra sân. Trước lúc đi, mẹ còn gọi với:

— Tối về ăn cơm nhé!

— Con biết rồi!

Nói thế thôi, chứ họp lớp ngày Tết thì về được đúng giờ mới là chuyện lạ.


Trời đầu xuân se lạnh.

Hai bên đường vẫn còn vương chút sương mỏng, những cành đào trước sân các nhà nở đỏ rực. Thi thoảng gặp người quen đi chúc Tết, mình lại phải giảm ga xuống chào một câu.

Đi được hơn mười phút thì tới cổng trường cấp ba cũ.

Từ xa đã nghe tiếng cười nói ầm ĩ.

Trước cổng trường có hơn chục chiếc xe máy dựng thành hàng. Mấy đứa con trai đứng tụm lại hút thuốc, đám con gái thì ríu rít ôm nhau, đứa nào cũng ăn mặc đẹp hơn hẳn hồi còn đi học.

Vừa dựng xe, lớp trưởng đã chạy lại đập vai mình.

— Cuối cùng bác sĩ tương lai cũng đến.

Mình cười.

— Bác sĩ cái gì, còn đang học dở sống dở chết đây.

Một thằng bên cạnh nhìn mình từ đầu xuống chân rồi tặc lưỡi:

— Xuống Thái Nguyên có khác, trông người lớn hẳn.

Mình bĩu môi:

— Mày cũng khác đấy.

Nó hí hửng:

— Khác thế nào?

— Béo hơn.

Cả đám cười ầm, còn bố cháu thì chỉ biết chửi mình một câu rồi quay sang nói chuyện với đứa khác.

Từng người lần lượt kéo đến.

Có đứa học Hà Nội.

Có đứa xuống Hải Phòng.

Có đứa không học tiếp mà đi làm luôn.

Hai năm chưa phải khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ khiến mỗi người thay đổi một chút. Có đứa béo lên, có đứa gầy đi, có mấy thằng ngày trước tóc tai gọn gàng giờ nhuộm vàng hoe, nhìn qua không khác gì mấy thanh niên ngoài quán nét.

Đang đứng nói chuyện, mình thấy một chiếc xe dừng ở phía ngoài.

T tháo mũ bảo hiểm rồi bước xuống.

Hôm nay T mặc chiếc áo dạ màu sáng, mái tóc thả tự nhiên, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Vừa xuất hiện, mấy đứa con gái đã chạy ra kéo T vào giữa, hỏi han ríu rít.

T nhìn qua phía mình, khẽ cười.

— M đến lâu chưa?

— M cũng vừa đến thôi.

Chỉ một câu chào bình thường.

Không ai trong lớp để ý.

Mà thật ra cũng chẳng có gì để người ta phải để ý cả. Buổi cà phê chiều hôm qua chỉ là cuộc gặp của hai người bạn cũ. Hôm nay ở trước mặt cả lớp, M và T vẫn giống như những ngày cấp ba, chẳng thân thiết quá mà cũng không hề xa lạ.



Đợi thêm một lúc, thấy gần đủ người, lớp trưởng đứng giữa đám đông vỗ tay.

— Nào, góp tiền mua quà rồi sang nhà thầy. Đứng đây thêm lúc nữa lại hết buổi sáng.

Mỗi đứa góp một ít.

Mấy bạn nữ nhận nhiệm vụ sang cửa hàng gần trường chọn giỏ quà. Đám con trai đi theo nhưng thực chất chỉ đứng ngoài hút thuốc, chẳng giúp được việc gì.

Một cô bạn quay ra hỏi:

— Mọi người xem mua thêm chai rượu cho thầy không?

Một thằng đáp ngay:

— Mua đi. Thầy không uống thì để tiếp khách.

Con bé lớp phó lườm:

— Hay mua để lát mày uống hộ?

Bố cháu cười hề hề:

— Nếu thầy cần thì tao cũng không ngại hy sinh.

Cả đám lại được trận cười.

Cuối cùng, lớp mua một giỏ bánh kẹo, hộp trà và thêm chai rượu. Chia nhau xách đồ xong, gần hai chục chiếc xe máy nối đuôi nhau chạy về phía nhà thầy chủ nhiệm.

Đoàn xe đi qua đường làng đông nghịt.

Thằng nào đi đầu chẳng biết nổi hứng gì, thi thoảng lại bóp còi inh ỏi, làm mấy nhà ven đường cứ tưởng có đoàn rước dâu đi qua.

Đến trước cửa nhà thầy, cả lớp dựng xe kín một khoảng sân.

Lớp trưởng đứng ngoài gọi:

— Thầy ơi! Thầy có nhà không ạ?

Một lúc sau, cánh cửa mở ra.

Thầy chủ nhiệm bước ra, tay vẫn đang cầm ấm trà. Nhìn thấy gần cả lớp đứng đông kín trước cổng, thầy khựng lại vài giây rồi cười thật tươi.

— Ôi, hôm nay các anh các chị về đông thế này à?

Cả lớp đồng thanh:

— Chúng em chào thầy ạ!

Tiếng chào vang lên khiến chính mình cũng có cảm giác như vừa trở lại buổi học ngày nào.

Thầy mở rộng cổng, vẫy tay:

— Vào hết đi. Đứng ngoài đấy làm gì?


Cả lớp kéo nhau vào nhà, ngồi kín từ bộ bàn ghế phòng khách ra tận ngoài hiên.

Lớp trưởng thay mặt mọi người đưa quà rồi chúc thầy năm mới mạnh khỏe. Sau đó mỗi đứa một câu, thành ra lời chúc cứ lộn xộn hết cả lên.

Có thằng nói:

— Chúc thầy năm mới nhiều sức khỏe, công tác tốt, học sinh ngoan hơn khóa bọn em.

Thầy bật cười:

— Chỉ cần đừng gặp lại khóa nào nghịch như các anh chị là thầy khỏe rồi.

Cả lớp cười vang.

Thầy đi một vòng hỏi từng đứa đang học ở đâu, cuộc sống thế nào. Đến chỗ mình, thầy dừng lại lâu hơn một chút.

— M học bên Y vẫn tốt chứ?

Mình lễ phép đáp:

— Vâng, cũng tạm ổn thầy ạ. Nhưng học vất thật.

Thầy cười:

— Ngày trước thầy đã bảo rồi. Muốn mặc được chiếc áo blouse thì đâu có dễ.

— Vâng ạ.

— Cố gắng nhé. Đã chọn rồi thì đi cho đến cùng. Nghề này vất vả nhưng giúp được người khác, đáng để theo.

Mình gật đầu.

— Em nhớ rồi ạ.

Không hiểu sao, chỉ mấy câu nói đơn giản ấy lại khiến mình thấy ấm lòng. Sau những chuyện vừa trải qua, mình càng hiểu ngoài tình cảm còn có rất nhiều thứ mình cần phải giữ lấy.

Ước mơ của bố mẹ.

Con đường bản thân đã chọn.

Và cả lời dặn của những người từng tin tưởng mình.

Thầy quay sang hỏi T vài câu về việc học ở Hà Nội. T trả lời nhỏ nhẹ, thầy gật đầu khen con bé ngày càng chững chạc.

Ngồi nói chuyện được gần một tiếng, thầy còn lôi quyển sổ ảnh cũ của lớp ra.

Mấy bức ảnh hồi lớp mười, lớp mười một hiện lên khiến cả đám cười nghiêng ngả.

Có thằng ngày xưa gầy nhẳng, tóc cắt ngố tàu, giờ nhìn lại chính nó còn không nhận ra mình.

Một cô bạn chỉ vào ảnh:

— Ôi, ngày xưa M gầy thế!

Mình phản bác:

— Giờ cũng có béo đâu.

T ngồi bên cạnh khẽ cười:

— Nhưng ngày xưa nhìn ngố hơn.

Mình quay sang:

— T cũng khác gì đâu.

— Mình có bảo mình đẹp đâu.

— Nhưng ai hỏi cũng bảo ảnh ngày xưa xấu.

T đánh nhẹ vào tay mình một cái, cả mấy đứa gần đó nhìn sang rồi cười, nhưng cũng chỉ nghĩ hai đứa đang trêu nhau như bạn bè bình thường.


Trước lúc cả lớp xin phép về, thầy đứng ở cửa nhìn một lượt rồi chậm rãi nói:

— Các em bây giờ mỗi người một nơi, ai cũng có việc riêng. Sau này muốn đông đủ được như hôm nay chắc càng ngày càng khó.

Cả đám tự nhiên im xuống.

Thầy cười hiền:

— Cố gắng giữ liên lạc với nhau. Ngày trước có thể ghét nhau, giận nhau vì mấy chuyện trẻ con, nhưng lớn lên mới biết những người từng ngồi chung một lớp cũng là cái duyên.

Lớp trưởng đáp:

— Vâng, bọn em biết rồi thầy.

Cả lớp chụp với thầy một bức ảnh ngay trước sân.

Lúc tiếng máy ảnh vang lên, ai cũng cười thật tươi.

Chẳng biết sang năm còn đủ được bao nhiêu người.

Nhưng ít nhất hôm ấy, lớp mình vẫn gần như nguyên vẹn.


Rời nhà thầy cũng gần trưa.

Cả lớp kéo nhau đến quán ăn đã đặt trước ngoài thị trấn.

Mấy bàn được ghép dài lại, bia nước bày kín. Đứa nào vừa ngồi xuống đã bắt đầu kể chuyện trường mình, chỗ làm của mình, rồi nhắc những vụ nghịch ngợm ngày trước.

Mấy thằng con trai thi nhau bóc phốt nhau.

Thằng ngủ trong giờ.

Thằng trèo tường trốn học.

Đứa chép phao bị bắt.

Đứa thích bạn nữ cùng lớp ba năm mà không dám nói.

Người bị nhắc thì chửi, người còn lại cười đến chảy nước mắt.

T ngồi cách mình vài ghế, chủ yếu nói chuyện với nhóm con gái. Thi thoảng hai đứa chạm mắt thì chỉ khẽ cười, rồi lại quay sang câu chuyện riêng.

Không khí vui thật.

Đã lâu lắm rồi mình mới có một buổi chẳng phải nghĩ đến bài vở, tiền bạc hay những chuyện đã qua.

Ăn uống đến gần hai giờ chiều, bia vào người nên mấy ông bắt đầu hăng.

Một thằng vỗ bàn:

— Mỗi năm có một lần. Đi karaoke tiếp đi!

Mấy đứa con gái ban đầu còn kêu mệt, nhưng bị lôi kéo một lúc cũng đồng ý.

Cả lớp thanh toán rồi kéo nhau sang quán karaoke cách đó không xa.


Vừa vào phòng, mấy thằng đã tranh nhau chọn bài.

Đứa hát Bolero.

Đứa chọn nhạc trẻ.

Có đứa giật mic hát chẳng đúng nổi một câu nhưng vẫn gào như liveshow riêng của nó.

Mình ngồi một góc uống bia, vừa nghe vừa cười.

T cũng bị đám bạn kéo lên hát chung mấy bài. Giọng con bé vẫn nhẹ như ngày trước, không quá hay nhưng nghe dễ chịu.

Đến lượt mình, cả phòng cứ ép hát.

Mình đành chọn một bài quen thuộc, hát được nửa bài thì mấy thằng phía dưới bắt đầu hú hét, phá đến mức mình cũng phải bật cười.

Cuộc vui kéo dài đến tận nhá nhem tối.

Lúc ra khỏi phòng hát, đứa nào cũng hơi ngà ngà. Cả đám đứng ngoài sân chia tay nhau, miệng vẫn hẹn sang năm gặp lại, có đứa còn ôm từng người như thể ngày mai đi nước ngoài không bằng.

Mình đang chuẩn bị lấy xe thì nghe T gọi phía sau:

— M này.

Mình quay lại.

— Sao thế?

T đứng cạnh chiếc xe của mình, khẽ hỏi:

— M có tiện đưa T về không? T hơi đau đầu, không muốn tự chạy xe.

Mình nhìn con bé một lúc rồi gật đầu.

— Được. Thế xe T để đây à?

— T nhờ bạn đi cùng đi về hộ rồi.

— Ừ, vậy lên xe đi.

T đội mũ bảo hiểm rồi ngồi phía sau.

Mình đề máy, từ từ rời khỏi quán karaoke.

Phía sau, tiếng cười nói của cả lớp nhỏ dần.

Trước mặt là con đường quê đã lên đèn, gió đầu xuân thổi lạnh qua vai áo.

Và cũng chính trên một con đường như thế này, sau buổi họp lớp Tết năm ngoái, giữa mình và T đã từng xảy ra một chuyện mà cả hai chưa bao giờ thật sự ngồi nhắc lại với nhau.

Cho đến tối hôm ấy.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 113: Một năm sau

Tiếng xe máy nổ đều đều phá tan sự yên tĩnh của con đường quê.

Sau buổi karaoke, ai cũng đã về gần hết.

Chỉ còn mình với T chạy chầm chậm trên con đường dẫn về nhà em.

Gió đầu xuân thổi nhè nhẹ.

Lạnh.

Nhưng dễ chịu.

Hai bên đường, ánh đèn vàng từ những ngôi nhà hắt ra, thi thoảng lại nghe tiếng chó sủa vọng từ xa.

T ngồi phía sau, hai tay chỉ khẽ vịn vào mép áo khoác của mình.

Không ôm như những đôi yêu nhau.

Cũng chẳng xa cách.

Chỉ là... vừa đủ.

Hai đứa đi được một đoạn khá lâu mà chẳng ai nói câu nào.

Cuối cùng mình cười trước.

  • Hôm nay vui thật.
T khẽ "Ừ" một tiếng.

  • Lâu lắm rồi mới thấy lớp đông như thế.
  • Gần như đủ hết.
Mình gật đầu.

  • Nhìn ai cũng khác.
  • Có đứa béo lên, có đứa nhìn già hẳn.
T bật cười.

  • Cậu cũng khác mà.
  • Khác à?
  • Ừ.
  • Trông... điềm tĩnh hơn hồi cấp ba.
Mình cười.

  • Già rồi.
  • Mới hai mươi mà già gì.
  • Hai mươi nhưng học Y.
  • Khác nhau nhiều lắm.
T cười thành tiếng.

  • Cậu vẫn nói chuyện kiểu đấy.
  • Chẳng bao giờ chịu nhận mình già.
  • Vì mình còn trẻ thật mà.
Hai đứa cùng cười.

Không khí vì thế cũng tự nhiên hơn rất nhiều.

...

Đi ngang qua cổng trường cấp ba.

Mình vô thức giảm ga.

T cũng nhìn theo.

Ngôi trường vẫn vậy.

Vẫn hàng phượng ấy.

Vẫn dãy nhà ba tầng ấy.

Chỉ là...

Sân trường hôm nay tối om.

Không còn tiếng trống.

Không còn tiếng cười của lũ học sinh.

T khẽ nói.

  • Nhanh thật nhỉ.
  • Mới ngày nào còn học ở đây.
  • Giờ mỗi đứa một nơi rồi.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Thầy hôm nay già đi nhiều.
T thở nhẹ.

  • Mình thấy tóc thầy bạc hơn năm ngoái.
  • Nhưng vẫn cười như ngày xưa.
Mình bật cười.

  • Thầy vẫn nhớ từng đứa.
  • Đến mình còn bất ngờ.
T mỉm cười.

  • Thầy thương lớp mình mà.
Hai đứa lại im lặng.

Chỉ còn tiếng gió lùa qua hai bên tai.

...

Xe chạy thêm một đoạn.

Đến gần cây cầu nhỏ

T bỗng lên tiếng.

  • M...
  • Ừ?
  • Đi chậm một chút được không?
Mình giảm ga.

Chiếc xe lăn bánh chậm hơn.

T nhìn về phía con đường trước mặt.

Khẽ cười.

  • Tự nhiên đi qua đây...
  • Mình lại nhớ Tết năm ngoái.
Nghe câu ấy.

Mình cũng cười.

  • Ừ...
  • Mình cũng vừa nhớ.
Hai đứa nhìn nhau qua chiếc gương chiếu hậu.

Rồi cùng bật cười.

T lắc đầu.

  • Nghĩ lại...
  • Hai đứa mình liều thật.
Mình gật đầu.

  • Liều.
  • Mà còn ngốc nữa.
T đánh nhẹ vào vai mình.

  • Đừng nói mình.
  • Cậu cũng thế còn gì.
  • Thì đúng mà.
  • Hôm ấy mình cũng ngốc.
T im lặng vài giây.

Rồi nhỏ giọng.

  • Thật ra...
  • Hôm đó...
  • Chính mình là người rủ cậu vào nhà nghỉ.
Mình khẽ cười.

  • Mình nhớ.
  • Lúc đầu còn tưởng cậu mệt thật.
T cười ngượng.

  • Mình mệt thật.
  • Nhưng...
  • Chắc cũng vì muốn ở cạnh cậu thêm một lúc.
Mình không nói gì.

Chỉ mỉm cười.

Gió vẫn thổi.

Con đường vẫn dài.

Mỗi người đều đang nhớ về cùng một kỷ niệm.

Nhưng chẳng còn ai thấy xấu hổ hay day dứt nữa.

...

Một lúc sau.

T lại lên tiếng.

  • M.
  • Ừ?
  • Cậu có từng hối hận không?
Mình hiểu em đang hỏi điều gì.

Khẽ lắc đầu.

  • Không.
T hơi ngạc nhiên.

  • Thật à?
  • Thật.
Mình nhìn về phía trước.

Giọng bình thản.

  • Vì hôm đó...
  • Không ai ép ai cả.
  • Hai đứa đều đủ lớn để biết mình đang làm gì.
  • Chỉ là...
  • Hơi bồng bột thôi.
T khẽ thở ra.

  • Mình sợ...
  • Cậu sẽ nghĩ khác.
Mình cười.

  • Nếu nghĩ khác...
  • Thì hôm nay mình đã chẳng ngồi đây nói chuyện với cậu.
Con bé im lặng.

Một lát sau mới cười.

Nụ cười nhẹ nhõm.

...

  • M.
  • Sao?
  • Mình chưa bao giờ hối hận.
Mình không quay lại.

Chỉ khẽ hỏi.

  • Vì chuyện gì?
  • Vì đã thích cậu.
  • Vì đã có một đoạn thanh xuân như thế.
  • Dù cuối cùng...
  • Hai đứa không đi cùng nhau.
Mình mỉm cười.

  • Mình cũng vậy.
  • Có những chuyện...
  • Chỉ nên ở lại đúng thời điểm của nó.
  • Như thế mới đẹp.
T khẽ gật đầu.

  • Ừ...
  • Có lẽ vậy.
...

Chiếc xe dừng trước cổng nhà T.

Ánh đèn trong sân vẫn sáng.

T tháo mũ bảo hiểm.

Đứng cạnh xe.

Hai đứa nhìn nhau.

Không còn là những cô cậu học sinh cấp ba.

Cũng chẳng phải người yêu.

Chỉ là hai người bạn...

Đã từng đi qua một phần thanh xuân của nhau.

T mỉm cười.

  • Cảm ơn cậu nhé.
Mình chống chân xuống đất.

  • Vì đưa cậu về à?
Con bé lắc đầu.

  • Không.
  • Vì tất cả.
Mình nhìn T.

Rồi cũng cười.

  • Mình mới là người phải cảm ơn.
  • Cảm ơn vì đã từng xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.
T cúi đầu.

Khẽ cười.

  • Sau này...
  • Có dịp...
  • Lại ngồi cà phê nhé.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Nhất định.
T vẫy nhẹ tay.

  • M về cẩn thận.
  • Cậu cũng thế.
Con bé quay người bước vào trong sân.

Đến cửa, T còn ngoái lại một lần.

Mỉm cười.

Rồi mới khép cánh cổng lại.

Mình vẫn ngồi trên xe thêm vài phút.

Nhìn khoảng sân vừa tắt đèn.

Khẽ nổ máy.

Chậm rãi quay đầu.

Có những người...

Sinh ra không phải để nắm tay mình đi hết cuộc đời.

Nhưng họ đã từng cùng mình đi qua những năm tháng đẹp nhất.

Thế là đủ.

Đêm đầu xuân yên tĩnh.

Con đường về nhà vẫn còn rất dài.

Nhưng lần này...

Trong lòng mình lại thấy nhẹ hơn rất nhiều.

Giống như vừa khép lại một cuốn sách cũ.

Để ngày mai...

Có thể bình thản bước tiếp.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 114: Trở lại guồng quay

Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh hơn mình tưởng.

Mới hôm nào còn ngồi canh nồi bánh chưng với bố, sáng dậy đi chúc Tết họ hàng, tối kéo nhau sang nhà Cường còi uống nước chè, vậy mà chớp mắt đã đến ngày phải quay lại Thái Nguyên.

Sáng hôm ấy, mẹ vẫn dậy từ rất sớm.

Lúc mình xách ba lô xuống nhà thì trên bàn đã có sẵn bát mì nóng hổi với hai quả trứng.

Mình nhìn rồi bật cười.

  • Mẹ cứ làm như con đi cả năm không bằng.
Mẹ đang gói mấy túi đồ, ngẩng lên cười.

  • Thì lên đấy lại ăn uống linh tinh.
  • Mang theo ít đồ mà ăn.
Nói rồi mẹ dúi vào tay mình một túi to.

Mở ra nhìn.

Nào giò.

Nào bánh chưng.

Nào lạc rang.

Rồi thêm mấy gói ruốc.

Mình cười khổ.

  • Mẹ...
  • Hai thằng ăn chứ có phải hai mươi thằng đâu.
Mẹ lườm.

  • Thừa thì để đấy.
  • Có bạn bè thì mang ra ăn.
  • Mẹ còn lạ chúng mày.
Đúng lúc ấy bố từ ngoài sân đi vào.

Trên tay cầm chìa khóa xe.

  • Đi thôi.
  • Bố đưa ra đường.
Mình gật đầu.

Xách ba lô lên xe.

Con em gái vẫn còn ngái ngủ, chạy theo ra tận cổng.

  • Anh!
Mình quay lại.

  • Gì?
Nó chìa tay ra.

  • Quên cái gì à?
Mình nhìn một lúc rồi bật cười.

  • À...
  • Quên thật.
Thò tay vào ví.

Rút năm trăm nghìn đưa cho nó.

  • Cầm lấy.
  • Đi chơi với bạn thì còn có cái mà tiêu.
Con bé cười toe.

  • Em biết ngay.
  • Anh trai em tốt nhất.
Mẹ đứng cạnh lắc đầu.

  • Cái mồm chỉ được thế là nhanh.
Cả nhà cùng cười.

...

Ra đến đường lớn.

Mình chào bố mẹ rồi lên xe khách.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Mình ngồi sát cửa kính.

Nhìn quê nhà lùi dần phía sau.

Trong lòng chẳng còn cảm giác nặng nề như lần trở lại Thái Nguyên sau đám cưới của V.Anh nữa.

Có lẽ...

Thời gian đúng là liều thuốc tốt nhất.

Không làm mình quên.

Nhưng giúp mình bình thản hơn.

...

Gần trưa.

Xe vào đến bến.

Vừa bước xuống đã thấy điện thoại rung.

Là Dương.

  • Alo.
  • Đến chưa bố?
Mình cười.

  • Vừa xuống xe.
  • Mày đâu rồi?
  • Tao xuống từ sáng.
  • Đang ngồi quán nước đầu dốc.
  • Nhanh lên.
Mình bắt xe ôm về.

Từ xa đã thấy thằng cháu ngồi vắt chân chữ ngũ.

Mồm ngậm điếu thuốc.

Thấy mình.

Nó đứng bật dậy.

  • Địt mẹ.
  • Cuối cùng cũng lên.
Mình đặt ba lô xuống.

Đấm nhẹ vào vai nó.

  • Mày xuống sớm thế.
  • Nhớ tao à?
Nó nhếch mép.

  • Nhớ cái lồn.
  • Nhớ việc.
Hai thằng cười ha hả.

...

Về đến phòng.

Mở cửa ra.

Hai thằng đứng im mất mấy giây.

Rồi cùng đồng thanh.

  • Địt mẹ...
Bụi.

Bụi từ bàn.

Bụi trên loa.

Bụi cả cái màn hình máy tính.

Dương hắt hơi liên tục.

  • Chắc tháng nay không có ai mở cửa.
Mình chống nạnh.

  • Thôi.
  • Bắt đầu lao động.
Thế là mỗi thằng một việc.

Đứa quét nhà.

Đứa lau bàn.

Đứa giặt lại chăn ga.

Mở tung cửa sổ.

Ban công.

Bật quạt.

Cho gió lùa vào.

Làm đến gần một tiếng.

Hai thằng mới ngồi phịch xuống ghế.

Mồ hôi nhễ nhại.

Dương mở chai nước.

Uống một hơi gần hết.

  • Công nhận.
  • Phòng sạch nhìn yêu đời hẳn.
Mình nhìn quanh.

Bộ bàn ghế.

Dây led.

Chiếc loa vi tính.

Hai cái laptop đặt ngay ngắn trên bàn.

Tự nhiên thấy thân thuộc lạ.

Đây mới thật sự là "nhà" của hai thằng ở Thái Nguyên.

...

Đúng lúc ấy.

Có tiếng gõ cửa.

"Cốc... cốc..."

Mình mở cửa.

Là chị tầng dưới.

Tay cầm đĩa cam.

Cười tươi.

  • Hai cậu lên rồi à?
  • Tết vui không?
Mình cười.

  • Vâng.
  • Chị vào chơi.
Chị cười.

  • Thôi.
  • Mang ít cam lên cho hai cậu ăn.
  • Lát rảnh xuống chị uống nước nhé.
  • Vâng.
Cảm ơn chị.

Đóng cửa lại.

Dương nhìn đĩa cam.

Cười đểu.

  • Đấy.
  • Mới lên đã có gái cho hoa quả.
Mình cầm quả cam ném luôn vào người nó.

  • Ăn đi.
  • Lắm mồm.
Hai thằng lại cười.

...

Chiều hôm ấy.

Hai thằng chẳng làm gì.

Chỉ kéo nhau ra quán cơm quen.

Bà chủ vừa thấy đã cười.

  • Ô.
  • Hai thằng nghỉ Tết lên rồi à?
  • Vâng.
  • Nhớ cơm cô quá.
Bà cười.

  • Thế hôm nay cô cho thêm miếng thịt.
Dương huých mình.

  • Đấy.
  • Có giá đấy.
Mình bật cười.

  • Chắc tại đẹp trai.
Bà chủ đứng trong quầy đáp luôn.

  • Đẹp trai gì.
  • Tại hai thằng mày ăn khỏe.
Cả quán cười ồ lên.

...

Ăn xong.

Hai thằng đi bộ về.

Qua đầu ngõ.

Đã thấy Hương đứng đợi.

Con bé mặc áo khoác trắng.

Đeo chiếc khăn len màu hồng.

Thấy Dương.

Nó cười tít mắt.

  • Anh!
Dương cũng cười.

Đi nhanh lại.

  • Lên từ bao giờ?
  • Em lên trưa nay.
  • Định sang phòng tìm hai anh.
  • Ai ngờ vừa gặp luôn.
Mình đứng cạnh.

Ho khan hai tiếng.

  • Khụ khụ...
  • Có người thứ ba ở đây nhé.
Hương đỏ mặt.

Cười ngượng.

  • Em chào anh M.
  • Chào em.
  • Hai đứa nói chuyện đi.
  • Anh về trước.
Dương nhìn mình.

  • Ê.
  • Đi đâu.
Mình cười.

  • Tao biết điều.
  • Không làm bóng đèn.
Nói xong.

Mình xách túi đồ đi thẳng.

Phía sau.

Chỉ còn nghe tiếng Hương cười.

Với tiếng Dương phân bua cái gì đó.

Mình cũng chẳng buồn quay lại.

Chỉ khẽ mỉm cười.

Thanh xuân...

Có lẽ đẹp nhất là những ngày như thế.

Không cần chuyện gì quá lớn.

Chỉ cần...

Bạn thân vẫn còn bên cạnh.

Người mình quý vẫn khỏe mạnh.

Và sáng mai.

Lại được trở về giảng đường.

Tiếp tục sống những ngày tháng sinh viên tưởng như rất bình thường...

Nhưng sau này nhớ lại.

Lại hóa thành cả một bầu trời ký ức.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 115: Nhịp sống quen thuộc

Sau kỳ nghỉ Tết, Thái Nguyên lại trở về đúng với dáng vẻ vốn có của nó.

Buổi sáng, đường từ Đán xuống trường đông nghịt sinh viên.

Xe buýt chen nhau.

Mấy quán bánh mì, xôi, bún ở cổng trường lại nghi ngút khói từ sớm.

Hai thằng mình thì vẫn giữ nguyên cái nếp cũ.

Tối thức khuya làm việc.

Sáng ngủ nướng.

Đến mức ngày đầu tiên đi học sau Tết, hai bố cháu suýt nữa thì ăn nguyên con muộn.

...

Đúng sáu giờ rưỡi.

Điện thoại thằng Dương réo inh ỏi.

Mở mắt ra.

Là Hương.

  • Alo...
Đầu dây bên kia bật cười.

  • Hai anh còn ngủ à?
Mình vẫn nhắm nghiền mắt.

  • Ừ...
  • Có chuyện gì không em?
  • Chuyện gì nữa.
  • Hôm nay học rồi.
Mình giật bắn người.

Quay sang chiếc đồng hồ treo tường.

Bảy giờ mười.

Địt mẹ!

Mình đạp luôn vào chân Dương.

  • Dậy!
  • Học!
Thằng cháu đang ngáy ngon lành.

Bị đạp phát, bật dậy.

  • Cháy à?
  • Cháy cái đầu mày.
  • Bảy giờ mười rồi!
Nó quay sang nhìn đồng hồ.

Im đúng hai giây.

Rồi cả hai thằng cùng lao như điên.

Một thằng đánh răng.

Một thằng mặc quần.

Xong lại đổi vị trí.

Đến mức mình đang đánh răng thì Dương đứng sau giật luôn cái khăn mặt.

  • Đưa tao!
  • Địt mẹ từ từ!
Hai thằng cuống cuồng như gà mắc tóc.

Mười phút sau.

Phóng xe khỏi cổng.

...

Vừa đến cổng trường.

Đã thấy Hương đứng đợi.

Con bé khoanh tay.

Nhìn hai thằng từ đầu đến chân.

  • Hai anh...
  • Giỏi thật.
Mình cười gượng.

  • Hôm qua làm việc muộn.
Dương chen vào.

  • Anh ngủ quên.
Hương thở dài.

  • Em gọi từ sáu giờ bốn mươi lăm mà hai anh không ai nghe.
Mình móc điện thoại ra.

Đúng thật.

Ba cuộc gọi nhỡ.

Mình gãi đầu.

  • Xin lỗi em.
  • Tại để chế độ im lặng.
Hương chỉ biết lắc đầu.

  • Đi nhanh lên.
  • Muộn rồi.
Ba đứa lại tất tả chạy lên giảng đường.

...

May mà hôm ấy thầy vào muộn.

Ba đứa vừa ngồi xuống thì thầy cũng bước vào.

Mình với Dương nhìn nhau.

Cùng thở phào.

Thoát!

...

Ra chơi.

Dương quay sang mình.

  • Địt mẹ.
  • Nay mà muộn năm phút nữa là ăn lol.
Mình cười.

  • Bảo rồi.
  • Đừng làm đêm nhiều.
Nó bĩu môi.

  • Ai hôm qua bảo.
  • "Làm nốt tí nữa."
Mình giả vờ không nghe thấy.

Quay sang Hương.

  • Trưa nay ăn gì em?
Con bé suy nghĩ.

  • Hay ăn bún cá?
Dương xua tay.

  • Không.
  • Tao thèm cơm rang.
Thế là ba đứa quyết định...

Bốc thăm.

Kết quả.

Hương thắng.

Ba đứa đi ăn bún cá.

Dương vừa ăn vừa lẩm bẩm.

  • Bốc thăm kiểu gì toàn tao thua.
Mình cười.

  • Tại nhân phẩm.
Nó ném luôn đôi đũa sang.

  • Nhân phẩm cái lồn.
...

Chiều về.

Hai thằng lại ngồi trước hai cái laptop.

Mở danh sách công việc.

Mỗi người một màn hình.

Tiếng gõ bàn phím lách cách vang khắp phòng.

Bên ngoài ban công.

Nắng đầu xuân chiếu xiên qua khung cửa.

Chiếc loa nhỏ phát mấy bài nhạc của JustaTee.

Đúng playlist hai thằng thích nhất.

Làm được khoảng hơn hai tiếng.

Dương ngả người ra ghế.

Vươn vai.

  • Địt mẹ.
  • Giờ quen việc rồi.
  • Ngày làm có ba tiếng là xong.
Mình gật đầu.

  • Nhanh thật.
  • Hồi đầu ngồi cả ngày.
  • Giờ nhìn cái là biết phải làm gì.
Dương cười.

  • Đúng là nghề chọn người.
Mình ném cái gối sang.

  • Chọn cái đầu mày.
Hai thằng lại cười.

...

Tối đến.

Hương lại sang phòng.

Con bé cầm theo túi quýt.

  • Mẹ em gửi lên.
  • Hai anh ăn đi.
Mình cười.

  • Lại có lộc rồi.
Dương bóc luôn một quả.

  • Thế này bảo sao tao không béo.
Hương bật cười.

  • Anh béo đâu.
  • Em thấy gầy đi ấy.
Mình nhìn hai đứa.

Khẽ nhếch mép.

  • Hai ông bà cứ phát cơm chó tiếp đi.
  • Tôi đi hút thuốc.
Nói xong mình xách ghế ra ban công.

Châm một điếu.

Ngồi nhìn xuống khoảng sân phía dưới.

Mấy chị công nhân vừa tan ca.

Tiếng cười nói râm ran.

Xa xa là tiếng tàu hỏa chạy qua.

Gió đầu xuân mát rượi.

Mình bỗng nhận ra...

Cuộc sống của mình lúc này thật đơn giản.

Ban ngày đi học.

Chiều làm việc.

Tối chơi với bạn bè.

Thỉnh thoảng cuối tuần lại chạy xe đi đâu đó.

Không còn những đêm thức trắng.

Không còn những cuộc điện thoại kéo dài đến sáng.

Không còn cảm giác chờ đợi một ai.

Chỉ còn lại...

Một nhịp sống bình yên.

Mà có lẽ...

Chính sự bình yên ấy.

Lại là điều mình cần nhất sau tất cả những sóng gió đã qua.
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
Chương 115: Nhịp sống quen thuộc

Sau kỳ nghỉ Tết, Thái Nguyên lại trở về đúng với dáng vẻ vốn có của nó.

Buổi sáng, đường từ Đán xuống trường đông nghịt sinh viên.

Xe buýt chen nhau.

Mấy quán bánh mì, xôi, bún ở cổng trường lại nghi ngút khói từ sớm.

Hai thằng mình thì vẫn giữ nguyên cái nếp cũ.

Tối thức khuya làm việc.

Sáng ngủ nướng.

Đến mức ngày đầu tiên đi học sau Tết, hai bố cháu suýt nữa thì ăn nguyên con muộn.

...

Đúng sáu giờ rưỡi.

Điện thoại thằng Dương réo inh ỏi.

Mở mắt ra.

Là Hương.

  • Alo...
Đầu dây bên kia bật cười.

  • Hai anh còn ngủ à?
Mình vẫn nhắm nghiền mắt.

  • Ừ...
  • Có chuyện gì không em?
  • Chuyện gì nữa.
  • Hôm nay học rồi.
Mình giật bắn người.

Quay sang chiếc đồng hồ treo tường.

Bảy giờ mười.

Địt mẹ!

Mình đạp luôn vào chân Dương.

  • Dậy!
  • Học!
Thằng cháu đang ngáy ngon lành.

Bị đạp phát, bật dậy.

  • Cháy à?
  • Cháy cái đầu mày.
  • Bảy giờ mười rồi!
Nó quay sang nhìn đồng hồ.

Im đúng hai giây.

Rồi cả hai thằng cùng lao như điên.

Một thằng đánh răng.

Một thằng mặc quần.

Xong lại đổi vị trí.

Đến mức mình đang đánh răng thì Dương đứng sau giật luôn cái khăn mặt.

  • Đưa tao!
  • Địt mẹ từ từ!
Hai thằng cuống cuồng như gà mắc tóc.

Mười phút sau.

Phóng xe khỏi cổng.

...

Vừa đến cổng trường.

Đã thấy Hương đứng đợi.

Con bé khoanh tay.

Nhìn hai thằng từ đầu đến chân.

  • Hai anh...
  • Giỏi thật.
Mình cười gượng.

  • Hôm qua làm việc muộn.
Dương chen vào.

  • Anh ngủ quên.
Hương thở dài.

  • Em gọi từ sáu giờ bốn mươi lăm mà hai anh không ai nghe.
Mình móc điện thoại ra.

Đúng thật.

Ba cuộc gọi nhỡ.

Mình gãi đầu.

  • Xin lỗi em.
  • Tại để chế độ im lặng.
Hương chỉ biết lắc đầu.

  • Đi nhanh lên.
  • Muộn rồi.
Ba đứa lại tất tả chạy lên giảng đường.

...

May mà hôm ấy thầy vào muộn.

Ba đứa vừa ngồi xuống thì thầy cũng bước vào.

Mình với Dương nhìn nhau.

Cùng thở phào.

Thoát!

...

Ra chơi.

Dương quay sang mình.

  • Địt mẹ.
  • Nay mà muộn năm phút nữa là ăn lol.
Mình cười.

  • Bảo rồi.
  • Đừng làm đêm nhiều.
Nó bĩu môi.

  • Ai hôm qua bảo.
  • "Làm nốt tí nữa."
Mình giả vờ không nghe thấy.

Quay sang Hương.

  • Trưa nay ăn gì em?
Con bé suy nghĩ.

  • Hay ăn bún cá?
Dương xua tay.

  • Không.
  • Tao thèm cơm rang.
Thế là ba đứa quyết định...

Bốc thăm.

Kết quả.

Hương thắng.

Ba đứa đi ăn bún cá.

Dương vừa ăn vừa lẩm bẩm.

  • Bốc thăm kiểu gì toàn tao thua.
Mình cười.

  • Tại nhân phẩm.
Nó ném luôn đôi đũa sang.

  • Nhân phẩm cái lồn.
...

Chiều về.

Hai thằng lại ngồi trước hai cái laptop.

Mở danh sách công việc.

Mỗi người một màn hình.

Tiếng gõ bàn phím lách cách vang khắp phòng.

Bên ngoài ban công.

Nắng đầu xuân chiếu xiên qua khung cửa.

Chiếc loa nhỏ phát mấy bài nhạc của JustaTee.

Đúng playlist hai thằng thích nhất.

Làm được khoảng hơn hai tiếng.

Dương ngả người ra ghế.

Vươn vai.

  • Địt mẹ.
  • Giờ quen việc rồi.
  • Ngày làm có ba tiếng là xong.
Mình gật đầu.

  • Nhanh thật.
  • Hồi đầu ngồi cả ngày.
  • Giờ nhìn cái là biết phải làm gì.
Dương cười.

  • Đúng là nghề chọn người.
Mình ném cái gối sang.

  • Chọn cái đầu mày.
Hai thằng lại cười.

...

Tối đến.

Hương lại sang phòng.

Con bé cầm theo túi quýt.

  • Mẹ em gửi lên.
  • Hai anh ăn đi.
Mình cười.

  • Lại có lộc rồi.
Dương bóc luôn một quả.

  • Thế này bảo sao tao không béo.
Hương bật cười.

  • Anh béo đâu.
  • Em thấy gầy đi ấy.
Mình nhìn hai đứa.

Khẽ nhếch mép.

  • Hai ông bà cứ phát cơm chó tiếp đi.
  • Tôi đi hút thuốc.
Nói xong mình xách ghế ra ban công.

Châm một điếu.

Ngồi nhìn xuống khoảng sân phía dưới.

Mấy chị công nhân vừa tan ca.

Tiếng cười nói râm ran.

Xa xa là tiếng tàu hỏa chạy qua.

Gió đầu xuân mát rượi.

Mình bỗng nhận ra...

Cuộc sống của mình lúc này thật đơn giản.

Ban ngày đi học.

Chiều làm việc.

Tối chơi với bạn bè.

Thỉnh thoảng cuối tuần lại chạy xe đi đâu đó.

Không còn những đêm thức trắng.

Không còn những cuộc điện thoại kéo dài đến sáng.

Không còn cảm giác chờ đợi một ai.

Chỉ còn lại...

Một nhịp sống bình yên.

Mà có lẽ...

Chính sự bình yên ấy.

Lại là điều mình cần nhất sau tất cả những sóng gió đã qua.
Thằng thớt đâu r.t thắc mắc xíu.m ra ít qua nên nay t lại cày đọc lại từ đàu.đọc quãng đầu V.A quê Hải Dương mà sao lại thành Hà Giang nhỉ
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
dạo này văn chương nó đi đâu hết ý các bác ạ, mỗi ngày lẹt đẹt viết được 1-2 chương, mà bận việc con cái nữa, em viết chap nó dài ra, rồi đăng 3 cháp 1 ngày được không các bác -_-
M đừng có điên.t đi làm hành chính mà cứ tí lại vào ktra xong để dành trưa dc nghỉ vào đọc.m ra 3 chap là mất khách đấy😋m ra 3 chap là t để ra hết xong mail cho thằng lổn cù kiddie nó đọc thành audio nghe chovđã thoai.chứ cuốn lắm
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
M đừng có điên.t đi làm hành chính mà cứ tí lại vào ktra xong để dành trưa dc nghỉ vào đọc.m ra 3 chap là mất khách đấy😋m ra 3 chap là t để ra hết xong mail cho thằng lổn cù kiddie nó đọc thành audio nghe chovđã thoai.chứ cuốn lắm
Đôi lúc có những chuyện đọc nó sẽ lắng đọng hơn chứ bác :D. em lại không thích nghe audio lắm.
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
Đôi lúc có những chuyện đọc nó sẽ lắng đọng hơn chứ bác :D. em lại không thích nghe audio lắm.
Mịa biết là đọc xong chờ thì cuống thật.nhưng audio thì tiện hơn liền mạch hơn.sáng bắt đầu làm thì đút cái tai nghe vào kemedoi xong chỉnh giọng đọc lên 1.25 thế là trôi.có những quả truyện của nó dài tận 25 tiếng nghe đến nửa tuần mới hết.t có cái hay lsf chỉ nghe lúc đi làm còn về nhà thì auto là k vì nhà có 2 thằng ranh con còn nhỏ mà truyện này thì trẻ con k nên nghe😆
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo