Chương 119: Một đêm mất mạng
Sau khi mua được chiếc xe yêu thích, cuộc sống của mình cũng chẳng thay đổi nhiều như mình tưởng.
Sáng vẫn phải dậy đi học.
Chiều vẫn ngồi cắm mặt vào laptop kiếm từng đồng.
Tối vẫn ăn cơm bụi, hút thuốc, thi thoảng rảnh thì vào vài trận Liên Minh với cu Dương.
Chỉ khác một điều là từ giờ đi đâu mình cũng chủ động hơn hẳn.
Không còn phải đứng đợi xe buýt dưới chân dốc.
Không còn phải nhờ xe thằng Dương.
Cũng chẳng phải căn giờ xem chuyến cuối mấy giờ mới về đến Đán.
Có xe đúng là tiện thật.
Chẳng trách ông nào có tiền cũng chỉ nghĩ đến mua xe đầu tiên.
Sáng hôm ấy, mình dậy sớm hơn mọi ngày một chút.
Không phải vì chăm học.
Mà vì mới có xe, đi chậm đến đâu cũng không lo muộn như lúc bắt xe buýt.
Mình vừa đánh răng vừa quay sang hỏi Dương:
— Mày đi chưa?
Nó đang nằm trên giường, chăn kéo tận cổ, chỉ thò mỗi cái đầu ra.
— Mấy giờ rồi?
— Sáu rưỡi.
Nó nhắm mắt lại.
— Thế ngủ thêm mười phút.
Mình súc miệng xong, thay quần áo, soạn giáo trình đâu đấy. Quay lại vẫn thấy bố cháu nằm im như chết.
— Sáu giờ bốn lăm rồi đấy.
Nó vẫn không mở mắt.
— Biết rồi.
— Biết rồi mà không dậy?
— Tao đang khởi động cơ thể.
Mình cầm luôn cái gối ném thẳng vào mặt nó.
— Khởi động cái con mẹ mày. Dậy đi học.
Nó bật dậy, tóc tai dựng ngược.
— Mày mua được xe cái hống hách hẳn nhỉ?
— Rõ ràng
Dương giơ ngón giữa rồi lật đật chạy vào nhà vệ sinh.
Mười lăm phút sau, hai thằng dắt xe xuống sân. Mình đi xe mình, nó đi chiếc xe nó. Vừa ra khỏi cổng, Dương đã chạy song song rồi quay sang nói:
— Công nhận nhìn cũng được.
Mình cười.
— Giờ mới biết khen à?
— Tao khen xe chứ có khen mày đâu.
— Xe của tao thì khác đéo gì khen tao.
Nó bật cười.
— Lập luận như đầu buồi.
Hai thằng vừa đi vừa chửi nhau, thoáng cái đã đến trường.
…
Buổi sáng học hai tiết lý thuyết rồi xuống thực hành.
Đến gần trưa, cả đám kéo nhau ra ngoài ăn. Hương đã đứng chờ ở cổng từ trước, vừa thấy Dương liền chạy lại hỏi:
— Sáng nay anh có ăn gì không?
Dương tỉnh bơ:
— Có.
Mình chen vào:
— Nó ăn kem đánh răng.
Hương bật cười.
— Sao thế?
— Dậy muộn quá, đánh răng xong chạy luôn.
Dương lườm mình:
— Không ai hỏi mày.
Hương kéo tay nó.
— Thế đi ăn nhiều vào. Hôm qua em đã dặn phải ngủ sớm rồi mà.
Dương cười hề hề:
— Tại anh làm nốt việc.
Mình đi bên cạnh nghe hai đứa ríu rít mà thấy cũng vui. Từ ngày yêu nhau, Hương chăm nó kỹ thật. Hôm thì mang đồ ăn, hôm thì nhắc học, hôm thì gọi dậy đi học. Không có Hương chắc bố cháu vẫn sống theo giờ Mỹ mất.
Ba đứa vào quán cơm quen.
Đang ăn, Hương quay sang mình:
— Anh M, dạo này anh còn uống nhiều không?
Mình khựng lại một chút rồi lắc đầu.
— Ít rồi.
— Thế là tốt.
Dương vừa nhai vừa nói:
— Nó giờ chỉ nghiện mỗi thuốc với cái xe thôi.
Mình gắp luôn miếng thịt trong bát nó.
— Nhiều chuyện.
— Địt mẹ, thịt của tao.
— Người yêu mày gắp thêm cho.
Hương cười, gắp thật một miếng khác bỏ vào bát Dương.
Bố cháu lập tức cười như thằng dở.
Đúng là có người yêu, mất miếng thịt cũng chẳng thấy tiếc.
…
Buổi chiều, hai thằng về phòng bắt đầu làm việc.
Căn phòng tầng hai vẫn như mọi ngày, hai chiếc laptop đặt trên bàn, loa mở nhạc nhỏ nhỏ, ngoài ban công nắng chiếu xiên qua lan can.
Hôm ấy lượng việc không nhiều.
Hai thằng làm chưa đầy ba tiếng đã gần xong.
Dương dựa lưng vào ghế.
— Dạo này task ít nhỉ?
Mình vẫn nhìn màn hình.
— Chắc mới ra Tết.
— Bên kia chưa chạy mạnh lại thôi.
Nó gật gù.
— Ừ, chắc thế.
Hai thằng cũng chẳng nghĩ nhiều.
Trước đó có ngày nhiều, có ngày ít là chuyện bình thường. Làm được bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, miễn vẫn đều việc là được.
Mình đang chuẩn bị gửi nốt phần cuối thì màn hình bỗng đứng im.
Con chuột vẫn chạy.
Nhưng trang web không tải.
Mình thử lại lần nữa.
Vẫn vậy.
Quay sang Dương.
— Mạng mày có không?
Nó bấm bấm vài cái rồi nhăn mặt.
— Không.
— Địt mẹ, đang đoạn cuối.
Hai thằng cùng chạy ra chỗ cục modem.
Đèn đỏ nhấp nháy.
Dương rút nguồn cắm lại.
Chờ.
Không lên.
Mình gọi tổng đài.
Nghe nhạc chờ gần năm phút mới gặp được nhân viên.
Họ báo khu vực đang có sự cố, chưa biết bao giờ khắc phục xong.
Dương vừa nghe vừa nhăn nhó.
— Thế tối nay làm kiểu gì?
Mình nhún vai.
— Chờ thôi chứ biết làm sao.
— Không mạng thì khác gì cụt tay.
Nó ngồi phịch xuống ghế.
— Không làm được việc.
— Không chơi được game.
— Không xem được phim.
— Địt mẹ, cuộc đời vô nghĩa.
Mình bật cười.
— Đi xuống sân ngồi.
— Chắc cả xóm cũng mất.
Quả nhiên, mạng vừa mất chưa đầy nửa tiếng, cả dãy trọ đã nhộn nhịp hẳn.
Phòng nào cũng mở cửa.
Mấy chị công nhân kéo ghế nhựa xuống sân tầng một ngồi hóng gió. Người mang hướng dương, người mang hoa quả, người xách cả ấm trà đá ra.
Bình thường ai cũng đi làm theo ca, về đến phòng là ôm điện thoại hoặc ngủ. Hôm ấy mất mạng, chẳng biết làm gì nên lại tụ tập đông đủ.
Mình với Dương bê hai chiếc ghế từ tầng hai xuống.
Một chị thấy hai thằng liền gọi:
— Hai thằng xuống đây ngồi. Nay không có mạng nên mới nhớ đến hàng xóm phải không?
Dương cười:
— Bọn em lúc nào chẳng nhớ.
— Chỉ tại công việc bận quá.
Chị ấy bĩu môi:
— Bận chơi điện tử thì có.
Cả xóm cười ầm.
Hương tối ấy cũng sang. Vừa xuống đến sân đã ngồi sát cạnh Dương, hai đứa chia nhau túi hướng dương, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm cái gì đó.
Mình ngồi phía đối diện, vừa uống trà vừa nghe mọi người kể chuyện.
Mấy chị công nhân kể trong xưởng có cô ngủ gật bị quản lý bắt gặp.
Có chị kể chuyện một ông tổ trưởng tán gái bị vợ đến tận cổng công ty túm tóc.
Nghe đến đâu cả sân cười đến đó.
Đúng lúc mọi người đang vui thì Trinh đi làm về.
Con bé vẫn mặc đồng phục Hansol, tóc buộc cao, vẻ mặt khá mệt. Thấy cả xóm ngồi đông dưới sân, Trinh ngạc nhiên:
— Hôm nay có việc gì mà vui thế?
Một chị đáp:
— Mất mạng.
Trinh phá lên cười.
— Mất mạng mà vui à?
Dương chen vào:
— Không có mạng nên con người mới tìm lại được nhau.
Mình quay sang nhìn nó.
— Địt mẹ, nay triết lý thế.
Hương vỗ tay:
— Hay đấy anh.
Bố cháu lập tức vênh mặt.
— Anh lúc nào chẳng sâu sắc.
Mình không nhịn được:
— Sâu như cái rãnh nước ngoài cổng.
Cả sân lại được một trận cười.
…
Trinh lên phòng thay quần áo rồi lát sau mới xuống.
Con bé mặc bộ đồ ở nhà khá đơn giản, tay cầm thêm túi xoài xanh với gói muối ớt.
Vừa ngồi xuống đã đặt túi xoài trước mặt mọi người.
— Em mới mua. Mọi người ăn đi.
Dương định thò tay lấy thì Hương đập nhẹ:
— Rửa tay chưa?
Nó nhìn tay mình.
— Sạch mà.
— Vừa sửa modem xong.
— Thì lau vào quần rồi.
Hương lườm.
— Anh đừng ăn nữa.
Cả đám lại cười.
Trinh ngồi xuống chiếc ghế cạnh mình. Khoảng sân không rộng, người lại đông nên hai đứa gần như ngồi sát vai.
Con bé đưa cho mình miếng xoài.
— Anh ăn không?
Mình nhận lấy.
— Cảm ơn.
— Chua đấy.
Mình chấm thêm muối ớt rồi cắn một miếng.
Chua đến tê cả răng.
Nhưng vẫn cố làm mặt bình thường.
Trinh nhìn mình, bật cười:
— Chua đúng không?
— Bình thường.
— Mặt anh nhăn hết rồi kìa.
Mình uống vội ngụm trà.
— Tại muối cay.
Con bé cứ thế cười mãi.
…
Ngồi đến gần mười giờ, mấy chị có ca sáng bắt đầu kéo nhau về phòng ngủ.
Hương cũng đứng dậy.
Dương lập tức hỏi:
— Về à?
— Vâng, mai em học sớm.
Nó cầm áo khoác đi theo.
Mình nhìn hai đứa:
— Đưa có mấy bước cũng phải đưa à?
Dương quay lại:
— Người yêu tao, tao thích.
— Kệ mẹ mày.
Hai đứa đi mất, để lại mình với Trinh cùng vài người vẫn ngồi dưới sân.
Một lát sau, những người còn lại cũng lần lượt về phòng.
Trinh thu dọn vỏ xoài bỏ vào túi rác. Mình đứng lên phụ xếp ghế.
Xong xuôi, hai đứa cùng đi lên cầu thang.
Đến tầng hai, Trinh không về phòng ngay mà đi ra ban công đứng hóng gió.
Mình cũng ra theo, châm một điếu thuốc.
Trinh nhìn xuống rồi hỏi:
— Mua được xe mới, anh có định về quê khoe bố mẹ không?
Mình cười:
— Hè về mới mang về.
— Đi hơn trăm cây ngại lắm e ạ.
Con bé gật đầu.
Một lúc sau lại hỏi:
— Anh tự kiếm được tiền từ lâu chưa?
— Từ năm nhất.
— Làm online thôi.
— Có khó không?
— Lúc đầu khó. Quen rồi thì bình thường.
Trinh im lặng một chút.
— Anh giỏi thật.
Mình bật cười.
— Sao hôm nay ai cũng khen anh thế?
— Em nói thật mà.
— Sinh viên tự lo được cho mình, còn mua được xe nữa.
— Em đi làm cả năm chưa chắc để ra được từng ấy.
Nghe giọng con bé có chút buồn, mình quay sang:
— Công nhân lương thấp à?
Trinh cười nhẹ.
— Cũng không thấp.
— Nhưng còn tiền phòng, tiền ăn, tiền gửi về nhà.
— Cuối tháng còn chẳng được bao nhiêu.
Đây là lần đầu tiên Trinh nói với mình về chuyện gia đình.
Mình không hỏi sâu.
Chỉ gật đầu:
— Khó khăn thì từ từ thôi.
— Còn trẻ mà.
Trinh quay sang nhìn mình.
— Anh lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện nhẹ nhàng thế à?
Mình rít một hơi thuốc.
Khói bay ra ngoài ban công.
— Không.
— Chỉ là chuyện đã xảy ra rồi, nghĩ nặng cũng đâu giải quyết được gì.
Con bé nhìn mình khá lâu.
Rồi khẽ cười.
— Có khi em nên học anh cái tính ấy.
Mình lắc đầu.
— Đừng.
— Anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.
— Tốt hay không, người khác nhìn sẽ biết.
Nói xong, Trinh quay về phòng.
Trước lúc đóng cửa còn nhìn sang:
— Anh ngủ sớm nhé.
— Mai còn đi học.
Mình cười:
— Ừ, em cũng thế.
Cánh cửa khép lại.
Mình vẫn đứng ngoài ban công thêm một lúc.
Không biết rằng, ngay từ những buổi nói chuyện bình thường như tối hôm ấy, Trinh đã bắt đầu bước gần hơn vào cuộc sống của mình.
Còn mình khi đó vẫn chỉ nghĩ đơn giản:
Có thêm một người bạn trong xóm để nói chuyện.
Thế thôi.
…
Gần mười một giờ, mạng mới có lại.
Đèn modem chuyển từ đỏ sang xanh.
Dương vừa từ phòng Hương quay lên, nhìn thấy liền reo:
— Mạng về rồi!
Mình dập điếu thuốc.
— Làm nốt không?
Nó nhìn đồng hồ rồi thở dài.
— Làm chứ.
— Không làm lấy gì ăn.
Hai thằng lại ngồi vào bàn.
Mở laptop.
Nhưng khi đăng nhập, danh sách công việc hôm ấy chỉ còn lại rất ít.
Dương nhìn màn hình.
— Hết thật à?
Mình kéo chuột kiểm tra lại.
— Chắc hôm nay ít thôi.
Nó gật đầu.
Hai thằng làm nốt phần còn lại rồi tắt máy.
Lúc ấy, chẳng ai biết sự ít ỏi đó không còn là chuyện nhất thời nữa.
Công việc từng mang lại cho hai thằng những đồng tiền đều đặn suốt nhiều tháng…
Đang bắt đầu bước vào những ngày cuối cùng.