Chuyện Đời Sinh Viên

alohaz

Yếu sinh lý
Mới đầu thấy bố VA có vẻ tử tế nhưng thực sự ko phải là người Đàn Ông. Lúc đầu cứ sợ thớt lừa con nhà người ta rồi yêu con các kiểu cuối cùng... mang con ra làm món hàng trao đổi.
Mày sai rồi, mày nghĩ khác đi. Đó là tình cha thương con. Lúc đó ông bất lực lắm rồi. Thử nghĩ, nếu ko làm vậy, sau này VA phải khổ cực, cùng gia đình gánh đống nợ, đâu còn cảnh ăn sung mặc sướng. Còn thoả thuận xong, thì cứu vãn được tình thế. Tất cả vì tốt cho tương lai của VA
 

Shamanking

Yếu sinh lý
Mày sai rồi, mày nghĩ khác đi. Đó là tình cha thương con. Lúc đó ông bất lực lắm rồi. Thử nghĩ, nếu ko làm vậy, sau này VA phải khổ cực, cùng gia đình gánh đống nợ, đâu còn cảnh ăn sung mặc sướng. Còn thoả thuận xong, thì cứu vãn được tình thế. Tất cả vì tốt cho tương lai
 

Myhaven9xx

Yếu sinh lý
Đọc 1 lèo cháp 50 . Đầy cảm xúc . Lâu lắm mới có truyện tâm đắc . Chúc b sức khoẻ , đều tay nhé !!
 

Duong19pt

Yếu sinh lý
Mình ngẫm mãi có lẽ nào đây là 1 vở kịch mà bố mẹ VA dựng lên để bắt em phải xa bác không? Sau khi đám cưới diễn ra rồi em VA cảm thấy có lỗi với bác nên không liên lạc nữa.
Qua tình tiết k băm con bé T kia thì t nghĩ sớm muộn cũng quay lại vs con bé va
 

letung45

Yếu sinh lý
Qua tình tiết k băm con bé T kia thì t nghĩ sớm muộn cũng quay lại vs con bé va
Bác ko để ý, chủ thớt nói đến hiện tại có gia đình và từ ngày cưới ko gặp lại VA mà. Ko băm bé T là bản lĩnh của chủ thớt, giũ 1 kỷ niệm tốt của tuổi trẻ đúng ko chủ thớt. Ak tiện hỏi thêm hương hiện tại cuộc sống như thế nào? Mình trực đêm rảnh quá đọc lại 1 lượt truyện có chút thắc mắc 2 người là chị samsung vs chị họ bạn gái dương tác giả bem có 1 lần xong thôi ak
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Bác ko để ý, chủ thớt nói đến hiện tại có gia đình và từ ngày cưới ko gặp lại VA mà. Ko băm bé T là bản lĩnh của chủ thớt, giũ 1 kỷ niệm tốt của tuổi trẻ đúng ko chủ thớt. Ak tiện hỏi thêm hương hiện tại cuộc sống như thế nào? Mình trực đêm rảnh quá đọc lại 1 lượt truyện có chút thắc mắc 2 người là chị samsung vs chị họ bạn gái dương tác giả bem có 1 lần xong thôi ak
dạ câu chuyện còn ở phía sau bác ạ :D
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 116: Anh em mình có tiền rồi

Những ngày sau đó cứ nhẹ nhàng trôi qua

Mình với Dương lại quay về đúng guồng sống quen thuộc.

Sáng đi học.

Chiều về phòng làm việc.

Tối thì hoặc chơi vài ván LMHT, hoặc kéo ghế ra ban công ngồi hút thuốc, chém gió đến khuya.

Có những hôm làm xong sớm, hai thằng còn rủ nhau đi bộ xuống Dân Tộc Quán làm vài xiên nướng, cút rượu rồi mới chịu về.

Cuộc sống cứ đều đều như vậy.

Chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng chính cái "đều đều" ấy lại khiến hai thằng thấy thoải mái vô cùng.

...

Một buổi tối cuối tháng.

Ngoài trời lất phất mưa xuân.

Hai thằng vừa hoàn thành nốt công việc của ngày hôm ấy.

Dương duỗi lưng một cái rõ dài.

Rồi quay sang nhìn mình.

  • Ê.
  • Hôm nay rảnh không?
Mình tháo kính.

  • Rảnh.
  • Sao?
Nó cười hề hề.

  • Hay...
  • Tổng kết xem từ hè năm ngoái đến giờ kiếm được bao nhiêu rồi?
Nghe đến đây mình cũng thấy hứng.

Thật ra làm suốt ngày.

Tiền cứ chuyển vào.

Lúc thì rút tiêu.

Lúc thì để nguyên.

Hai thằng cũng chưa bao giờ ngồi cộng lại cho tử tế.

Mình kéo cái ghế sát lại.

  • Làm.
  • Hôm nay xem hai thằng nghèo hay giàu.
Dương cười.

  • Tao đoán cũng kha khá.
...

Hai cái laptop mở lên.

Excel bật ra.

Một cột thu.

Một cột chi.

Dương thì cắm cúi bấm máy tính.

Mình thì mở lịch sử giao dịch.

Tiếng bàn phím lách cách vang khắp phòng.

Thỉnh thoảng.

Lại có tiếng chửi.

  • Địt mẹ...
  • Tháng này tiêu lắm thế.
  • À quên.
  • Mua cái loa.
...

Mười lăm phút.

Rồi ba mươi phút.

Hai thằng gần như không nói câu nào.

Đứa nào cũng cắm đầu vào cộng trừ nhân chia.

Đến gần chín giờ tối.

Dương bỗng ngẩng đầu lên.

  • Xong.
Mình cũng vừa Enter xong dòng cuối.

  • Tao cũng xong.
Hai thằng nhìn nhau.

Dương nuốt nước bọt.

  • Đọc nhé?
  • Đọc.
Nó nhìn màn hình.

Đọc chậm từng chữ.

  • Tổng...
  • Sau khi trừ toàn bộ chi phí...
  • Một trăm bốn mươi bảy triệu...
  • Tám trăm...
  • Mười mấy nghìn.
Phòng trọ im phăng phắc.

Hai thằng nhìn nhau.

Đúng năm giây.

Rồi đồng thanh.

  • ĐỊT MẸ!!
Tiếng hét to đến mức chị tầng dưới còn mở cửa thò đầu ra.

  • Hai ông làm gì mà hét to thế?
Mình cười như thằng dở.

  • Không có gì đâu chị!
  • Bọn em xem bóng đá!
Chị ấy lắc đầu.

  • Hai ông thần...
Đóng cửa lại.

...

Đợi chị đi vào.

Hai thằng mới nhìn nhau.

Lại cười.

Cười đến chảy cả nước mắt.

Dương đập mạnh vào vai mình.

  • Mày ơi...
  • Tao chưa bao giờ cầm nhiều tiền như thế.
Mình cũng cười.

  • Tao cũng thế.
  • Địt mẹ...
  • Hồi mới lên đại học.
  • Có mười triệu bố cho.
  • Còn sợ tiêu hết.
Dương gật đầu.

  • Giờ nghĩ lại...
  • Nhanh thật.
Hai thằng cùng im lặng.

Nhìn con số trên màn hình.

Không phải vì tham.

Mà vì...

Không ngờ hai thằng sinh viên.

Lại tự kiếm được từng ấy tiền.

...

Một lúc sau.

Dương chống cằm.

  • Hay mua SH?
Mình quay sang.

  • Mày điên à?
  • Sinh viên đi SH.
  • Để người ta cướp à?
Nó cười ha hả.

  • Thế Air Blade?
  • Không.
  • Exciter?
  • Càng không.
  • Thế mày thích gì?
Mình chẳng cần nghĩ.

  • Dream.
Dương ngơ ra.

  • Dream?
  • Ừ.
  • Dream đỏ cờ.
  • Đẹp.
  • Bền.
  • Đi cả chục năm chưa chắc hỏng.
  • Mà tao cũng kết con đấy lâu rồi
Dương nhìn mình.

Rồi cười.

  • Đúng là ông già.
  • Có tiền vẫn thích Dream.
Mình nhún vai.

  • Tao thích.
  • Tao đi.
  • Kệ tao.
Hai thằng lại cười.

...

Cười chán.

Dương lại nghiêm túc.

  • Tao nghĩ...
  • Hay mình chuyển lên chung cư đi?
  • Phòng rộng.
  • Có điều hòa.
  • Có thang máy.
  • Có chỗ để xe.
  • Làm việc cũng thích hơn.
Mình ngồi im.

Rít một hơi thuốc.

Khói bay lững lờ ngoài ban công.

Rồi mới lắc đầu.

  • Thôi.
  • Tao không thích.
Dương nhíu mày.

  • Sao?
  • Tiền mình có mà.
Mình nhìn quanh căn phòng.

Chiếc bàn gỗ.

Hai cái ghế.

Dây led.

Chiếc loa.

Hai bộ máy tính.

Ban công nhỏ.

Rồi cười.

  • Ở đây quen rồi.
  • Với lại...
  • Sinh viên thì ở trọ mới đúng chất.
  • Chung cư...
  • Tao thấy nó cứ xa lạ thế nào ấy.
Dương im lặng.

Một lúc sau.

Nó cũng gật đầu.

  • Ừ.
  • Mày nói cũng đúng.
  • Thôi.
  • Ở đây tiếp vậy.
Hai thằng cụng lon nước ngọt.

"Cạch."

Như chốt lại một quyết định.

Chẳng ai biết.

Đó cũng là quyết định khiến hai thằng sau này nhớ mãi.

Bởi chỉ khoảng hơn một tháng nữa thôi...

Công việc đã đồng hành cùng hai đứa từ mùa hè năm nhất.

Mang đến những đồng tiền quý giá

Mang đến những bữa nhậu.

Chiếc Dream.

Và cả những giấc mơ của tuổi đôi mươi...

Sẽ lặng lẽ khép lại.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 117: Giấc mơ màu đỏ

Sau cái tối hai thằng ngồi cắm mặt vào Excel rồi hét ầm cả xóm vì tổng kết được gần một trăm năm mươi triệu, cả đêm hôm ấy mình gần như chẳng ngủ được.

Không phải vì sung sướng.

Mà vì cứ nằm nghĩ mãi.

Từ cái ngày bố đưa lên Thái Nguyên nhập học, trong túi có đúng mười triệu tiền học với tiền ăn.

Đến bây giờ...

Hai thằng sinh viên ngồi cộng sổ, tự kiếm được gần một trăm năm mươi triệu.

Đúng là có nằm mơ mình cũng chẳng nghĩ tới.

...

Sáng hôm sau.

Đang đánh răng thì Dương đã ló đầu từ nhà vệ sinh ra.

Miệng đầy bọt kem.

  • Ê.
  • Hôm nay đi luôn không?
Mình vừa súc miệng vừa gật.

  • Đi.
  • Chốt luôn.
  • Không lại đổi ý.
Dương cười hề hề.

  • Tao biết ngay.
  • Mày háo hức từ tối qua rồi.
Mình cười.

  • Chiếc xe đầu tiên tự mua.
  • Không háo hức mới lạ.
...

Ăn sáng xong.

Hai thằng mở laptop.

Lúc đầu mình định đi luôn.

Nhưng nghĩ lại.

Hai mươi mốt triệu chứ có phải hai mươi mốt nghìn đâu.

Mua bừa thì phí.

Thế là hai bố cháu lại cắm đầu lên mạng.

Hồi ấy Chợ Tốt bắt đầu nhiều người dùng.

Rồi mấy diễn đàn mua bán xe.

Facebook cũng có vài hội nhóm.

Hai thằng ngồi lọc từng chiếc.

Dream Thái.

Dream Việt.

Wave.

Future.

Đủ cả.

Dương cứ thấy chiếc nào đẹp là chỉ.

  • Ê.
  • Con này được này.
Mình nhìn.

Wave RS.

Lắc đầu.

  • Không.
  • Tao chỉ thích Dream.
Nó lại kéo xuống.

  • Thế Dream Thái.
Ba mươi hai triệu.

Mình trợn mắt.

  • Thôi.
  • Tao mua xe chứ có mua vàng đâu.
Dương cười sặc.

  • Địt mẹ.
  • Đúng là ông già.
Hai thằng lọc gần một tiếng.

Cuối cùng quyết định.

Thôi.

Ra xem trực tiếp.

Xe phải tận mắt nhìn mới biết được.

...

Cửa hàng đầu tiên.

Xe xếp kín cả sân.

Ông chủ vừa thấy hai thằng bước vào đã cười.

  • Hai cháu mua xe à?
  • Vâng.
  • Có Dream không chú?
  • Có chứ.
Ông dẫn hai thằng vào.

Ba chiếc Dream dựng ngay hàng đầu.

Nhìn từ xa thì đẹp.

Lại gần...

Mình cúi xuống.

Soi từng con ốc.

Đầu ốc đã tòe.

Máy nổ thì nghe lạch cạch.

Mình chỉ cười.

  • Thôi chú nhé.
  • Bọn cháu xem thêm.
Ông chủ còn níu.

  • Giá còn thương lượng mà.
Dương vừa ra khỏi cửa đã cười.

  • Mày soi hơn cả thợ.
Mình nhún vai.

  • Hai mươi mấy triệu.
  • Không soi thì mua sắt vụn à.
...

Cửa hàng thứ hai.

Đẹp hơn.

Có cả Dream Thái.

Nước sơn bóng loáng.

Máy nghe cũng ngọt.

Mình hỏi giá.

Ông chủ tỉnh bơ.

  • Ba mươi triệu.
Mình quay sang Dương.

  • Đi thôi.
Dương còn giả vờ hỏi.

  • Bớt được không chú?
  • Chú bớt cho năm trăm.
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cười.

  • Cháu cảm ơn.
  • Chúc chú đắt hàng.
Ra khỏi cửa.

Dương ôm bụng.

  • Địt mẹ.
  • Bớt năm trăm.
  • Hào phóng thật.
...

Gần trưa.

Hai thằng ghé cửa hàng thứ ba.

Quy mô không lớn.

Xe cũng không nhiều.

Nhưng...

Ngay góc trong cùng.

Mình khựng lại.

Một chiếc Dream Việt màu candy dựng ngay ngắn dưới ánh nắng.

Nước sơn đỏ ánh lên dưới nắng

Không chói trang như màu đỏ tươi

Không trầm như đỏ mận

Mà nó bóng rất đặc trưng

Tem xe còn rất đẹp.

Yên xe chưa rách.

Đồng hồ vẫn còn sáng.

Nhìn từ xa đã thấy có cảm tình.

Mình bước lại.

Đưa tay vuốt nhẹ lên bình xăng.

Không hiểu sao...

Có cảm giác rất lạ.

Giống như...

Đây mới là chiếc xe mình tìm từ sáng đến giờ.

Ông chủ cười.

  • Thích con này à?
Mình gật.

  • Cho cháu nổ thử được không?
  • Cứ tự nhiên.
Mình đề nhẹ một cái.

Chiếc Dream nổ máy gần như ngay lập tức.

Tiếng máy đều.

Không gằn.

Không hú.

Vặn ga.

Tiếng pô tròn và êm.

Mình quay sang nhìn Dương.

Nó chỉ gật đầu.

  • Ngọt.
  • Con này được.
Ông chủ đưa chìa khóa.

  • Cháu chạy thử đi.
Mình đánh một vòng quanh khu.

Cảm giác đầu tiên là...

Nhẹ.

Xe êm

Số vào mượt.

Đến cả cái tiếng "cạch" mỗi lần sang số cũng nghe rất thích tai.

Chạy một vòng quay lại.

Mình gần như đã có câu trả lời.

...

  • Bao nhiêu hả chú?
  • Hai mươi ba.
Mình cười.

  • Đắt quá.
  • Cháu trả hai mươi.
Ông chủ lắc đầu.

  • Không được.
  • Con này đẹp.
  • Giấy tờ chuẩn.
Hai bên bắt đầu mặc cả.

Lên.

Xuống.

Thêm.

Bớt.

Đến lúc Dương kéo tay mình.

  • Thôi đi về.
Ông chủ mới gọi lại.

  • Hai mươi mốt.
  • Chú lấy lộc.
Mình nhìn Dương.

Nó nháy mắt.

  • Chốt.
Mình chìa tay ra.

  • Vâng.
  • Hai mươi mốt triệu.
Hai bàn tay siết chặt.

Chiếc Dream đỏ cờ...

Chính thức thuộc về mình.

...

Nhưng mua xe...

Là chuyện dễ nhất.

Làm giấy tờ...

Mới là chuyện mệt.

Hai thằng theo ông chủ chạy hết chỗ này đến chỗ khác.

Ký giấy mua bán.

Đối chiếu giấy tờ.

Kiểm tra số khung.

Số máy.

Làm thủ tục sang tên.

Có đoạn còn phải ngồi chờ gần một tiếng chỉ để đến lượt.

Dương ngồi dài cả người trên ghế.

Than.

  • Địt mẹ.
  • Tao tưởng mua xe xong là về.
Mình cười.

  • Có thế thôi mà mày ngồi than từ nãy.
Ông chủ cũng cười.

  • Mua xe thì một phút.
  • Giấy tờ mới mất nửa ngày.
Đến gần bốn giờ chiều.

Hai thằng mới cầm xấp giấy trên tay.

Mình nhìn tên mình trong giấy đăng ký.

Tự nhiên cười một mình.

Dương huých vai.

  • Cười gì?
  • Không.
  • Chỉ thấy...
  • Vui.
...

Chiều tối.

Hai thằng chạy chiếc Dream mới tinh về xóm.

Vừa dựng xe dưới sân tầng một.

Mấy chị em trong xóm đã xúm lại.

  • Ô.
  • Xe mới à?
  • Đẹp thế!
  • Dream Việt đấy nhé.
Dương đứng cạnh khoanh tay.

  • Hàng chính chủ.
  • Ông này tự mua bằng tiền làm thêm đấy.
Mấy chị đồng loạt quay sang nhìn mình.

  • Giỏi thế.
Mình chỉ gãi đầu cười.

Ngại chết đi được.

...

Tối hôm ấy.

Hai thằng quyết định làm một bữa nhỏ.

Không linh đình.

Chỉ mua ít đồ nhậu.

Vài lít bia.

Gọi mấy chị em trong xóm sang góp vui.

Hương cũng có mặt.

Ngồi sát cạnh Dương từ đầu đến cuối.

Hai đứa lâu lâu lại thì thầm gì đó.

Rồi cùng cười.

Đúng kiểu yêu nhau.

Nhìn cũng thấy vui lây.

Trinh hôm ấy tan ca muộn hơn.

Đến sau cùng.

Vừa bước vào đã nhìn thấy chiếc Dream dựng dưới sân.

Con bé cười.

  • Chúc mừng anh nhé.
Mình cười.

  • Cảm ơn em.
Bữa nhậu kéo dài đến gần mười giờ.

Tiếng cười nói vang cả dãy trọ.

Mấy chị công nhân kể chuyện công ty.

Hai thằng thì kể chuyện đi mua xe bị hành giấy tờ.

Đứa nào nghe xong cũng cười.

...

Đến khi mọi người lần lượt về phòng.

Mình xách mấy lon nước ngọt còn lại ra ban công tầng hai.

Đứng chống tay lên lan can.

Nhìn xuống sân.

Chiếc Dream đỏ vẫn lặng lẽ nằm dưới ánh đèn vàng.

Đẹp thật.

Đang ngắm.

Phía sau có tiếng dép lẹp xẹp.

Quay lại.

Là Trinh.

Con bé đưa cho mình một lon Coca.

  • Anh uống đi.
  • Nãy toàn thấy uống bia.
Mình nhận lấy.

  • Cảm ơn em.
Hai đứa cùng đứng cạnh lan can.

Không ai nói gì.

Chỉ nhìn xuống chiếc xe dưới sân.

Một lúc sau.

Trinh khẽ cười.

  • Đàn ông các anh lạ thật.
Mình quay sang.

  • Sao?
  • Có cái xe thôi...
  • Mà đứng ngắm từ nãy đến giờ.
Mình bật cười.

  • Em không hiểu đâu.
  • Đây là chiếc xe đầu tiên anh tự mua bằng tiền của mình.
Trinh nhìn xuống.

Ánh mắt cũng dịu lại.

  • Vậy...
  • Phải ngắm thật.
Hai đứa cùng cười.

Cơn gió đầu xuân khẽ lướt qua ban công.

Dưới sân.

Chiếc Dream đỏ cờ vẫn nằm im.

Lấp lánh dưới ánh đèn.

Và mình biết...

Có lẽ nhiều năm sau nữa.

Mỗi lần nhớ về quãng đời sinh viên.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu mình...

Sẽ vẫn là chiếc Dream đỏ ấy.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 118: Chiếc Dream đầu tiên

Sáng hôm sau.

Tiếng chim ríu rít ngoài ban công đánh thức mình sớm hơn thường lệ.

Mở mắt nhìn đồng hồ mới hơn sáu giờ.

Dương vẫn còn quấn chăn ngủ ngon lành, chiếc quạt treo tường quay kẽo kẹt trên đầu.

Mình ngồi dậy, vươn vai một cái rồi theo thói quen nhìn ra ban công.

Ánh nắng đầu xuân vừa len qua những mái nhà phía đối diện.

Không hiểu nghĩ gì.

Mình cười một mình.

Vơ lấy chùm chìa khóa rồi đi xuống tầng một.

...

Khoảng sân nhỏ của dãy trọ vẫn còn khá yên tĩnh.

Mấy chị công nhân chắc còn chưa dậy.

Chiếc chiến mã của mình vẫn dựng ngay ngắn ở góc sân, dưới mái tôn trước cầu thang.

Mình bước lại gần.

Đưa tay vuốt nhẹ lên bình xăng.

Lớp sơn đỏ Candy dưới ánh nắng sớm bóng đến mức gần như soi được cả khuôn mặt mình.

Khẽ phủi mấy hạt bụi li ti bám trên yên.

Rồi đứng ngắm.

Chỉ đơn giản là... ngắm.

Đúng lúc ấy.

Từ tầng hai vang xuống tiếng ngái ngủ.

  • Ê...
Ngẩng đầu lên.

Dương đang đứng tựa lan can.

Tóc tai dựng ngược.

Mắt nhắm mắt mở.

Nó nhìn mình.

Rồi nhìn chiếc Dream.

Lắc đầu.

  • Địt mẹ...
  • Sáu giờ sáng xuống ngắm xe.
  • Mày yêu xe hơn yêu người rồi.
Mình ngẩng lên cười.

  • Mày không hiểu cảm giác này đâu.
  • Đây là chiếc xe đầu tiên của bố đấy
Dương ngáp dài.

  • Bố biết rồi.
  • Nhưng...
  • Mày lau xe từ hôm qua đến giờ chắc sạch hơn cả mặt mày rồi con ạ.
Mình cười.

  • Kệ bố
  • Xe mới.
Dương bật cười.

  • Mai mốt có vợ...
  • Không biết mày chăm vợ bằng cái Dream này không.
  • Chắc không bằng.
  • Địt mẹ.
Mày xuống đây ngay!

Hai thằng cười vang cả dãy trọ.

...

Ăn sáng xong.

Lần đầu tiên mình dắt chiếc Dream đi học.

Nổ máy.

Tiếng máy Dream vẫn đều đều, tròn trịa.

Không ồn ào.

Không gằn rú.

Chỉ nghe thôi cũng thấy dễ chịu.

Dương ngồi phía sau.

Đến cổng trường.

Vừa dựng xe.

Tuấn đã chạy lại.

  • Ê!
  • Xe mới à?
Mình gật đầu.

  • Hôm qua vừa lấy.
Nó đi quanh một vòng.

Rồi xuýt xoa.

  • Dream Việt à?
  • Ừ.
  • Ngon thế.
  • Mà địt mẹ sao không mua Air Blade?
Mình cười.

  • Không thích.
  • Tao thích Dream hơn.
Tuấn nhún vai.

  • Đúng là người có tuổi.
Mình bật cười.

  • Tao mới hai mươi.
  • Già cái lồn.
...

Buổi học hôm ấy trôi qua nhanh hơn thường lệ.

Tan học.

Ba đứa kéo nhau đi ăn cơm.

Hương vừa bước ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy chiếc Dream.

Con bé đứng ngắm vài giây.

Rồi cười.

  • Màu đẹp thật anh.
  • Đỏ Candy nhìn sang ghê.
Mình cười.

  • Anh cũng thích màu này.
Dương chống tay lên vai mình.

  • Xe đẹp bằng anh không?
Hương quay sang.

Suy nghĩ đúng hai giây.

Rồi đáp.

  • Không.
Dương cười tươi.

Nhưng ngay sau đó.

Hương nói tiếp.

  • Xe đẹp hơn.
Cả bàn cười nghiêng ngả.

Dương ôm ngực.

  • Con tim vỡ tan.
...

Chiều.

Hai thằng làm việc như mọi ngày.

Khoảng năm giờ.

Mình cầm chiếc khăn nhỏ đi xuống sân.

Không phải để rửa xe.

Chỉ lau qua lớp bụi sau một ngày đi học.

Đang cúi xuống.

Thì nghe tiếng gọi phía sau.

  • Anh M.
Quay lại.

Là Trinh.

Con bé vừa tan ca.

Trên người vẫn mặc bộ đồng phục Hansol.

Mái tóc buộc cao.

Gương mặt còn lấm tấm mồ hôi.

Thấy mình.

Trinh cười.

  • Chăm xe thế.
Mình cũng cười.

  • Xe mới mà.
Con bé đi một vòng quanh chiếc Dream.

Khẽ gật gù.

  • Màu này đẹp thật.
  • Đỏ nhìn nổi mà không chói.
Mình chống tay lên yên xe.

  • Anh cũng thích vì cái màu này.
Trinh nhìn mình.

Rồi cười.

  • Hợp với anh.
  • Nhìn hiền.
  • Xe cũng hiền.
Mình bật cười.

  • Em khen xe hay khen anh đấy?
Con bé cười khúc khích.

  • Cả hai.
Nói xong.

Nó nháy mắt, xách túi đi thẳng lên cầu thang.

Mình đứng nhìn theo.

Chỉ biết cười.

Con bé này...

Lúc nào nói chuyện cũng khiến người khác thấy dễ chịu.

...

Tối.

Mấy anh chị em trong xóm lại mang ghế xuống sân ngồi hóng gió.

Người ăn hướng dương.

Người uống trà đá.

Tiếng cười nói râm ran.

Một chị nhìn chiếc Dream rồi hỏi.

  • M.
  • Bao giờ cho chị mượn đi chợ?
Mình lắc đầu ngay.

  • Không đâu chị.
  • Em tiếc.
Chị cười.

  • Có xe mà giữ như giữ vàng.
Dương chen vào.

  • Chị thông cảm.
  • Giờ ai động vào xe là ông ấy mất ngủ.
Cả xóm cười ồ.

...

Đến gần mười giờ.

Mọi người lần lượt về phòng.

Mình bước ra ban công tầng hai.

Tựa người vào lan can.

Phía dưới.

Chiếc xe yêu quý vẫn nằm yên dưới ánh đèn vàng.

Lớp sơn đỏ phản chiếu ánh sáng dịu dịu.

Đẹp đến lạ.

Một lúc sau.

Dương cũng bước ra.

Dương nhìn xuống chiếc Dream.

Rồi hỏi.

  • Đáng không?
Mình không trả lời ngay.

Chỉ nhìn xuống chiếc xe thêm vài giây.

Khẽ mỉm cười.

  • Đáng.
  • Vì đây là lần đầu tiên...
  • Tao mua được một thứ lớn bằng chính tiền mình kiếm.
Dương gật đầu.

  • Sau này còn nhiều thứ nữa.
Mình ngước lên bầu trời Thái Nguyên.

Khẽ đáp.

  • Ừ.
  • Hy vọng thế.
Đêm đầu xuân yên tĩnh.

Ở tuổi hai mươi.

Có một chiếc xe

Có một người bạn thân.

Có những người hàng xóm tốt bụng.

Có những ước mơ vẫn còn ở phía trước.

Đôi khi...

Thanh xuân chỉ cần như thế.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 119: Một đêm mất mạng



Sau khi mua được chiếc xe yêu thích, cuộc sống của mình cũng chẳng thay đổi nhiều như mình tưởng.

Sáng vẫn phải dậy đi học.

Chiều vẫn ngồi cắm mặt vào laptop kiếm từng đồng.

Tối vẫn ăn cơm bụi, hút thuốc, thi thoảng rảnh thì vào vài trận Liên Minh với cu Dương.

Chỉ khác một điều là từ giờ đi đâu mình cũng chủ động hơn hẳn.

Không còn phải đứng đợi xe buýt dưới chân dốc.

Không còn phải nhờ xe thằng Dương.

Cũng chẳng phải căn giờ xem chuyến cuối mấy giờ mới về đến Đán.

Có xe đúng là tiện thật.

Chẳng trách ông nào có tiền cũng chỉ nghĩ đến mua xe đầu tiên.



Sáng hôm ấy, mình dậy sớm hơn mọi ngày một chút.

Không phải vì chăm học.

Mà vì mới có xe, đi chậm đến đâu cũng không lo muộn như lúc bắt xe buýt.

Mình vừa đánh răng vừa quay sang hỏi Dương:

— Mày đi chưa?

Nó đang nằm trên giường, chăn kéo tận cổ, chỉ thò mỗi cái đầu ra.

— Mấy giờ rồi?

— Sáu rưỡi.

Nó nhắm mắt lại.

— Thế ngủ thêm mười phút.

Mình súc miệng xong, thay quần áo, soạn giáo trình đâu đấy. Quay lại vẫn thấy bố cháu nằm im như chết.

— Sáu giờ bốn lăm rồi đấy.

Nó vẫn không mở mắt.

— Biết rồi.

— Biết rồi mà không dậy?

— Tao đang khởi động cơ thể.

Mình cầm luôn cái gối ném thẳng vào mặt nó.

— Khởi động cái con mẹ mày. Dậy đi học.

Nó bật dậy, tóc tai dựng ngược.

— Mày mua được xe cái hống hách hẳn nhỉ?

— Rõ ràng

Dương giơ ngón giữa rồi lật đật chạy vào nhà vệ sinh.

Mười lăm phút sau, hai thằng dắt xe xuống sân. Mình đi xe mình, nó đi chiếc xe nó. Vừa ra khỏi cổng, Dương đã chạy song song rồi quay sang nói:

— Công nhận nhìn cũng được.

Mình cười.

— Giờ mới biết khen à?

— Tao khen xe chứ có khen mày đâu.

— Xe của tao thì khác đéo gì khen tao.

Nó bật cười.

— Lập luận như đầu buồi.

Hai thằng vừa đi vừa chửi nhau, thoáng cái đã đến trường.



Buổi sáng học hai tiết lý thuyết rồi xuống thực hành.

Đến gần trưa, cả đám kéo nhau ra ngoài ăn. Hương đã đứng chờ ở cổng từ trước, vừa thấy Dương liền chạy lại hỏi:

— Sáng nay anh có ăn gì không?

Dương tỉnh bơ:

— Có.

Mình chen vào:

— Nó ăn kem đánh răng.

Hương bật cười.

— Sao thế?

— Dậy muộn quá, đánh răng xong chạy luôn.

Dương lườm mình:

— Không ai hỏi mày.

Hương kéo tay nó.

— Thế đi ăn nhiều vào. Hôm qua em đã dặn phải ngủ sớm rồi mà.

Dương cười hề hề:

— Tại anh làm nốt việc.

Mình đi bên cạnh nghe hai đứa ríu rít mà thấy cũng vui. Từ ngày yêu nhau, Hương chăm nó kỹ thật. Hôm thì mang đồ ăn, hôm thì nhắc học, hôm thì gọi dậy đi học. Không có Hương chắc bố cháu vẫn sống theo giờ Mỹ mất.

Ba đứa vào quán cơm quen.

Đang ăn, Hương quay sang mình:

— Anh M, dạo này anh còn uống nhiều không?

Mình khựng lại một chút rồi lắc đầu.

— Ít rồi.

— Thế là tốt.

Dương vừa nhai vừa nói:

— Nó giờ chỉ nghiện mỗi thuốc với cái xe thôi.

Mình gắp luôn miếng thịt trong bát nó.

— Nhiều chuyện.

— Địt mẹ, thịt của tao.

— Người yêu mày gắp thêm cho.

Hương cười, gắp thật một miếng khác bỏ vào bát Dương.

Bố cháu lập tức cười như thằng dở.

Đúng là có người yêu, mất miếng thịt cũng chẳng thấy tiếc.



Buổi chiều, hai thằng về phòng bắt đầu làm việc.

Căn phòng tầng hai vẫn như mọi ngày, hai chiếc laptop đặt trên bàn, loa mở nhạc nhỏ nhỏ, ngoài ban công nắng chiếu xiên qua lan can.

Hôm ấy lượng việc không nhiều.

Hai thằng làm chưa đầy ba tiếng đã gần xong.

Dương dựa lưng vào ghế.

— Dạo này task ít nhỉ?

Mình vẫn nhìn màn hình.

— Chắc mới ra Tết.

— Bên kia chưa chạy mạnh lại thôi.

Nó gật gù.

— Ừ, chắc thế.

Hai thằng cũng chẳng nghĩ nhiều.

Trước đó có ngày nhiều, có ngày ít là chuyện bình thường. Làm được bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, miễn vẫn đều việc là được.

Mình đang chuẩn bị gửi nốt phần cuối thì màn hình bỗng đứng im.

Con chuột vẫn chạy.

Nhưng trang web không tải.

Mình thử lại lần nữa.

Vẫn vậy.

Quay sang Dương.

— Mạng mày có không?

Nó bấm bấm vài cái rồi nhăn mặt.

— Không.

— Địt mẹ, đang đoạn cuối.

Hai thằng cùng chạy ra chỗ cục modem.

Đèn đỏ nhấp nháy.

Dương rút nguồn cắm lại.

Chờ.

Không lên.

Mình gọi tổng đài.

Nghe nhạc chờ gần năm phút mới gặp được nhân viên.

Họ báo khu vực đang có sự cố, chưa biết bao giờ khắc phục xong.

Dương vừa nghe vừa nhăn nhó.

— Thế tối nay làm kiểu gì?

Mình nhún vai.

— Chờ thôi chứ biết làm sao.

— Không mạng thì khác gì cụt tay.

Nó ngồi phịch xuống ghế.

— Không làm được việc.

— Không chơi được game.

— Không xem được phim.

— Địt mẹ, cuộc đời vô nghĩa.

Mình bật cười.

— Đi xuống sân ngồi.

— Chắc cả xóm cũng mất.


Quả nhiên, mạng vừa mất chưa đầy nửa tiếng, cả dãy trọ đã nhộn nhịp hẳn.

Phòng nào cũng mở cửa.

Mấy chị công nhân kéo ghế nhựa xuống sân tầng một ngồi hóng gió. Người mang hướng dương, người mang hoa quả, người xách cả ấm trà đá ra.

Bình thường ai cũng đi làm theo ca, về đến phòng là ôm điện thoại hoặc ngủ. Hôm ấy mất mạng, chẳng biết làm gì nên lại tụ tập đông đủ.

Mình với Dương bê hai chiếc ghế từ tầng hai xuống.

Một chị thấy hai thằng liền gọi:

— Hai thằng xuống đây ngồi. Nay không có mạng nên mới nhớ đến hàng xóm phải không?

Dương cười:

— Bọn em lúc nào chẳng nhớ.

— Chỉ tại công việc bận quá.

Chị ấy bĩu môi:

— Bận chơi điện tử thì có.

Cả xóm cười ầm.

Hương tối ấy cũng sang. Vừa xuống đến sân đã ngồi sát cạnh Dương, hai đứa chia nhau túi hướng dương, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm cái gì đó.

Mình ngồi phía đối diện, vừa uống trà vừa nghe mọi người kể chuyện.

Mấy chị công nhân kể trong xưởng có cô ngủ gật bị quản lý bắt gặp.

Có chị kể chuyện một ông tổ trưởng tán gái bị vợ đến tận cổng công ty túm tóc.

Nghe đến đâu cả sân cười đến đó.

Đúng lúc mọi người đang vui thì Trinh đi làm về.

Con bé vẫn mặc đồng phục Hansol, tóc buộc cao, vẻ mặt khá mệt. Thấy cả xóm ngồi đông dưới sân, Trinh ngạc nhiên:

— Hôm nay có việc gì mà vui thế?

Một chị đáp:

— Mất mạng.

Trinh phá lên cười.

— Mất mạng mà vui à?

Dương chen vào:

— Không có mạng nên con người mới tìm lại được nhau.

Mình quay sang nhìn nó.

— Địt mẹ, nay triết lý thế.

Hương vỗ tay:

— Hay đấy anh.

Bố cháu lập tức vênh mặt.

— Anh lúc nào chẳng sâu sắc.

Mình không nhịn được:

— Sâu như cái rãnh nước ngoài cổng.

Cả sân lại được một trận cười.



Trinh lên phòng thay quần áo rồi lát sau mới xuống.

Con bé mặc bộ đồ ở nhà khá đơn giản, tay cầm thêm túi xoài xanh với gói muối ớt.

Vừa ngồi xuống đã đặt túi xoài trước mặt mọi người.

— Em mới mua. Mọi người ăn đi.

Dương định thò tay lấy thì Hương đập nhẹ:

— Rửa tay chưa?

Nó nhìn tay mình.

— Sạch mà.

— Vừa sửa modem xong.

— Thì lau vào quần rồi.

Hương lườm.

— Anh đừng ăn nữa.

Cả đám lại cười.

Trinh ngồi xuống chiếc ghế cạnh mình. Khoảng sân không rộng, người lại đông nên hai đứa gần như ngồi sát vai.

Con bé đưa cho mình miếng xoài.

— Anh ăn không?

Mình nhận lấy.

— Cảm ơn.

— Chua đấy.

Mình chấm thêm muối ớt rồi cắn một miếng.

Chua đến tê cả răng.

Nhưng vẫn cố làm mặt bình thường.

Trinh nhìn mình, bật cười:

— Chua đúng không?

— Bình thường.

— Mặt anh nhăn hết rồi kìa.

Mình uống vội ngụm trà.

— Tại muối cay.

Con bé cứ thế cười mãi.



Ngồi đến gần mười giờ, mấy chị có ca sáng bắt đầu kéo nhau về phòng ngủ.

Hương cũng đứng dậy.

Dương lập tức hỏi:

— Về à?

— Vâng, mai em học sớm.

Nó cầm áo khoác đi theo.

Mình nhìn hai đứa:

— Đưa có mấy bước cũng phải đưa à?

Dương quay lại:

— Người yêu tao, tao thích.

— Kệ mẹ mày.

Hai đứa đi mất, để lại mình với Trinh cùng vài người vẫn ngồi dưới sân.

Một lát sau, những người còn lại cũng lần lượt về phòng.

Trinh thu dọn vỏ xoài bỏ vào túi rác. Mình đứng lên phụ xếp ghế.

Xong xuôi, hai đứa cùng đi lên cầu thang.

Đến tầng hai, Trinh không về phòng ngay mà đi ra ban công đứng hóng gió.

Mình cũng ra theo, châm một điếu thuốc.

Trinh nhìn xuống rồi hỏi:

— Mua được xe mới, anh có định về quê khoe bố mẹ không?

Mình cười:

— Hè về mới mang về.

— Đi hơn trăm cây ngại lắm e ạ.

Con bé gật đầu.

Một lúc sau lại hỏi:

— Anh tự kiếm được tiền từ lâu chưa?

— Từ năm nhất.

— Làm online thôi.

— Có khó không?

— Lúc đầu khó. Quen rồi thì bình thường.

Trinh im lặng một chút.

— Anh giỏi thật.

Mình bật cười.

— Sao hôm nay ai cũng khen anh thế?

— Em nói thật mà.

— Sinh viên tự lo được cho mình, còn mua được xe nữa.

— Em đi làm cả năm chưa chắc để ra được từng ấy.

Nghe giọng con bé có chút buồn, mình quay sang:

— Công nhân lương thấp à?

Trinh cười nhẹ.

— Cũng không thấp.

— Nhưng còn tiền phòng, tiền ăn, tiền gửi về nhà.

— Cuối tháng còn chẳng được bao nhiêu.

Đây là lần đầu tiên Trinh nói với mình về chuyện gia đình.

Mình không hỏi sâu.

Chỉ gật đầu:

— Khó khăn thì từ từ thôi.

— Còn trẻ mà.

Trinh quay sang nhìn mình.

— Anh lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện nhẹ nhàng thế à?

Mình rít một hơi thuốc.

Khói bay ra ngoài ban công.

— Không.

— Chỉ là chuyện đã xảy ra rồi, nghĩ nặng cũng đâu giải quyết được gì.

Con bé nhìn mình khá lâu.

Rồi khẽ cười.

— Có khi em nên học anh cái tính ấy.

Mình lắc đầu.

— Đừng.

— Anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.

— Tốt hay không, người khác nhìn sẽ biết.

Nói xong, Trinh quay về phòng.

Trước lúc đóng cửa còn nhìn sang:

— Anh ngủ sớm nhé.

— Mai còn đi học.

Mình cười:

— Ừ, em cũng thế.

Cánh cửa khép lại.

Mình vẫn đứng ngoài ban công thêm một lúc.

Không biết rằng, ngay từ những buổi nói chuyện bình thường như tối hôm ấy, Trinh đã bắt đầu bước gần hơn vào cuộc sống của mình.

Còn mình khi đó vẫn chỉ nghĩ đơn giản:

Có thêm một người bạn trong xóm để nói chuyện.

Thế thôi.



Gần mười một giờ, mạng mới có lại.

Đèn modem chuyển từ đỏ sang xanh.

Dương vừa từ phòng Hương quay lên, nhìn thấy liền reo:

— Mạng về rồi!

Mình dập điếu thuốc.

— Làm nốt không?

Nó nhìn đồng hồ rồi thở dài.

— Làm chứ.

— Không làm lấy gì ăn.

Hai thằng lại ngồi vào bàn.

Mở laptop.

Nhưng khi đăng nhập, danh sách công việc hôm ấy chỉ còn lại rất ít.

Dương nhìn màn hình.

— Hết thật à?

Mình kéo chuột kiểm tra lại.

— Chắc hôm nay ít thôi.

Nó gật đầu.

Hai thằng làm nốt phần còn lại rồi tắt máy.

Lúc ấy, chẳng ai biết sự ít ỏi đó không còn là chuyện nhất thời nữa.

Công việc từng mang lại cho hai thằng những đồng tiền đều đặn suốt nhiều tháng…

Đang bắt đầu bước vào những ngày cuối cùng.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 120: Một cú lừa nhớ đời

Thấm thoắt cũng gần nửa tháng sau.

Cuộc sống của bốn đứa vẫn đều đều trôi qua như thế.

Sáng đi học.

Chiều về làm việc.

Tối ai rảnh thì sang phòng nhau ngồi chơi, xem phim hoặc xuống sân chém gió với mấy anh chị trong xóm.

Thỉnh thoảng cuối tuần, bốn đứa lại rủ nhau đi ăn cái gì đó để đổi gió.

Hôm thì bún đậu.

Hôm thì lẩu.

Hôm thì chỉ đơn giản là mỗi đứa cầm cốc trà sữa rồi ngồi tán chuyện cả buổi.

...

Chiều hôm ấy.

Đang ngồi làm việc thì điện thoại mình rung lên.

Là Hương.

"Anh M ơi, tối đi uống trà sữa nhé."

Mình quay sang Dương.

Người yêu mày rủ.

Nó ngẩng đầu.

  • Đi.
  • Hôm nay làm xong sớm.
Đúng bảy giờ tối.

Ba đứa đi bộ ra khỏi xóm trọ.

Trinh tan ca đúng giờ nên đi bộ thẳng ra quán luôn.

Quán trà sữa nằm gần khu Bệnh viện Y học cổ truyền.

Không lớn.

Nhưng được cái yên tĩnh.

Sinh viên ngồi khá đông.

Bốn đứa gọi mỗi người một cốc rồi ngồi tám chuyện đủ thứ trên đời.

Từ chuyện học.

Đến chuyện quê.

Rồi chuyện mấy thầy trên trường.

Đang cười nói vui vẻ.

Không hiểu vì chuyện gì.

Dương với Hương bắt đầu cãi nhau.

Ban đầu chỉ là vài câu.

Rồi mỗi lúc một căng.

Mình với Trinh nhìn nhau.

Chẳng ai dám xen vào.

Dương bực quá.

Đứng phắt dậy.

Mình gọi với theo.

  • Ê.
  • Đi đâu đấy?
Nó quay đầu lại.

Mặt hằm hằm.

  • Đi chết.
Nói xong.

Thằng cháu quay người đi thẳng.

Để lại ba đứa ngồi nhìn nhau.

Hương cúi gằm mặt.

Mắt bắt đầu đỏ.

Mình định đứng dậy đuổi theo.

Nhưng thôi kệ mẹ các cháu, phải có tí sóng gió yêu nó mới bền.

Kệ cho con bé nó buồn



10 phút sau, đang ngồi ngắm xe cộ đi lại

Thì điện thoại rung.

Là tin nhắn của Dương.

Mở ra.

Chỉ có đúng hai dòng.

"Tao về phòng ỉa."

"Mày ngồi thêm tí rồi đưa hai đứa về. Tao giả vờ dỗi nó tí."


Đọc xong.

Mình suýt phun luôn ngụm trà sữa.

Thằng chó.

Làm mình tưởng thật.

Ngẩng lên.

Thấy Hương vẫn đang buồn.

Tự nhiên máu trêu nổi lên.

Mình cố làm mặt nghiêm túc.

  • Hương này...
Con bé ngẩng lên.

  • Dạ?
Mình hạ giọng.

  • Vừa rồi Dương nhắn cho anh.
  • Nó bảo...
  • Nó buồn lắm.
Hương bắt đầu lo.

  • Anh ấy sao hả anh?
Mình tiếp tục diễn.

  • Nó bảo...
  • Nó đang nghĩ quẩn.
  • Anh sợ...
  • Nó làm liều thật.
Chưa kịp nói hết câu.

Hương bật khóc.

Đứng phắt dậy.

  • Anh Dương!
Rồi...

Chạy.

Mình còn chưa kịp phản ứng.

Con bé đã lao thẳng ra khỏi quán.

Vừa chạy.

Vừa khóc.

  • Anh Dương ơi...
  • Anh đừng làm thế...
  • Anh ơi...
Mình đứng hình mất hai giây.

Rồi chửi thề.

  • Địt mẹ...
  • Chết rồi!
Trinh nhìn mình.

  • Anh...
  • Anh trêu quá rồi đấy!
Mình chẳng kịp trả lời.

Cắm đầu chạy theo.

...

Hương chạy nhanh kinh khủng.

Mình vừa chạy.

Vừa gọi.

  • Hương!
  • Anh đùa thôi!
  • Hương!
Con bé chẳng nghe.

Cứ cắm đầu chạy.

Miệng thì khóc.

  • Anh Dương ơi...
  • Đừng bỏ em...
Mấy bác xe ôm đầu cổng bệnh viện đồng loạt quay sang nhìn mình.

Một bác còn đứng bật dậy.

Mình vừa chạy vừa xua tay.

  • Không...
  • Cháu quen nó!
Càng nói.

Các bác càng nhìn mình với ánh mắt đầy nghi ngờ.

Lúc ấy mình chỉ muốn độn thổ.

Vừa chạy vừa rút điện thoại.

Bấm gọi Dương.

Đầu dây bên kia vừa nhấc máy.

Mình hét luôn.

  • Địt mẹ!
  • Mày ỉa xong chưa?
  • Rồi.
  • Sao?
  • Nghe tao.
  • Chạy lên giường ngay.
  • Trùm chăn.
  • Giả vờ mệt.
  • Nhanh!
Dương ngơ ngác.

  • Cái gì cơ?
  • Đừng hỏi!
  • Làm đi!
  • Tí bố nói sau
Nói xong mình cúp máy.

Tiếp tục đuổi theo Hương.

...

May mà lúc mình về đến xóm.

Hương cũng vừa chạy đến.

Con bé lao lên cầu thang.

Đập cửa phòng rầm rầm.

  • Anh Dương!
  • Mở cửa!
  • Anh ơi!
Mình đứng dưới cầu thang.

Thở hổn hển.

Trong lòng chỉ cầu trời cho thằng Dương hiểu ý.

Vài giây sau.

Cửa phòng mở.

Dương đầu tóc rối bù.

Quấn chăn quanh người.

Mặt nhăn nhó.

Giọng yếu ớt.

  • Sao thế...
Hương chẳng nói chẳng rằng.

Lao vào ôm chầm lấy nó.

Khóc nức nở.

  • Anh làm em sợ chết...
  • Em tưởng...
  • Em tưởng...
Dương đứng đờ người.

Qua vai Hương.

Nó nhìn mình.

Ánh mắt kiểu:

"Địt mẹ mày làm cái gì đấy?"

Mình chỉ biết chắp hai tay.

Ra hiệu.

Xin lỗi.

...

Đợi Hương bình tĩnh hơn.

Mình kiếm cớ đi xuống dưới.

  • Anh ra đón Trinh.
Không ở lại nữa.

Không thì kiểu gì cũng lộ.

...

Trinh vẫn ngồi ở quán.

Thấy mình quay lại.

Con bé khoanh tay.

  • Xong chưa?
Mình thở dài.

  • Suýt chết.
Mình thanh toán xong hai đứa đi bộ về.

Đi thong dong về xóm.

Đi được một đoạn.

Trinh bỗng bật cười.

Ban đầu chỉ cười khúc khích.

Rồi cười lớn đến mức phải ôm bụng.

Mình quay sang.

  • Cười gì?
Con bé vừa cười vừa nói.

  • Anh...
  • Anh ác vãi.
  • Em chưa thấy ai trêu kiểu đấy bao giờ.
Mình cũng bật cười theo.

  • Anh cũng không ngờ nó tin thật.
  • Khóc ghê quá.
Trinh lắc đầu.

  • Lần sau...
  • Đừng trêu thế nữa.
  • Tội Hương.
  • Biết rồi, ai nghĩ nó tưởng thật.
Hai đứa lại im lặng.

Con đường về xóm lúc ấy khá vắng.

Gió đầu xuân thổi mát lạnh.

Đến gần cổng tổ.

Trinh khẽ đưa tay.

Nắm lấy tay mình.

Rất nhẹ.

Mình hơi khựng lại.

Quay sang nhìn.

Con bé vẫn nhìn thẳng phía trước.

Như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Còn mình...

Cũng không rút tay lại.

Chỉ lặng lẽ để yên như thế.

Cho đến khi bước vào cổng xóm.

Có những khoảnh khắc...

Đến rất tự nhiên.

Đến mức cả hai đều không biết nên gọi tên nó là gì.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Giấc mơ màu đỏ <3
 

Đính kèm

  • 1785285439693_1510606311314761651_3461279710918180173_0bcffa7986fd1c255a56801a6794cb6c.jpg
    1785285439693_1510606311314761651_3461279710918180173_0bcffa7986fd1c255a56801a6794cb6c.jpg
    453.6 KB · Xem: 58
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo